Chương 10

Cô nghĩ thông suốt, người cũng trở nên nhẹ nhàng lên, không có tinh thần sa sút như ngày hôm qua.

Cô đem tờ giấy nhét vô túi xách, ngày mai liền phải bắt đầu chuẩn bị, nếu có cơ hội nói, nhiều chuẩn bị một ít đồ ăn thì tốt hơn, cô nghĩ rất nhiều, hiện tại chuẩn bị tổng so về sau chuẩn bị tốt hơn nhiều, nếu thật sự tận thế sắp đến, chắc là thời cuộc rung chuyển, đến lúc đó giá cả hàng hóa tăng cao, một vật khó cầu, sợ là nhân dân tệ trong tay cũng sẽ trở thành phế giấy.

Hiện tại cô chỉ có thể làm tính toán xấu nhất, đến những chuyện khác, cô còn không kịp suy nghĩ.

Buổi tối, gió đêm u tĩnh, đèn ngủ trên bàn lóe nhu hòa ánh sáng, toàn bộ phòng cũng không xem như quá mờ, dù là đi tiểu đêm, cũng không sợ sẽ té ngã hoặc là va chạm.

Phương Tử Thư bỗng nhiên ngồi dậy.

Cô lau mồ hôi trên trán, lại làm mộng, ác mộng.

Cô mơ thấy trước khi tận thế tới, các nơi trên cả nước sẽ mưa liên tiếp nhiều thàng, mưa rất lớn, thế nhưng lớn tới nổi khi đi ra ngoài, phải dùng thuyền.

Cô đứng lên, đi tới bên cửa sổ, mở ra cửa sổ, bên ngoài gió lạnh nghênh ngang mà thổi vào.

Thời tiết tháng tư, còn có thể lạnh như vậy, thật hiếm thấy.

“Mộng Mộng, mau nhiều bị chút đồ ăn thức uống đi, vạn nhất nếu tận thế tới làm sao bây giờ? Ít nhất chúng ta còn có một ít đồ ăn.”

Tô Mộng đem tay đặt trên trán Phương Tử Thư.

“A Thư, tớ phát hiện gần đây cậu không bình thường a, đi bệnh viện kiểm tra một chút đi, cậu bị sốt bệnh rồi à? Tận thế? TV xem nhiều bị nhiễm rồi đấy, tớ mới không tin đâu.”

Phương Tử Thư vốn đang muốn nói cái gì, chính là cuối cùng lại ngậm miệng, tính, không nói cũng tốt, nói cũng là vô ích. Lỡ như thật sự làm người ta đem cô đưa đi bệnh viện tâm thần, Dương Hi chính là như vậy, ở trên mạng đã phát vài thông báo tận thế, đã có người mắng chửi cô. Lại nghiêm trọng một ít, mời vào cục cảnh sát ăn cơm nhà tù đều có khả năng, cái này gọi là phát tán lời đồn, không biết chừng còn phải bị xem là tà giáo, cô gánh không dậy nổi trách nhiệm này đâu.

Cô bất quá chỉ là một người phụ nữ bình thường thôi.

Đi làm, tan tầm, về nhà, mỗi ngày cô đều sinh hoạt như thế. Điểm khác biệt chính là, khi về khu dân cư cô thường lấy bưu kiện ở chỗ chú bảo vệ, gần đây hầu như ngày nào cũng có nhiều bưu kiện của cô, chú bảo vệ còn trêu cô, “Sao thế, gần đây làm ăn phát đạt à, mua nhiều đồ vậy.”