Chương 14

Nói xong, cô cũng không dám xem vẻ mặt người đàn ông ra sao, nhát gan bụm mặt chạy mất.

Cô còn phải đi hỏi xem chỗ nào bán lương thực, phải mua thêm, dùng hết tiền trong thẻ cũng đáng, lý trí bảo cô làm vậy là điên, nhưng trái tim cô liên tục mách bảo phải làm như vậy, không làm thì sẽ chết.

Mua lương thực, đúng, phải mua lương thực.

Có lẽ cô thật sự điên rồi, thôi thì cứ mua, mua đi, khỏi phải mất ngủ cả đêm.

Cô chạy mua đồ cả ngày trời, hỏi rất nhiều người, cũng đi rất nhiều nơi. Cho tới khi trời sắp tối, mới lết xác trở về nhà, theo thường lệ tới cửa bảo vệ lấy hàng chuyển phát nhanh xong chuẩn bị về nhà. Cô khó khăn lắm mới ôm được mấy thùng hàng lớn chen vào bên trong thang máy, suýt tí nữa là ngã, cũng may có một cánh tay duỗi ra kịp thời đỡ cô lại mới không bị té.

“Cảm ơn.” cô nở nụ cười lễ phép định cám ơn người ta, ai dè ngước mặt lên nhìn rõ ràng người trước mặt là ai, nụ cười kia cứng đờ trong một giây, sau đó mới nở nụ cười từ tận đáy lòng.

Một tay người đàn ông còn cầm đồ, hình như là gạo và các loại đồ ăn khác, Phương Tử Thư yên tâm, cũng may, anh nghe lời cô cảnh báo.

Thang máy ting một tiếng, đã tới lầu 5.

Phương Tử Thư ôm đồ đi ra. Khi quay đầu lại nhìn, cửa thang máy vừa vặn đóng lại, nhưng đôi con người đen kịt của người đàn ông kia chỉ thoáng nhìn cô một cái, thì tim cô đã đập liên hồi.

Ôm thùng lớn thùng nhỏ về tới nhà, cô mệt đến nỗi không muốn cử động, nằm trên sô pha. Cô lấy di động ra, lật xem mấy địa chỉ hôm nay đã ghi nhớ, đều không xa, nhưng cũng không gần, hơn nữa hiện tại còn có một vấn đề, chính là đống đồ ăn sắp mua này nên để ở đâu lại thành vấn đề lớn.

Cô phải suy nghĩ kĩ mới được, dù sao nhà cô là chứa không nổi nữa.

Cô lăn trên sofa, nhớ lại cảnh trong thang máy lúc nãy, mặt cô đỏ bừng.

Hơn một năm trước, cô từng gặp một tên yêu râu xanh trên đường đi làm về. Lúc đó trời đã tối, trên đường gần như vắng bóng người, bỗng có một bàn tay kéo cô vào trong hẻm.

Khi người đàn ông định xé quần áo cô, đột nhiên phía sau cô nhẹ bỗng, rồi “bốp” một tiếng, tiếp theo là tiếng rên của người đàn ông, cô quay đầu lại nhìn thì thấy một người đàn ông cao lớn đá thẳng vào phía dưới tên yêu râu xanh. Kẻ đó ngã xuống đất, rồi anh đá tiếp khiến hắn kêu la đau đớn, không dám phản kháng nữa, thậm chí không còn sức đứng dậy.