Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tận Thế Tử Thư

Chương 13

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Có chuyện này nữa à?” Bà Vương kéo kính viễn thị xuống, “Cũng phải ha, hai vợ chồng già ông bà cũng phải đi ra ngoài mua vài thứ tích trữ mới được. Mặc kệ có mưa hay không, dù sao trong nhà cũng phải chuẩn bị, ông bà già rồi, không thể so người trẻ tuổi.”

Nói xong, bà vốn dĩ định đi ra ngoài, kết quả lại quay trở về, có lẽ là muốn bàn với ông xã cùng đi mua đồ.

Phương Tử Thư thở dài nhẹ nhõm, cô không dám nói chuyện tận thế gì cả, nói như vậy. Chắc là họ có thể hiểu đi, còn chưa đến một tháng nữa là đến ngày 18 tháng 7, cô cho rằng thời gian càng gần cô sẽ càng khẩn trương, nhưng ngược lại, thời gian càng gần, cô càng thả lỏng, đồng thời, cũng càng thấy bất an.

Cô hy vọng một ngày kia mau đến, vậy thì cô là có thể biết, rốt cuộc trực giác của cô có chính xác hay không. Có phải thật sự có tận thế hay không, là cô bị thần kinh, hay là cô đã làm đúng, cô có chút chờ mong, lại cũng có chút mê mang.

Cả tháng nay cô vẫn luôn bận rộn, đồ vật trong nhà đã chuẩn bị không sai biệt lắm, cuối cùng cô còn nghĩ chuẩn bị thêm mấy thùng sữa bò để dành, nhưng nghĩ lại sữa bò dễ biến chất, vẫn là mua trễ một chút mới tốt.

Cửa thang máy mở ra, là anh. Phương Tử Thư đi vào, cô đứng trong một góc, vài lần muốn mở miệng, nhưng cuối cùng đều nuốt xuống.

Ting một tiếng, thang máy dừng lại, đã tới lầu một.

Người đàn ông đi ra ngoài, Phương Tử Thư nhìn bóng dáng anh phát ngốc, mà lúc này bên trong thang máy chỉ còn một mình cô, cô vội vàng chạy ra, cũng không biết lấy dũng khí từ đâu ra.

“Xin... Xin đợi một chút...” Cô gọi người đàn ông phía trước, nhưng thật xin lỗi, cô thật sự không biết tên anh.

Người đàn ông ngừng lại, xoay người, khuôn mặt bình tĩnh không biểu cảm, chỉ có đôi mày hơi nhíu lại, “Cô gọi tôi à?”

“Đúng vậy.” Phương Tử Thư ngượng ngùng cười.

“Ừm?” Người đàn ông nhíu mày hỏi tiếp, “Có việc gì không?”

Phương Tử Thư nhẹ nhàng cắn môi đỏ vài cái, như không biết nói gì trước người mình thích cô cũng mất tiếng.

Anh ta càng nhíu mày sâu hơn.

“Tôi...” Cuối cùng Phương Tử Thư cũng nói được một câu, nhưng giọng nói của cô rất là nhỏ, cũng không biết người ta có nghe thấy hay không, cô nói lắp một hồi cuối cùng cũng nói được một câu hoàn chỉnh, “Nhỏ... nhỏ bạn của tôi nói sắp tới sẽ có mưa, mưa sẽ kéo dài rất lâu, có khả năng sẽ mưa từ nửa tháng đến một tháng. Nếu được thì anh nên chuẩn bị một ít đồ ăn đi.”
« Chương TrướcChương Tiếp »