Chương 17

Ông sếp cũng chỉ nhìn cô vài lần rồi đi làm việc của mình.

“Này, Thư.” Tô Mộng nhỏ giọng gọi Phương Tử Thư.

“Dạo này cậu bị làm sao vậy, sao cứ liên tục xin nghỉ, có phải là có người yêu rồi không?”

“Không có mà.” Phương Tử Thư cúi đầu gõ máy tính, “Gần đây có chút việc thôi.”

“Việc gì?” Tô Mộng hỏi kĩ.

“Tớ đang tích trữ lương thực.” Phương Tử Thư không giấu, “Sắp đến ngày tận thế rồi, tớ phải tích trữ nhiều hơn để sống lâu hơn.”

Tô Mộng lắc mắt, tưởng cô đùa, thực ra Phương Tử Thư không đùa, cô nói thật, là sự thật, nhưng không ai tin, ngay cả cô cũng cảm thấy mình bị điên.

Làm việt mệt mỏi một ngày, cô không muốn làm gì, không muốn xem gì, ôm chăn đi ngủ, nhưng cô nhớ chiếc giường tre tối qua, nếu được ngủ lại một lần nữa thì tốt biết mấy, giường cứng nhưng ngủ rất thoải mái.

Đúng rồi, cô mở to hai mắt, cô nhớ ra rồi, thì ra ngày hôm qua cô nằm mơ thấy mình ngủ trên giường tre nhưng thật đáng tiếc, chỉ là mơ, bằng không, nếu nó có thật thì tốt quá rồi, cô có thể mang theo chăn và gối nằm lên đó ngủ, cô rất thích chiếc giường tre kia.

Cô cọ cọ chăn trong lòng ngực, đột nhiên mắt sáng lên, xung quanh đột nhiên từ ban đêm biến thành ban ngày.

Cô mở to hai mắt, cứ như vậy ngây người ít nhất một phút.

Không lừa cô à?

Đây là có chuyện gì?

Cô đang nằm mơ sao?

Cô véo mạnh cánh tay mình, véo mạnh đến mức nhăn mặt, đau lắm. Cô dùng tay vuốt cánh tay, bĩu môi, không hiểu sao lại tự hành hạ mình vậy.

Cô vỗ lên giường tre, chính là chiếc giường đó, ngôi nhà tre này, và... cô ôm chăn, chăn gối của cô, sao tất cả lại ở đây?

Nằm ngửa trên giường tre, xung quanh là mùi thơm nhẹ của tre, cô hít thật sâu không khí ở đây, cảm thấy rất dễ chịu.

Cô vẫn chưa phân biệt được đây là thực hay mơ.

Chắc là mơ, cô ôm chăn tiếp tục ngủ, hoàn toàn quên mình vừa bị véo đau.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, trời vẫn còn sớm, dù có mệt hay ngủ muộn, cô cũng có thể dậy đúng giờ, đây đã thành đồng hồ sinh học của cô, muốn ngủ cũng không được.

Cô ôm chăn thở dài, nếu ngày nào cũng sống như thế này thì cũng tốt, chỉ mong ngày tận thế chỉ là tin đồn, cô nghĩ quá nhiều, đừng xảy ra là tốt.

Ừ, cô ôm chăn thật chặt, đặt chăn dưới mũi ngửi một hồi, lạ thật, sao lại có mùi tre vậy?

Không thể nào, chẳng lẽ là cô nhầm.