Cô cảm thấy mình đã uổng công vô ích, quá uất ức.
“Bánh quy mình mua nhân dịp giảm giá, tiếc quá đi mất!” Cô phải tham gia săn sale mới cướp được một thùng đấy. Kết quả cô mới nói xong, bỗng nhiên một thùng bánh quy xuất hiện ngay trước mắt cô. Cô vội vàng ôm thùng bánh quy lên, đúng là thùng này, không sai vào đâu được, bởi vì trên thùng có một góc bị thủng, cô còn dùng băng keo dán lại.
“Ủa?” Cô dụi mắt, chẳng lẽ kho hàng nhỏ sau khi đầy sẽ tự động ẩn đi, hay là kho hàng nhỏ có thể kết nối với một không gian khác, cho nên sau khi chất đầy vật tư, nó sẽ được gửi thẳng vào một không gian khác để có thể chứa vật tư khác nữa.
Không được, cô phải thử xem, cô trở về phòng mình, lấy ra bút đánh dấu lên mấy cái thùng to và thùng nhỏ, khi tay cô lướt qua, đồ vật biến mất chỉ trong nháy mắt.
Cô không biết mình đã gửi bao nhiêu đồ vào kho hàng, nhưng chỉ cần kho hàng nhỏ đầy, một lúc sau nó lại trống rỗng.
Phương Tử Thư nghĩ món đồ mình vừa gửi vào, kết quả nó lại xuất hiện trong tay cô.
Mà trên thùng đồ còn có ký hiệu cô vừa đánh dấu trên đó.
Cho nên, cô không hề nghĩ sai.
Cô vỗ mặt đất chỗ kho hàng, “Thực xin lỗi, mình đã oan uổng cậu, mình xin lỗi cậu nha.”
Kho hàng có vẻ ngoài nhỏ bé, không ngờ lại cất giấu bí mật động trời. Rốt cuộc không gian của nó lớn cỡ nào, Phương Tử Thư cũng không biết được.
Đã có chỗ chứa đồ, cô cất hết tất cả đồ vật mình đã mua trong thời gian qua, toàn bộ đều đặt hết vào không gian.
Nếu hiện tại không cần lo không có chỗ chứa vật tư, vậy thì cô phải bắt đầu tích trữ thêm một mớ vật tư nữa mới được.
Chỉ là, tiền trong túi cô rất eo hẹp. Làm sao bây giờ, không có tiền thì mua đồ kiểu gì đây, đây là trọng điểm, và cũng là nan đề, đồng thời cũng là hiện thực.
Cuối cùng cô cắn răng, cầm giấy chứng nhận bất động sản đi ngân hàng vay tiền, vay được hơn 40 vạn (400.000 tệ khoảng 1,4 tỷ tiền VN). Chắc cũng đủ rồi, nhà là di vật ba mẹ để lại cho cô nên cô không thể bán, dù biết về sau sẽ tận thế thì cô vẫn sẽ làm vậy. Còn số tiền này, nếu tận thế không có tới, vậy thì cô sẽ chậm rãi trả từ từ, dù sao cô chỉ cầm nhà mà không phải bán nhà.
Cô nắm chặt thẻ ngân hàng trong tay, cắn chặt môi, ừm, cứ quyết định như vậy đi.