“Ngầu thật!” Tiểu Hổ trầm trồ: “Đội trưởng, chị gái này ngầu quá đi mất!”
Anh chàng mặt búng sữa hỏi: “Câu cuối cùng của cô ấy có ý gì vậy?”
Tần Kiêu lắc đầu, nắm chặt chìa khóa thuyền, gương mặt lạnh lùng đăm chiêu suy nghĩ.
Tiểu Hổ thì không kìm được nữa: “Để em lên thuyền xem thử, không biết cách điều khiển ca nô này có giống thuyền cứu hộ không.”
Một phút sau, Tiểu Hổ chạy lên boong tàu: “Đội trưởng! Mọi người mau lên đây, có đồ ăn! Nhiều đồ ăn lắm!!”
Tần Kiêu và mấy người kia sững sờ, vội bước lên ca nô.
Chỉ thấy bên trong thuyền có hai thùng bánh quy nén, ngoài ra còn có mười bình nước khoáng 5 lít và hai thùng dầu diesel.
Sống mũi Đại Tráng cay xè, chàng trai cao lớn cũng lộ vẻ xúc động: “Đồ ăn, thật sự là đồ ăn!”
Tuy chỉ là bánh quy nén nhưng đối với họ lúc này, đây tuyệt đối là lương thực cứu mạng!
Tần Kiêu hít một hơi thật sâu, nói không cảm kích là nói dối.
Là đội trưởng, anh ấy phải suy tính nhiều hơn những người khác và cũng hiểu rõ hơn ai hết, số thực phẩm này quý giá đến nhường nào!
Ngay cả một đội đặc cảnh như họ còn chưa nhận được tiếp viện, có thể tưởng tượng tình hình đã nghiêm trọng đến mức nào rồi.
Ít nhất là trong thời gian ngắn, chính quyền không thể cung cấp đồ tiếp tế cho người dân trong thành phố.
Trong thời bình, chết đói là một chuyện nực cười.
Nhưng nếu thời bình bị phá vỡ, vì một miếng ăn, con người và dã thú sẽ chẳng có gì khác biệt.
Anh chàng mặt búng sữa nghiêm giọng nói: “Đội trưởng, số thực phẩm này phải được bảo quản hết sức cẩn thận.”
Tần Kiêu gật đầu, rõ ràng, anh chàng mặt búng sữa đã nghĩ đến cùng một vấn đề với anh ấy.
...
Lúc Thời Mạn về đến nhà đã là 5 giờ sáng, một đêm thật sự quá vất vả.
Cô tắm rửa qua loa rồi ôm Sữa lăn ra ngủ.
Một giấc ngủ đến tận trưa, Thời Mạn thực ra vẫn có thể ngủ tiếp nhưng không thể chịu nổi “thần thú trấn nhà” của mình lại trấn ngay trên người cô.
Hất chú mèo Sữa đang nằm trên ngực mình nặng như núi Thái Sơn xuống, Thời Mạn vội thở hổn hển mấy hơi.
“Meo u…” Sếp mèo bị phá giấc mơ đẹp cất tiếng kêu gừ gừ bất mãn.
Thời Mạn ôm lấy cái đầu của Sữa mà xoa nựng một trận, hôn chùn chụt mấy cái, con mèo con dám đè lên người chủ, phải dùng nụ hôn để giáo huấn mới được!
Sau khi dậy đánh răng rửa mặt, Thời Mạn mới cầm lấy điện thoại, không xem tin nhắn nhóm mà vào thẳng tin nhắn của Mạnh Tiểu Đao.
Tin tốt là huyết áp của ông ngoại cậu đã hạ xuống.
Đêm qua Thời Mạn đã không uổng công.
Thời Mạn gọi điện qua, điện thoại của Mạnh Tiểu Đao đã tắt máy, không chỉ cậu mà điện thoại của Lưu Lị Lị cũng vậy.
Thời Mạn đoán chừng điện thoại của cả hai đều đã hết pin cũng phải thôi, mất điện mấy ngày nay, chỉ dựa vào chút pin còn lại của sạc dự phòng thì cầm cự được bao lâu.
Tính toán thời gian, mạng internet chắc cũng sắp bị cắt rồi.
May là mấy ngày nay Thời Mạn đã tải xuống tất cả các bản đồ có thể tải trong phạm vi cả nước, ngoài ra còn có một số công thức nấu ăn, hướng dẫn chăn nuôi, trồng trọt, tất cả những tài liệu mà cô cho rằng sau này có thể hữu dụng và tìm được trên mạng, cô đều đã tải về sao lưu.
Mở cho Sữa một hộp pate, dọn dẹp bãi chiến trường xong, Thời Mạn lấy một hộp cơm bò bằm ra ăn rồi tự khui cho mình một lon sữa Want Want.
Sau bữa ăn còn có một miếng bánh Black Forest cắt sẵn, sau khi lấp đầy cái bụng một cách thỏa mãn, cô mới đứng dậy nhét hai chai sữa và bốn quả trứng luộc vào túi, dùng cánh cửa thần kỳ sang căn 1803 rồi trèo qua ban công vào nhà Mạnh Tiểu Đao.
Mạnh Tiểu Đao nghe thấy tiếng động liền lao ra, tay còn cầm một con dao phay, điều khôi hài là bên mép cậu còn dính một sợi bún, rõ ràng là vừa mới đang húp bún.
Thấy là Thời Mạn, cậu mới thả lỏng, ngay sau đó sống mũi cay cay vành mắt đỏ lên: “Chị Mạn Mạn...”
“Khóc cũng được nhưng không cần thiết.” Thời Mạn ngăn chặn hành vi làm nũng của cậu trai, cô tỏ vẻ ghét bỏ: “Sợi bún kìa, húp vào đi, trông như nước mũi ấy.”
Nước mắt Mạnh Tiểu Đao đã rơi xuống, nghe vậy vội vàng húp sợi bún vào miệng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì xấu hổ.
“Là chị Thời đến rồi!” Lưu Lị Lị và bác sĩ Lưu lần lượt chạy ra.
Bác sĩ Lưu thấy vậy liền thở phào nhẹ nhõm, vừa nãy Mạnh Tiểu Đao nghe tiếng động, xách dao lao ra ban công khiến anh ta sợ hết hồn.