Chương 39

Chuyện gì thế này?

Năm thằng vô dụng bên chỗ Chu Lão Tam thất thủ rồi à?

Giọng của Thời Mạn vẫn tiếp tục: “Mọi người trốn kỹ đừng ra ngoài nhé, các chú cảnh sát đang trên đường tới chỗ các em đấy, vừa rồi có năm người định trèo vào nhà chị, bị bắn chết bốn người rồi, còn một người nữa... Á!”

Tiếng hét của cô gái và tiếng súng nổ vang lên cùng một lúc.

Thời Mạn la lên: “Chết rồi! Gã cuối cùng chạy trốn cũng bị bắn chết rồi!!”

Tạch!

Tám người của Lưu Thắng sợ đến mặt không còn giọt máu, hoàn toàn hoảng loạn.

“À, các chú cảnh sát đã đến căn 1803 rồi, các em mau trốn kỹ đi, cẩn thận đám người thuê nhà kia chạy sang nhà em đấy... tút... tút... tút...”

Điện thoại bị ngắt.

Tám người hoảng loạn như một đàn ruồi không đầu.

“Làm sao bây giờ!!”

“Không phải nói là tận thế rồi sao, sao vẫn còn cảnh sát?”

“Không được, tao không muốn chết, tao không muốn ăn kẹo đồng...”

“Lưu Thắng, tất cả là tại mày, là mày xúi giục bọn tao!!”

Hai chân Lưu Thắng mềm nhũn, hắn vứt điện thoại xuống rồi quay đầu bỏ chạy, bây giờ còn nói nhảm làm gì nữa, chạy thoát thân mới là điều quan trọng nhất.

“Cảnh sát đến 1803, thấy chúng ta không ở đó chắc chắn sẽ sang 1804! Chạy sang 1805! Lên sân thượng, từ sân thượng nhảy sang 1805!”

Những người khác cũng bừng tỉnh, lúc này chẳng còn quan tâm đến điều gì khác, trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Chạy!

Nếu không phải vì chúng không biết bơi thì việc đâm đầu xuống nước bỏ chạy chắc chắn là phương án an toàn nhất.

Tám người chạy bán sống bán chết lên sân thượng, Mạnh Phi thấy bọn chúng đã đi, lập tức vênh váo trở lại.

“Mẹ kiếp, đám cảnh sát vô dụng bây giờ mới đến, đến muộn chút nữa thì người chết hết rồi! Một lũ ăn hại... Mẹ nó, thằng ranh con mày làm gì thế!”

Mạnh Tiểu Đao loạng choạng đứng dậy, xông vào bếp vớ lấy con dao phay định đuổi theo, khi đi ngang qua Mạnh Phi, cậu tung một cú đá hiểm vào hạ bộ của ông ta, khiến Mạnh Phi khuỵu xuống đất la hét thảm thiết.

Gương mặt chàng thiếu niên bê bết máu, trông như một con sói con hung dữ chực chờ ăn tươi nuốt sống kẻ thù.

Cảnh sát có đến hay không cậu không còn quan tâm nữa, cậu phải tự tay chém chết lũ khốn nạn này!



Trên sân thượng.

Tám người lao lên, trong cơn hoảng loạn đã xác định được hướng của căn 1805 rồi chạy tới. Vì quá hoảng hốt, không ai để ý rằng xung quanh ngoài tiếng mưa và tiếng nước ra thì không còn âm thanh nào khác, yên tĩnh một cách bất thường.

Chưa kịp để chúng lấy hết can đảm nhảy sang sân thượng của căn 1805.

Pằng!

Âm thanh truyền đi còn nhanh hơn cả tia lửa mà mắt thường bắt được.

Đoàng!

Đến cả tiếng hét thảm cũng không kịp phát ra, người đầu tiên bị bắn vỡ đầu là gã to con kia.

“Cái quái gì vậy? A...”

Pằng!

Gã gầy bị bắn vỡ đầu.

Pằng! Pằng! Pằng! Lại có thêm ba người ngã xuống.

“Bên đối diện có người! Cảnh sát đang nổ súng từ căn 1805!!”

Lưu Thắng và hai người còn lại quay đầu bỏ chạy ngược lại.

Lưu Thắng đâm sầm vào Mạnh Tiểu Đao đang cầm dao phay xông lên.

Mạnh Tiểu Đao không nói không rằng bổ một nhát dao xuống, chém trúng vào cánh tay của một tên.

“A a a! Gϊếŧ người!!”

“Cảnh sát cứu mạng, gϊếŧ người!!!”

Tên đó sợ vãi cả ra quần mà chạy, tên còn lại sợ hãi lùi về phía sau.

Cảnh tượng này quả thật nực cười.

Trước đó chúng cậy đông hϊếp yếu, bắt nạt người già trẻ nhỏ nhưng một khi đối phương cầm vũ khí lên, chúng lại không dám hung hăng nữa.

Pằng! Pằng!

Lại hai phát súng nữa, giải quyết thêm hai người.

Cuối cùng chỉ còn lại một mình Lưu Thắng, hắn bị Mạnh Tiểu Đao chém bốn năm nhát, tuy không chí mạng nhưng làm sao hắn chịu nổi cơn đau này.

Nỗi sợ hãi cái chết đè bẹp hắn, khiến hắn quỳ xuống đất cầu xin tha mạng, một mùi nướ© ŧıểυ khai nồng bốc ra từ người hắn.

“Đừng gϊếŧ tôi, huhu... cậu em ơi tôi sai rồi, cậu đừng gϊếŧ tôi mà...”

“Cứu mạng! Chú cảnh sát ơi cứu mạng!!”

Lưu Thắng không hiểu tại sao những cảnh sát kia chỉ nhắm vào bọn chúng mà nổ súng, còn thằng nhóc này cầm dao chém người thì lại không can thiệp?

Sau khi chém Lưu Thắng vài nhát, Mạnh Tiểu Đao đã bình tĩnh lại, cậu cũng rất sợ, không dám động đậy.

Cậu đã chém người, đã thấy máu.

Chàng thiếu niên đang run rẩy nhưng cậu phát hiện ra rằng kẻ được gọi là người xấu trước mặt này thực chất cũng chỉ là một kẻ nhát gan.

Hắn vậy mà còn sợ hãi hơn cả mình?