Chương 18

Cô không tin lại ngửi một lần nữa, thật đúng là có mùi trúc.

Đúng rồi, tre, mùi tre, cô nhớ ra rồi.

Hôm kia và hôm qua cô đều mơ cùng một giấc mơ, là cô đến một ngôi nhà tre hai tầng, bên ngoài có khoảng 100 mét vuông đất, không trồng gì cả. Sau đó cô tỉnh lại.

Cô lại sờ cánh tay, đau đau, ngày hôm qua cô tự nhéo mình, chính là vì sao phải nhéo mình đâu, hình như là để nghiệm chứng rốt cuộc có phải cô đang nằm mơ hay không, nhưng là, cuối cùng nghiệm chứng ra cái gì.

Cô lại véo tay mình, đau, tối qua cô đã véo mình, nhưng sao lại làm vậy? Hình như là để kiểm tra đó có phải mơ không, nhưng cuối cùng kiểm tra để làm gì cô không nhớ.

Hình như cô đã ngủ quên nên quên mất.

Mặt cô trở nên nghiêm trọng, khuôn mặt nhỏ nhăn lại.

Tối qua cô mơ gì, cô phải nhớ lại mới được.

Hình như cô muốn ngủ trên giường tre, còn ôm chăn gối theo, đúng vậy, cô đã ngủ trên giường tre, còn mang theo chăn gối, nhưng chỉ trong chớp mắt, cô ngây người.

Cô nhìn tay mình không tin, rồi vỗ lên giường tre, còn mùi thơm của tre thoang thoảng.

Rồi trong chớp mắt, cô lại trở về giường của mình, rèm cửa màu xanh, tủ quần áo bằng gỗ.

Cô chớp mắt, trước mắt lại là nhà tre, bàn tre, ghế tre, như hai thế giới chuyển đổi lẫn nhau.

Chuyện gì vậy, cô vẫn ôm chăn ngẩn ngơ, chẳng lẽ đây tùy thân không gian trong tiểu thuyết hay nhắc tới à?

Tùy thân không gian?

Cô đứng dậy, nhìn kỹ ngôi nhà tre, và khu đất 100 mét vuông bên ngoài, không trồng gì, còn có một kho dưới tầng hầm, kho khoảng 2 mét vuông, không lớn, cũng không chứa bất cứ món đồ nào.

Cô đi đến cửa kho dưới tầng hầm, mở tấm ván chắn, đúng là kho vuông vức, trống không, đúng vậy, chẳng có gì.

Cô vẫn không thể tin nổi, nhưng lại chỉ có thể tin tưởng. Sau vài lần thử nghiệm, cuối cùng cô cũng tin, không hiểu tại sao mình đột nhiên có tùy thân không gian.

Đây là không gian của cô, không biết từ đâu đến, cũng không biết làm sao xuất hiện, dù sao thì giờ cô đang ở đây, có thể thông với phòng của mình, chỉ cần một ý niệm là có thể ra vào thoải mái.

Ra khỏi nhà tre, bên ngoài vẫn là mảnh đất hoang vu đó, không trồng gì, cũng chẳng có gì mọc lên.

Cô đi tới, cúi xuống, nắm một nắm đất, kết quả là phát hiện đất không hề khô cằn, thậm chí còn rất ẩm ướt. Cô vỗ tay một cái, từng bước đo đạc mảnh đất, dường như chỉ khoảng hơn 100 mét vuông, không lớn nhưng cũng không nhỏ.