“Trong số những người cậu quen, có ai là bác sĩ không?” Thời Mạn hỏi.
Mạnh Tiểu Đao ngẩn người, một giây sau, cậu vội vàng nói: “Anh trai của lớp trưởng lớp em - Lưu Lị Lị là bác sĩ khoa tim mạch. Trước đây ông ngoại em khám bệnh chính là đăng ký số của anh ấy. Anh ấy là người tốt lắm.”
Thời Mạn trầm ngâm: “Có liên lạc được với anh ta không?”
“Được ạ! Trưa nay em còn thấy bạn ấy nhắn tin trong nhóm lớp.”
Thời Mạn bảo cậu liên lạc trước đã.
Mạnh Tiểu Đao vội vàng gọi cho Lưu Lị Lị, điện thoại vừa đổ vài hồi chuông đã có người bắt máy.
Mạnh Tiểu Đao nức nở trình bày tình hình, giây tiếp theo, cậu thiếu niên hoảng hốt bật loa ngoài.
Thời Mạn nghe thấy một giọng nam bình tĩnh truyền ra từ đầu dây bên kia: “Tình trạng của ông cụ, tôi nghi ngờ là áp lực nội sọ tăng cao. Hiện tại các biện pháp sơ cứu tại nhà rất hạn chế, những gì có thể làm thì đã làm cả rồi.”
“Bệnh nhân bây giờ tốt nhất nên giữ yên tĩnh. Cách tốt nhất vẫn là đưa đến bệnh viện để nhân viên y tế thiết lập đường truyền tĩnh mạch, dùng thuốc để hạ huyết áp. Nhưng tình hình hiện tại... xin lỗi.”
Thời Mạn cầm lấy điện thoại: “Chào bác sĩ Lưu, nếu dùng thuốc hạ huyết áp qua đường tĩnh mạch thì có phải chỉ bệnh viện mới có không? Chỗ anh có thuốc không? Nếu có thuốc thì có phải là...”
“Không được!” Giọng bác sĩ Lưu lập tức trở nên nghiêm khắc: “Các vị có phải là bác sĩ không? Có giấy phép hành nghề không? Chưa nói đến việc thuốc chỉ có ở bệnh viện, cho dù các vị có thuốc cũng không được làm bừa như vậy, sẽ gây chết người đấy.”
Giọng Thời Mạn vẫn bình tĩnh: “Không làm gì cả cũng sẽ có người chết.”
Bác sĩ Lưu lặng người, giọng anh lộ rõ vẻ bất lực nặng nề: “Xin lỗi, nếu các vị có cách đưa bệnh nhân đến Bệnh viện số Ba, tôi đang ở tầng 4 khu nội trú, có thể tìm cách sắp xếp một giường bệnh để tiếp nhận.”
Khi nói những lời này, anh ta đã hạ thấp giọng nhưng Thời Mạn vẫn có thể nghe thấy tiếng người ồn ào ở phía anh.
“Nhưng các vị phải suy nghĩ cho kỹ, bệnh nhân không thể bị xóc nảy, nếu không nguy cơ xảy ra sự cố trên đường đi là rất lớn và... tình hình bệnh viện bây giờ chưa chắc đã tốt hơn bên ngoài.”
Bác sĩ Lưu sẵn lòng giúp đỡ nhưng anh ta không cho rằng Thời Mạn và những người khác có cách đưa bệnh nhân đến.
Chưa nói đến bên ngoài bây giờ hỗn loạn như thời chiến, bệnh viện lúc này còn loạn hơn gấp bội.
Sau khi mất điện, ngày nào cũng có bệnh nhân qua đời.
Bác sĩ Lưu bị kẹt trong bệnh viện. Ngày trận lụt ập đến, đúng lúc anh đang trực, em gái Lưu Lị Lị đến bệnh viện tìm anh, kết quả là cả hai anh em đều bị mắc kẹt.
Mắt Thời Mạn sáng lên, nghe đến đây cô đã hiểu.
Có hy vọng rồi!
“Bác sĩ Lưu, hai người đang bị kẹt trong bệnh viện đúng không? Ngoài hai người ra, chắc hẳn còn rất nhiều người khác bị kẹt và bây giờ chắc nhiều người cũng muốn rời đi.”
Bác sĩ Lưu hơi sững lại: “Đúng vậy.”
Thời Mạn nói nhanh: “Tôi có thể đưa hai người rời đi. Đổi lại, anh mang theo thuốc men và dụng cụ y tế tiêm truyền đến đây để cứu người.”
Phản ứng đầu tiên của bác sĩ Lưu là: Không thể nào!
Bác sĩ Lưu xuất thân từ gia đình trí thức, họ hàng có người làm chính trị, có người kinh doanh nên thông tin anh ta biết được rộng hơn người thường. Chính vì vậy, mấy ngày nay anh ta còn tuyệt vọng hơn nhiều người khác.
Tận thế, có lẽ đã thật sự đến rồi...
Không phải anh ta chưa từng nghĩ đến việc đưa em gái trốn thoát nhưng nước lũ quá dữ dội. Chưa nói đến việc cả hai anh em đều không biết bơi, cho dù có biết bơi, chẳng lẽ bơi về nhà?
E rằng bơi chưa đầy nửa tiếng đã thành ma trôi sông!
“Sao có thể được? Cô lấy gì để đón chúng tôi đi? Bây giờ lực lượng cứu hộ chính phủ đều đã rút về phía núi Hồng Phúc rồi...”
“Anh không cần quan tâm tôi đến bằng cách nào, trong vòng nửa tiếng nữa tôi chắc chắn sẽ đến. Anh, em gái anh, cộng thêm dụng cụ y tế và thuốc men. Anh chỉ cần cho tôi biết, anh có đồng ý giao dịch này hay không?”
Đầu dây bên kia, giọng người con gái đặc biệt bình tĩnh, khiến tâm trạng hỗn loạn của bác sĩ Lưu cũng bất giác lắng xuống.
Năm nay anh ta mới 31 tuổi đã là phó trưởng khoa, không biết đã tham gia bao nhiêu ca đại phẫu, vốn là người có tinh thần thép.