Cô đứng lên, lại một lần nữa ra ngoài. Cô đã ở trong phòng của mình, cô đi vào phóng chứa đồ, bên trong đều là một đống vật tư chất đầy lên nhau, đủ loại thực phẩm chân không và đồ ăn vặt.
Cô ôm một thùng đồ ăn vặt rồi vào không gian. Cô phát hiện mình vào không gian từ đâu thì ra cũng ở đó, như vậy ít nhất cô có thể bớt đi vài bước. Cô ôm thùng hàng đặt vào bên trong kho hàng.
Cứ thế cô liên tục ra vào vận chuyển đồ đạc. Vài ngày sau, cô cảm thấy có chút không thoải mái, có thể là số lần tiến vào không gian quá mức thường xuyên, nên thấy hơi mệt mỏi. Dù không biết ra vào cần điều kiện gì, nhưng cô biết mọi việc đều cần có giới hạn.
Cô vào nhà tre nhỏ trong không gian, ngồi xuống và chống cằm, giờ chỉ mới sắp xếp một ít đồ vào trong này, căn phòng bên ngoài còn nhiều lắm.
Cô nghĩ, nếu mình không ra ngoài, chỉ để đồ vào thì không biết có được không nhĩ?
Không được, cô phải thử một chút, nếu không phải chuyển từng thứ một sẽ mệt chết, đó là thành quả tích cóp gần ba tháng của cô, làm sao có thể dọn nổi chỉ trong vài ngày được chứ.
Cô nhắm mắt lại, nghĩ tới đống vật tư bên ngoài, rồi cảm thấy trước mắt lóe lên thứ gì đó. Khi mở mắt ra, bên trong kho hàng đã có thêm một thùng bánh quy, cô vui mừng ôm lấy thùng đồ cười lớn, thì ra có thể làm được thật.
Loại năng lực này gọi là tinh thần lực thì phải?
Phương Tử Thư đặt tên cho năng lực này là tinh thần lực, tuy không biết có đúng không nhưng cô cứ gọi vậy trước.
Cô sắp xếp đồ vật gọn gàng ngay ngắn, nhưng mà nhà kho quá nhỏ, không chứa được bao nhiêu đồ, đến khi kho hàng nhỏ bị nhét đầy ắp, cô suy nghĩ có nên chất đống vật tư còn lại ra bên ngoài hay không, dù sao bên ngoài cũng còn khoảng đất trống rất lớn.
Khi cô đi ra thì phát hiện kho hàng nhỏ bỗng nhiên trống rỗng.
Thật sự trống rỗng, không còn bất cứ đồ vật nào trong kho hàng hết.
Cô không tin nên sờ mặt đất thử, không thể nào, đồ của cô đâu rồi. Đồ ăn vặt đâu, thực phẩm chân không đâu, Sao lại thế này, chẳng lẽ kho hàng đã nuốt hết vật tư của cô rồi hay sao?
Trời đất ơi, không quá đáng đến vậy chứ, không gian còn biết ăn trộm à.
Cô ngồi trong kho nửa ngày, cũng tức giận nửa ngày, không chỉ bởi vì mất đi đống vật tư, mà còn thấy tức cho bản thân mình, phí công dọn đồ giờ lại mất hết không còn gì cả.