Về sau, Thời Mạn bị mổ bụng trong chính căn nhà cũ này cũng là trước khi chết, cô nghe được những lời lẩm bẩm của bọn Thời Đại Sơn.
Họ nói trong nhà cũ không biết từ đâu lại xuất hiện thêm một ít thức ăn và nước uống, cửa nẻo trông thì cũ kỹ nhưng lại chắc chắn một cách kỳ lạ.
Nhưng thức ăn và nước uống không nhiều, không đủ để chia, chỉ có thể sống lay lắt qua ngày. Nhưng không lâu trước khi cô chết, thức ăn và nước uống trong nhà đột nhiên không còn xuất hiện nữa.
Sau đó, Thời Mạn bị ăn thịt.
Căn nhà cũ này có một bí mật, bí mật này có thể giúp Thời Mạn sống sót sau khi tận thế ập đến và ngoài ra, việc thứ hai là...
Thời Mạn thấp thỏm mở cửa nhà cũ, vừa vào trong, một bóng trắng đột nhiên lao tới.
Khoảnh khắc tiếng mèo kêu quen thuộc mà xa cách đã lâu vang lên bên tai, đôi mắt Thời Mạn ươn ướt.
“Sữa!”
Sữa là chú mèo mà Thời Mạn nhặt được ở ngoài căn nhà cũ vào năm bà ngoại qua đời, một con mèo sư tử lông dài có hai màu mắt khác nhau, lúc nhặt được nó mới được hai tháng tuổi.
Khi đó, mấy gia đình của cậu cả, cậu hai, cậu ba của cô đều sống trong khu ổ chuột. Thời Mạn tuy mang tiếng được nhà Thời Đại Sơn nuôi lớn nhưng thực chất là mỗi nhà cho cô một miếng cơm ăn, ban ngày cô đi học, tan học về liền làm ô sin cho họ.
Tối đến, cô lại lủi thủi một mình trong căn nhà cũ kỹ. Vô số đêm dài, cô trốn trong chăn khóc một mình, chỉ có Sữa bầu bạn với cô.
Ngay cả sau khi tận thế ập đến cũng vẫn như vậy. Ba gia đình đó đưa cô dọn về nhà cũ, phát hiện Sữa vậy mà vẫn còn sống, họ liền lập tức muốn gϊếŧ nó để ăn thịt.
Sữa lanh lợi, chạy biến mất tăm.
Về sau, mỗi lần Thời Mạn ra ngoài tìm thức ăn, Sữa lại lén lút xuất hiện đi cùng, dẫn cô đi tìm đồ ăn.
Năm thứ tư của thời tận thế, động thực vật đều đã biến dị, nếu không có Sữa cảnh báo và giúp đỡ, có lẽ Thời Mạn đã chết từ lâu.
Sau này, Thời Mạn bị thương, Sữa bị đám người đó bắt được, họ lột da ăn thịt nó ngay trước mặt cô.
Nghĩ đến những chuyện kiếp trước.
Thời Mạn ôm chầm lấy Sữa, hôn mấy cái thật kêu lên đầu nó, đổi lại là những tiếng “meo meo meo” nũng nịu.
Cục bông trong lòng phát ra tiếng gừ gừ khe khẽ, trái tim Thời Mạn trong khoảnh khắc này cũng được lấp đầy và trở nên mềm nhũn.
“Sữa, đời này tao nhất định sẽ bảo vệ mày thật tốt.”
“Meo!” Sữa mở to đôi mắt tròn xoe, dụi dụi vào má Thời Mạn rồi lại cắn lấy cổ áo cô.
Thời Mạn tưởng Sữa muốn cô chơi cùng nhưng bây giờ không phải lúc. Cô cố nén ham muốn được vuốt ve Sữa, định bụng đặt nó xuống thì đột nhiên Sữa quay đầu cắn mạnh một phát vào tay cô.
Thời Mạn đau điếng, Sữa từ nhỏ đến lớn luôn rất ngoan, chưa bao giờ cắn hay cào người lung tung, hễ thấy cô là lập tức nằm ngửa ra lộ cái bụng rồi gừ gừ.
Đây là lần đầu tiên Sữa cắn cô, mà còn cắn rất mạnh, một phát thấy máu.
Máu nhỏ giọt xuống sàn xi măng.
Ting.
Một âm thanh cơ khí kỳ lạ vang lên trong đầu Thời Mạn.
[Căn cứ văn minh nhân loại kích hoạt thành công, chủ căn cứ: Thời Mạn, cấp bậc hiện tại của căn cứ: Sắt vụn.]
[Thuộc tính căn cứ: Kho hàng: 10000m khối, bể chứa nước (Chờ mở khóa).]
[Chế độ tân thủ khởi động, thưởng điểm tích lũy: 1000, thời hạn: ba ngày. Trong thời gian tân thủ, điểm tích lũy nhân đôi.]
[Mỗi khi lưu trữ 1000m khối có thể tăng 1000 điểm tích lũy, điểm có thể dùng để nâng cấp căn cứ.]
[Hiện tại có thể tiêu hao một nghìn điểm để tiến hành nâng cấp lần đầu.]
Thời Mạn vẫn còn đang ngơ ngác nhưng điều đó không cản trở cô đưa ra phán đoán ngay lập tức. Trong đầu lóe lên một ý nghĩ, cô không chút do dự chọn nâng cấp.
Trước mắt cô có ánh sáng và bóng tối lướt qua nhanh chóng, trên khung giao diện trước mặt, thuộc tính của căn nhà cũ đã thay đổi.
[Cấp bậc căn cứ: Đồng.]
[Hệ thống phòng thủ kiểm soát ra vào đã kích hoạt, kết cấu của tòa nhà chính được nâng cấp thành tường đồng vách sắt, nội thất bên trong tòa nhà chính đã được trang hoàng lại (có thể chọn phong cách).]
[Không gian kho hàng được nâng cấp: Sức chứa 15000m khối, mở khóa chức năng khóa tươi vĩnh viễn, mở khóa dung tích bể chứa nước: 10 tấn, mở khóa chức năng ba lô tùy thân.]
[Tăng thêm chức năng chống nước, chống động đất (có thể mở khóa sau khi lưu trữ một trăm loại vật tư).]