Người đàn ông đó xách tên kia lên, đấm thẳng vào mặt hắn, máu me đầy mặt.
Cô quá sợ hãi chỉ ôm chặt túi đứng trong một góc, thấy tên kia đã bị người đàn ông hạ gục thì cô chạy như điên vào trong khu dân cư, khi quay lại nhìn cô thấy rõ mặt người đàn ông cao lớn đó.
Từ đó về sau, Phương Tử Thư không dám về nhà muộn nữa, dù có muộn cũng gọi taxi, tuyệt đối không đi bộ một mình ban đêm, người ta nói đi ban đêm nhiều sẽ gặp ma, cô không gặp ma, nhưng suýt thành ma.
Cô mất gần một tháng mới ổn định tâm trạng, trong tháng đó hầu như ngày nào cũng gặp ác mộng, mùi tanh hôi từ mồm gã, bàn tay kinh tởm đó, mỗi lần nhớ lại đều khiến cô buồn nôn không chịu nổi.
Còn kết cục của kẻ xấu thế nào, cô cũng không biết, nhưng trong đầu cô ghi nhớ rõ khuôn mặt một người đàn ông, đúng, nhớ rất rõ, vì anh ta đã cứu cô.
Cho đến một năm trước, cô gặp một người đàn ông trong thang máy.
Anh ta chính là người đã cứu cô.
Tiếc là anh ta không nhận ra cô, cũng không biết cô rất thích anh.
Cô thở dài lắc đầu vứt hết những suy nghĩ lung tung ra sau, cầm điều khiển mở tivi, muốn xem có tin tức gì hay không, kết quả vẫn như trước, toàn phim tình cảm yêu đương, không có tin tức gì, cô đành tắt tivi, chuẩn bị mở máy tính.
Theo thói quen, khi mở máy tính, cô vào Baidu, gõ bốn chữ “Ngày tận thế”, so với ba tháng trước, tin đồn lại nhiều hơn, có chút bất thường, nhưng cũng không thấy gì lạ, có thể là quản lý mạng thỉnh thoảng chặn những tin này.
Mở vài trang Weibo của các nhà tiên tri, đều cập nhật tin về ngày tận thế, khuyên nên tích trữ lương thực, ít nhất còn sống qua được vài ngày, biết đâu ngày đó thật sự đến, chính phủ cũng sẽ có quyết sách.
Chỉ là dân số Trung Quốc quá đông, hơn một tỷ người, làm sao có thể lo nổi cho tất cả, nên an toàn nhất, đáng tin cậy nhất vẫn là chính mình.
Phương Tử Thư mở phòng cất chứa lương thực ra, gần như cả căn phòng đều là thực phẩm. Đúng rồi, còn có nước, qua mấy ngày, cô phải kêu người ta giao mấy thùng nước tới mới được.
Sợ là về sau muốn uống nước cũng là một vấn đề.
Cô nằm trên giường, hôm nay chạy ngoài đường một ngày thật là mệt mỏi. Ngày mai cô không muốn đi làm chút nào. Cô xin nghỉ đều sắp vượt chỉ tiêu ngày nghỉ rồi. Còn nửa tháng là tới ngày đó. Ngày mà, tận thế sẽ đến.