Chương 34

Hai người già một đứa trẻ, sao có thể là đối thủ của mười mấy người đàn ông trưởng thành?

Điều đáng tức giận hơn nữa là người bố nát rượu của Mạnh Tiểu Đao, ngày lũ lụt đến, ông ta say rượu đến nhà làm loạn rồi bị giữ lại.

Đám du côn bên kia đe dọa đòi nhà họ đồ ăn, mà người bố nát rượu của cậu ta lại còn xưng huynh gọi đệ với người ta, luôn miệng nói nghĩa khí giang hồ, nào là hàng xóm láng giềng đều là anh em.

Ông ta có một miếng ăn thì không thể để anh em đói, còn sai khiến ông bà ngoại nấu cơm cho đám du côn đó ăn!

Mạnh Tiểu Đao trước đó không biết Thời Mạn cũng đã về, cứ tưởng cô đang ở trường, lúc này cậu đang trốn trong phòng chứa đồ, định lén giấu chút đồ ăn, thấy dì Chu công kích Thời Mạn trong nhóm mới nghĩ đến việc nhắc nhở cô.

“Mạnh Tiểu Đao, thằng ranh con kia, mày trốn trong phòng làm gì?”

“Tao đếm đến ba mày cút ra đây cho tao, có phải mày đã giấu hết rượu đi rồi không?”

Tiếng chửi mắng say khướt của người đàn ông truyền đến từ đầu dây bên kia.

Thời Mạn cau mày: “Bố cậu à?”

Mạnh Tiểu Đao “ừ” một tiếng, giọng điệu có phần gấp gáp: “Em không nói chuyện với chị nữa, chị Mạn Mạn tự mình cẩn thận nhé, có chuyện gì thì gọi cho em.”

Nói xong, Mạnh Tiểu Đao liền cúp máy.

Thời Mạn chau mày, trong mắt lóe lên sự do dự, có nên mạo hiểm không?

Kiếp trước, Mạnh Tiểu Đao đã cứu mạng cô một lần, kiếp này, Thời Mạn sẵn lòng báo đáp trong khả năng của mình.

Nhưng bi kịch gãy tay của Mạnh Tiểu Đao kiếp trước, thậm chí cả cái chết của ông bà ngoại đều do người bố cặn bã của cậu gây ra, cụ thể đã xảy ra chuyện gì, Thời Mạn không rõ.

Nhưng có một điều, Thời Mạn dám chắc chắn.

Mạnh Tiểu Đao bây giờ đang trong tình thế thù trong giặc ngoài, nguy hiểm hơn cô rất nhiều.

Một người bố cặn bã không biết điều, bên cạnh còn có mười lăm tên du côn đang lăm le.

Nếu nói nhóm người thuê nhà ở 1803 đang có ý đồ xấu với cô, vậy thì một khi đã quyết định ra tay, sao có thể bỏ qua gia đình già yếu trẻ nhỏ ở ngay bên cạnh?

Thời Mạn thậm chí còn mạnh dạn đoán, không chừng kiếp trước chính người bố cặn bã chỉ giỏi bắt nạt người nhà của Mạnh Tiểu Đao đã chủ động bán đứng bố mẹ vợ và con trai ruột của mình.

Trong lúc suy nghĩ, Thời Mạn nhìn thấy một nhiệm vụ giới hạn thời gian vàng óng vừa được làm mới trên bảng nhiệm vụ:

[Phát hiện nguồn nhân lực có sẵn của căn cứ cực kỳ thiếu thốn, chủ căn cứ kích hoạt nhiệm vụ “Không biết dẫn dắt đội nhóm thì làm việc đến chết”.]

[Trong vòng 48 giờ, thành lập một đội sản xuất, sau khi số thành viên gia viên đạt 3 người (2/3), tư chất của thành viên phải đạt từ cấp A trở lên.]

[Hoàn thành nhiệm vụ, phần thưởng: Cửa hàng Tịnh Thổ (cấp SS).]

Trong mắt Thời Mạn lúc này chỉ có ba chữ: Cấp SS!!!

Thời Mạn mở bảng giới thiệu của Cửa hàng Tịnh Thổ cấp SS.

[Cửa hàng Tịnh Thổ: Cửa hàng giao dịch đối ngoại với khả năng phòng thủ vô địch, chủ cửa hàng có thể tự đăng bán hàng hóa và chỉ định vật phẩm giao dịch.]

Lời giới thiệu này trông có vẻ bình thường nhỉ?

Nhưng mà!!

Trọng điểm đây!!

Cửa hàng Tịnh Thổ này tương đương với một cửa hàng hệ thống! Chỉ có chủ cửa hàng mới có tư cách mua hàng nội bộ.

Thời Mạn mở giao diện xem trước của cửa hàng mua sắm nội bộ, các mặt hàng trên đó vô cùng đa dạng, mặc dù đều được đánh dấu với dòng chữ “Tạm thời chưa có quyền mua”.

Nhưng Thời Mạn tự động bỏ qua điều đó.

Trong cửa hàng không chỉ có các loại vũ khí lạnh, mà còn có cả súng lục, lựu đạn, áo chống đạn, thậm chí cả súng phóng tên lửa và xe bọc thép.

Tạm thời không nói đến những thứ đó, thậm chí còn có cả rau chân vịt của Popeye, dầu gan cá thông thái, kẹo mυ"ŧ sáng mắt, đậu phụ thối tăng nhanh nhẹn... và những sản phẩm thần kỳ khác.

Thậm chí Thời Mạn còn nhìn thấy cả trạm xá, nhà máy dược phẩm, xưởng vũ khí, đất đen nhà kính, v.v...

Mặc dù giá để mua những thứ này có lẽ sẽ là một con số trên trời.

Nhưng mà!!

Ai có thể từ chối một cửa hàng ngày tận thế chứ?

Mặc dù một số thứ trong cửa hàng có thể nhận được thông qua việc rút thẻ nhưng chuyện tâm linh... có thể trông cậy được sao?

Chưa kể cô là một “kẻ đen đủi trời sinh”, đến rút thẻ cũng phải dựa vào sự phù hộ của thần thú!