Chương 12

Lần đầu nghe giọng anh, giọng trầm, có chút lạnh lùng, nam tính, giọng rất cuốn hút, anh đẹp trai, cao ráo, giọng nói càng dễ nghe, ông trời đúng là ưu đãi người đàn ông này.

“Nhà số mấy?” Người đàn ông hỏi thêm một lần nữa, giọng không nghe rõ anh đang khó chịu, nhưng mà giữa mày cau lại làm cô có cảm giác anh đang mất kiên nhẫn.

Phương Tử Thư mới sực tỉnh táo lại, “Nhà số một bên phải.” cô cúi đầu không dám nhìn anh.

Cửa mở ra, anh cầm gạo đi thẳng vào bếp, có lẽ vì mỗi căn hộ có thiết kế tương tự nên anh biết ngay bếp ở đâu.

“Cảm ơn anh...” Phương Tử Thư nhỏ giọng cảm ơn, tay quấn quít không yên, có hơi mất bình tĩnh.

“Không cần.” anh nói xong rồi đi ngay cũng không quay đầu lại, bóng lưng biến mất ở cầu thang, anh lên tầng trên, chỉ một tầng nên không cần đi thang máy.

Phương Tử Thư ngẩn ngơ ngẩng đầu, nhìn trần nhà, anh ở tầng trên nhà cô, không biết giờ làm gì.

Cô thở dài, bước vào bếp, đặt gạo xuống, trong bếp đã có ba túi gạo lớn, đủ dùng rồi, nhiêu đây chắc cũng đủ rồi, chỉ có một mình cô ăn. Nhưng cuối cùng cô lại nghĩ tới điều gì đó, cắn môi, mai sẽ mua thêm một túi.

Nếu một người ăn, cô có thể ăn thật lâu,

Nhưng phải ăn trong bao lâu mới được đây, một tháng hay là hai tháng, nếu là thời gian rất lâu thì sao đây.

Cô xem qua một bộ phim, trên phim nói nội dung liên quan tới tận thế, vài người trốn trong một tầng hầm, không biết ngây người bao lâu, nửa năm, hay là một năm, hay là mấy năm.

Mà cuộc sống như thế này, Phương Tử Thư không dám nghĩ đến.

Cho nên, cô vẫn nên chuẩn bị nhiều một ít mới được, vì tận thế không biết có đến hay không, cũng vì làm trái tim thỉnh thoảng đang nói cho cô phải làm như vậy thì mới yên tâm được.

“Tử Thư, cháu lại đi mua đồ nữa à” Bà Vương nhà bên cạnh thấy Phương Tử Thư mang theo bao lớn bao nhỏ, cười hỏi cô, “Sao dạo này mua nhiều đồ thế, ngày nào cũng mang bao lớn bao nhỏ vậy?”

Phương Tử Thư ngượng ngùng gãi đầu nói. “Cháu xem dự báo thời tiết nói, tháng sau sẽ có mưa to, cháu sợ đến lúc đó trời mưa lớn đường bị ngập, không dễ đi mua đồ. Bà Vương, nếu không bà cũng tích trữ một ít đi, bà và ông Vương đều lớn tuổi, thừa dịp thời tiết tốt, nhiều tích trữ một ít, đỡ mất công đến lúc đó còn phải dầm mưa đi ra ngoài mua đồ, nói nữa, gạo để lâu cũng không bị hư mà, mua bao nhiêu đều có thể ăn hết.”