Chương 9

Thật lòng mà nói, chi phí ăn mặc, ở, đi lại của thú cưng còn đắt đỏ hơn cả người!

Nhưng Thời Mạn không hề thấy xót tiền, cô cảm thấy rất đáng! Nếu không phải không đủ tiền, cô thậm chí còn muốn bao trọn một nhà máy thức ăn cho Sữa!

Thời Mạn gần như không nghỉ ngơi chút nào, lúc ra khỏi cửa hàng thú cưng thì đã chín giờ tối. Đột nhiên, Thời Mạn cảm thấy trên đầu mát lạnh, một trận mưa lớn ào ào trút xuống.

Người đi đường bên lề hét lớn: “Mưa rồi!”

“Mưa to quá!! Chạy mau, về nhà thôi!”

Thời Mạn nhanh chóng quay lại xe van, lái đi một đoạn rồi dừng lại, cất đồ dùng cho thú cưng vào không gian.

Mưa lớn đập lốp bốp vào cửa sổ xe nhưng cơn mưa rào chỉ kéo dài mười phút rồi tạnh. Thế nhưng lòng Thời Mạn không hề khá hơn vì mưa đã tạnh.

Cô biết rõ, trận mưa rào này chỉ là sự khởi đầu.

Trong mười phút chờ mưa tạnh, Thời Mạn tiện tay ăn một cái bánh mì, uống một chai sữa cho xong bữa tối, nhân tiện liếc nhìn chiếc điện thoại vẫn đang ở chế độ im lặng.

Bên trong có hơn mười cuộc gọi nhỡ. WeChat cũng có mấy chục tin nhắn chưa đọc.

Cuộc gọi nhỡ là của Trương Xuân Hà, ngoài bà ta ra còn có hai người nữa: Thời Đại Hải và Thời Thành Tài.

Cậu hai và cậu ba của cô.

Thời Mạn vừa định vứt điện thoại xuống thì nó lại sáng lên, hiển thị người gọi đến: Cậu hai.

Thời Mạn suy nghĩ một lát rồi quyết định không nghe máy, lái xe về nhà.

Cô đỗ chiếc xe van vào một chỗ đậu xe ven đường ở con phố khác bên ngoài khu ổ chuột rồi mới rảo bước về nhà.

Lúc này đã gần mười giờ, nhiều cửa hàng trong khu ổ chuột đã đóng cửa, quán mạt chược bên cạnh cũng nghỉ rồi, lẽ ra phải rất yên tĩnh.

Suốt quãng đường, điện thoại của Thời Mạn cứ reo liên tục.

Cô không để tâm nhưng lại liếc thấy một chiếc Mercedes đang đỗ ở ngã tư. Cô cau mày, đi qua góc đường thì thấy cổng sắt đang mở toang, trong sân có một người đang đứng.

Tim Thời Mạn chùng xuống nhưng sau khi xác nhận cửa chính vẫn đóng, cô lại thở phào nhẹ nhõm, song ánh mắt lại trở nên u ám, giọng nói rất lạnh lùng: “Cậu hai.”

Thời Đại Hải mặc vest đi giày da, ăn mặc như một người thành đạt. Ông ta đẩy gọng kính, dùng ánh mắt săm soi quen thuộc nhìn chằm chằm Thời Mạn, chỉ vào cửa chính nói:

“Cháu thay khóa cửa rồi à?”

Thời Mạn “ừm” một tiếng nhưng trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm. Sau khi hệ thống kiểm soát ra vào được nâng cấp, chỉ mình cô mới có thể mở được cửa chính, điều này cô đã xác nhận trước khi rời đi.

Sắc mặt Thời Đại Hải không tốt:

“Chuyện thay khóa để lát nữa cậu tính sổ với cháu sau. Trước đó cậu gọi điện sao cháu không nghe máy?”

“Tối mịt rồi còn không về nhà, cháu đi đâu lêu lổng thế hả? Cháu có biết đã lãng phí bao nhiêu thời gian của cậu không!”

“Thời Mạn, không phải cậu muốn dạy dỗ cháu nhưng bản thân cháu vốn đã chẳng có tiền đồ gì, tốt nghiệp một trường đại học hạng ba ra ngoài xã hội đến công việc cũng không tìm được. Nếu cháu còn lăng nhăng quan hệ nam nữ nữa thì sau này đến gả đi cũng không ai thèm lấy.”

Thời Mạn vừa nghe thấy giọng ông ta đã thấy buồn nôn, liền cắt ngang lời nhảm nhí của ông ta: “Cháu có tìm việc hay không, có lấy chồng hay không thì liên quan gì đến cậu?”

“Cậu sốt sắng tìm cháu chẳng phải là vì muốn căn nhà cũ này sao? Muốn nhà cũng được thôi, giá chốt sáu triệu.”

Mặt Thời Đại Hải đỏ bừng: “Cậu thấy cháu đúng là không coi ai ra gì nữa rồi! Đây là thái độ nói chuyện với người lớn của cháu đấy à?” Thời Mạn cười lạnh, Thời Đại Sơn không phải thứ tốt đẹp gì, Thời Đại Hải cũng chẳng phải loại ra hồn.

Trong việc mổ bụng moi ruột cô, gã này cũng góp không ít công sức.

Chưa kể, Thời Mạn còn nhớ lại một chuyện ghê tởm khác mà người cậu hai được mệnh danh là “người thành đạt” này đã làm trước khi tận thế ập đến.

Quả nhiên, Thời Đại Hải lên tiếng: “Một đứa tốt nghiệp trường đại học hạng ba như cháu cũng chẳng tìm được việc gì tốt, có gả đi thì cũng chẳng ai thèm ngó tới.”

“Ngày mai cậu có một bữa tiệc, cháu đi cùng cậu, coi như sắp xếp trước cho cháu một công việc thực tập. Cháu ăn mặc đẹp một chút, nếu không phải nể tình cháu là cháu gái cậu, chuyện tốt thế này còn lâu mới đến lượt cháu.”

Thời Mạn suýt nữa thì bật cười.

Chuyện tốt ư?

Dẫn cháu gái ruột đi tiếp rượu à? Cái loại chuyện tốt mà chủ động chuốc say cháu gái ruột rồi đưa lên giường một lão già sao?