Chương 11

Cô chỉ có thể cười nói, “Là người khác nhờ mua giùm, gửi tạm ở chỗ cô.”

Cô ôm bưu kiện lớn nhỏ về nhà, đóng cửa lại rồi mở từng gói hàng, toàn là bánh quy mua trên Taobao, rẻ mà nhiều khẩu vị, mở một cánh cửa ra, cô đặt bánh quy vào trong phòng, phòng này chất đầy các vật dụng sinh hoạt cần thiết.

Có khi cô đều suy nghĩ, có phải cô hơi điên rồi hay không, sao lại đi tin chuyện tận thế sẽ đến chứ, cũng có khả năng thật sự giống như Tô Mộng nói, cô nên đi khám xem có bị suy nhược thần kinh không, cô không chỉ một lần tự nhủ mình là do nghĩ nhiều.

Chỉ là, gần như mỗi đêm đều mơ thấy ác mộng, luôn làm trái tim cô đau đớn, đau đến tột cùng. Buổi tối ngày đầu tiên, ngày thứ hai... đến khi cô gần như sắp sụp đổ hoàn toàn. Sau đó ngày hôm sau thức dậy cô lại đi tích vật tư, chỉ có làm vậy cô mới cảm thấy yên tâm.

Kết quả cuối cùng là tiền trong thẻ ngân hàng của cô gần như cạn kiệt, dù mỗi món không đắt nhưng tích tiểu thành đại, số lượng nhiều thì số tiền giảm bớt đi càng nhiều.

Cô mở app ngân hàng trực tuyến, kiểm tra số dư trong thẻ, mấy năm qua cô tiết kiệm được gần năm vạn. Gần đây xài nhiều đã dùng hết hai vạn, nếu thật sự là tận thế, số tiền mấy vạn đó không đủ dùng.

Thời gian trôi qua từng ngày, Phương Tử Thư cũng tìm cách kiếm thêm tiền để mua thêm đồ.

Có một ngày, cô kéo một túi lớn, bên trong toàn là gạo, quá nặng không thể ôm, chỉ có thể kéo trên sàn.

“Chờ chút.” ngay khi thang máy sắp đóng cửa, cô vội kéo bao gạo chạy vào, cửa thang vẫn mở đợi cô.

“Cảm ơn.” cuối cùng cô cũng kéo được túi gạo vào thang máy, định cảm ơn người đó thì nụ cười trên mặt cô cứng đờ.

Là anh ấy?

Anh đã trở về?

Đã rất lâu rồi cô chưa gặp được anh, kéo gạo sang góc, để tránh cản đường người khác đi vào thang máy.

Rất nhanh đã tới lầu 5, gần như chớp mắt là tới.

“Ting.” thang máy dừng, cửa mở, Phương Tử Thư kéo bao gạo bước ra, cảm thấy mặt nóng bừng. Thật là xấu hổ, trước mặt anh ấy mà lôi đồ như vậy, kết quả tay cô cô đang kéo gạo đột nhiên nhẹ bẫng, gạo trên mặt đất cũng không cánh mà bay.

Ồ... Cô ngẩng đầu lên, thấy người đàn ông cầm gạo của cô bước ra thang máy.

Anh ấy đang... giúp cô sao?

Cô ngẩn người một lúc, vội chạy ra thang máy, chạy theo sau lưng anh.

“Nhà nào?”