Theo thói quen, chàng trai dùng tay phải hất lọn tóc dính mồ hôi của mình ra sau, nhưng chỉ được vài giây, chàng trai cũng đã chạy khỏi tầm mắt cô.
Kéo màn ra, để ánh sáng và không khí trong lành bên ngoài tiến vào, cô xoay người đi làm chuyện khác. Anh ấy thì đi tập thể dục buổi sáng, còn cô thì phải quét dọn nhà mình.
Cô tên là Phương Tử Thư, năm nay 25 tuổi, xem như là thanh niên lớn tuổi đi, nhân khẩu trong nhà rất đơn giản. Cũng chỉ có một mình cô, cha mẹ cô đều chết sớm. Đúng rồi, còn có một vài cô dì chú bác, nhưng đều là không thường đi lại, quan hệ thân thiết nhất có lẽ là anh họ chị họ nhà chú hai, đối với cô cũng hơi chăm sóc. Nhưng dù có chăm sóc thế nào, cũng có một khoảng cách. Tuy rằng thân cận nhưng lại là không có khả năng thổ lộ tình cảm.
Chỉ có cha mẹ mới có thể vô tư yêu thương mình.
Mấy năm nay, cô đã sớm biết, còn những người khác, cũng không cần nhắc tới.
Được rồi, hơi bị lạc đề, kể về cô đi, chiều cao 1m58, dù mang giày đế bằng, cũng chỉ miễn cưỡng lên được 1m60.
Ở đất nước này, chiều cao như vậy cũng không xem như quá lùn, người so cô lùn còn có cả đống người
Hơn nữa nhìn khắp toàn bộ thành phố A, chiều cao đều phổ biến thấp hơn cả nước, cô nên may mắn chính mình sống ở thành phố này, ít nhất khi cô ở lên phố, cũng không có áp lực quá lớn, sẽ không giống chú lùn đi giữa một đống người khổng lồ.
Cô sờ cánh tay mình, gần đây hình như gầy đi một ít. Đương nhiên là cô không có cố tình giảm béo, chỉ là bởi vì gần đây đi làm bận quá, cho nên không có ăn cơm đầy đủ, nhưng cũng hợp với câu nói đó, một người ăn no, cả nhà không đói bụng, cô cười khổ. Ừm, mình ăn no là đủ rồi.
Cô vào nhà bếp nấu ít cháo, tự mình ăn, tùy tiện nấu một chút là được, còn có bánh bao mua hồi tối qua, hâm nóng lên là có thể ăn, vậy là giải quyết xong bữa sáng.
Đương nhiên, cô còn phải tự chuẩn bị cơm trưa cho mình.
Tuy rằng nói công ty có nhà ăn, nhưng mà, hiện tại trình độ sinh hoạt của mọi người quá cao.
Cô có cảm giác mình có hơi không theo kịp thời đại, một bữa cơm muốn ăn ngon, không xài mười mấy đồng tiền thật đúng là không được, càng không cần nói tới, muốn ăn mấy món có thịt, vậy thì phải tốn thêm hai ba mươi đồng.
Vẫn là cơm nhà tự làm tốt hơn, vừa sạch sẽ lại rẻ, còn có thể ăn no, cũng có thể ăn ngon.