Chương 16

Buổi tối, trong lúc ngủ mê, cô hơi hơi tỉnh lại mở hai mắt nhìn xung quanh. Cô phát hiện mình đang ở một nơi rất kỳ lạ. Nơi này rộng cỡ 100m, bốn phía đều là ruộng đất bình thường, nhưng nhìn xa dường như có màn sương mù ngăn cách thành mặt tường xung quanh, trong cùng có một căn nhà bằng tre, cô giống như bị thứ gì mê hoặc, từ từ đi về phía căn nhà tre kia.

Có tiếng két vang lên, cửa mở ra, ngôi nhà nhỏ được làm từ tre, có mùi thơm nhẹ của tre, cô sờ vào cửa tre, vẫn màu xanh tươi, rất sạch sẽ, không có bụi, bên trong cũng vậy.

Cô đi vào, nội thất bên trong rất là đơn giản, một chiếc giường tre, một cái bàn còn có hai cái ghế dựa, còn có một kệ sách, trên kệ sách trống trơn, không có gì hết.

Vuốt ve từng món đồ tre, Phương Tử Thư ngồi xuống giường tre, hơi cứng, không có thoải mái bằng giường ngủ của cô, nhưng có mùi hương tre, chỉ riêng mùi đó đã khiến người ta dễ chịu, cô nghĩ nếu phải chọn giữa giường tre này và giường mềm của mình, cô sẽ chọn giường tre này.

Ngồi một lúc, cô đứng lên đi quanh xem còn gì chơi nữa không.

Ồ, cái gì đây? Cô cúi xuống, tìm thấy một cái vòng kéo trên sàn.

Cô kéo cọng dây thử, không biết bên trong là gì.

Ồ, hóa ra là thế này.

Khi cô kéo dây mới biết, ngôi nhà tre có hai tầng, tầng trên dùng để ở, tầng dưới để đồ, dưới tầng có một cầu thang nhỏ, đi xuống mới thấy tầng dưới không lớn, vuông vức, chẳng có gì, nhưng cô đo chiều cao khoảng 2 mét, cũng khá lớn, cũng không có gì để xem, bởi vì bên trong trống rỗng.

Cô lại lên lầu, đóng cửa lại, cũng không biết dùng để làm gì. Cuối cùng cô nằm lên giường tre, không có gối, không có chăn, nhưng có mùi tren thơm nên cũng không khó chịu, quan trọng là chỗ này không lạnh.

Cô ngáp một cái rồi ngủ thϊếp đi.

Sáng hôm sau, cô ngồi dậy, nhìn ánh sáng bên ngoài cửa sổ như đang nhắc nhở cô, trời đã sáng.

Cô ôm cái ly ngồi trên ghế, lại lắc lư đôi chân, cô nhớ hồi tối qua hình như nằm mơ, nhưng mơ thấy gì thì cô lại quên mất.

Thôi kệ, quên thì quên thôi, dù sao cô nằm mơ nhiều, quên cũng nhiều.

Hôm nay dù thế nào cũng phải đi làm kiếm tiền.

Vừa đến chỗ làm, có vẻ sắc mặt sếp không được tốt, đặc biệt là còn nhìn cô chằm chằm.

Phương Tử Thư vội thu mình trong góc ra sức làm việc, giờ tốt nhất không nên nói gì, đừng nên chọc giận sếp, nếu không tháng này chắc không có thưởng.