Cô đã mua rất nhiều hạt giống, đều là mua túi lớn ở chợ bán sỉ, một túi có giá rất rẻ nên cô mua nhiều lắm. Cô vứt hết đống hạt giống vào trong kho hàng nhỏ, có bao nhiêu thì cô không có đếm, nhưng chắc là cả đời này cô cũng ăn không hết. Thật ra, dù không có hạt giống cũng không sao, ít nhất mỗi lần ăn cô đều để lại hạt giống cho lần g ieo trồng sau. Nhưng cô là người thích chuẩn bị nhiều, đề phòng lỡ cô quên không để lại hạt, ít nhất còn có hạt giống dự phòng. Cô còn trồng một ít lương thực sản lượng cao như khoai lang đỏ, khoai tây..., bởi vì cô cũng khá thích ăn mấy thứ này.
Tuy mảnh đất trong không gian hơi nhỏ một chút, nhưng ưu điểm là thời gian thu hoạch ngắn hơn thời gian bên ngoài rất nhiều, chỉ cần một nửa thời gian trồng so với bên ngoài và năng suất bên trong không gian cao hơn bên ngoài nhiều.
Cách vài ngày cô lại vào thu một ít. Nhưng có một đoạn thời gian cô quá bận quên thu hoạch. Lúc đi vào mới phát hiện có một số cây đã già, hạt giống rớt đầy đất, rồi lại tự mọc thành chồi non mới, hình thành một chuỗi đồ ăn tuần hoàn, cô cũng vui vẻ khi được rảnh rỗi.
Trong không gian bắt đầu trở nên tốt đẹp hơn, màu sắc của đủ loại rau củ quả và lương thực cũng ngày càng nhiều, mỗi ngày chỉ cần nhìn một lần thì tâm trạng của Phương Tử Thư rất tốt.
Hiện tại chỉ còn xăng chưa tích trữ đủ, cũng không biết ông chủ bán xăng có hàng hay không hoặc là có nguyên nhân gì khác mà không chịu bán xăng cho cô. Cô cũng gọi cho ông ta mấy lần, mà lần nào cũng nhận được câu trả lời là có sẽ thông báo cho cô biết. Phương Tử Thư đành phải chờ ông ta trả lời, bởi vì ngoại trừ ông ta, cô thật sự không biết còn ai có thể bán sỉ xăng số lượng lớn cho cô đây.
Đi tới bên cạnh giếng nước, cô lấy một ly nước và múc nước lên, ngồi bên cạnh giếng cạn uống nước, bên cạnh giếng có đặt một thùng xăng, đúng là có chút phá hư phong cảnh, đây cũng là chuyện không có cách nào, về sau đừng nói phong cảnh, chỉ cần có cảnh sắc là được.
Cô đi đến chỗ thùng xăng, vươn tay vỗ vỗ, kết quả thùng xăng thế nhưng lắc lư.
Lắc lư...
Cô chớp chớp đôi mắt, không thể nào, một thùng xăng nặng tới cỡ nào, cô lại không phải không biết, nó nặng đến nỗi cô khiêng không nổi luôn đấy. Nhưng mà, tại sao cô chỉ vỗ một cái nó đã lắc lư rồi, xăng của cô đâu, xăng bên trong đi đâu mất rồi.