Chương 32

Đến lúc này, Thời Ngải Tuyết vẫn còn xúi giục người khác đối phó với Thời Mạn.

Thời Mạn thì cười khẩy, thản nhiên quay về chỗ ngồi, tiếp tục ăn bữa trưa của mình. Vừa ăn, cô vừa thích thú ngắm nhìn những khuôn mặt hoảng sợ bên kia rồi hỏi:

“120 có ai nghe máy không? Đồ ăn trong nhà còn đủ không?”

“Nếu chỉ uống nước, con người có thể cầm cự được sáu bảy ngày đấy, mọi người nhịn đói được hai ngày rồi nhỉ?”

Thời Mạn gặm miếng sườn, thật sự quá thơm, thơm đến nỗi mắt cô híp cả lại.

Bên kia, mặc dù anh Long la hét đến xé lòng nhưng những người khác nhìn thấy dáng vẻ ăn uống ngon lành của Thời Mạn, vẫn không nhịn được mà nuốt nước bọt.

Đau thì người khác đau nhưng đói thì là cái dạ dày của họ đói.

Thời Mạn gặm sạch sẽ khúc xương, không còn một mẩu thịt nào rồi ném về phía đối diện. Khúc xương rơi chính xác xuống ban công nhà dì Chu.

Thời Mạn nở một nụ cười có thể gọi là độc địa:

“Các người nghĩ xem, trong vòng năm ngày, lũ lụt sẽ rút trước, hay đội cứu hộ sẽ đến trước, hay là... các người sẽ chết đói trước?”

Chết đói?

Hai từ này nghe như một trò đùa.

Nhưng lại giống như một lời tiên tri, khiến không ít người bên kia rùng mình.

Hai ngày trước, ai có thể ngờ một trận mưa lớn lại có thể gây ra lũ lụt?

Chỉ là lũ lụt thôi, ai có thể ngờ rằng khắp nơi trên thế giới đều bị thiên tai, các thành phố ven biển lần lượt bị nhấn chìm?

Hai chữ “tận thế”, vừa giống như một trò đùa, lại vừa không giống.

Thời Mạn nhìn sắc mặt trắng bệch của cha con Thời Đại Hải, tung ra đòn cuối cùng:

“Điều kiện tôi đưa ra lúc trước vẫn không thay đổi.”

“Một cái răng của Thời Đại Hải đổi lấy một miếng thịt.”

“Tát vỡ mồm Thời Ngải Tuyết, đổi lấy một miếng bánh quy.”

Vứt bỏ liêm sỉ, tận hưởng cuộc đời vô đạo đức.

Thời Mạn bây giờ, rất sảng khoái.

Bê đồ ăn thừa về phòng, cho vào ba lô, bữa sau ăn tiếp, tuy thức ăn đầy đủ nhưng vẫn không thể lãng phí!

Thời Mạn mở bản đồ ba chiều, liền thấy những “chấm nhỏ” tượng trưng cho đầu người ở sát vách gần như đã chuyển hết sang màu đỏ.

Có thể tưởng tượng được, cô đã gây thù chuốc oán nhiều đến mức nào.

Con phố trong khu ổ chuột này tên là phố Hoa Viên, tòa nhà cũ của Thời Mạn vừa hay nằm trên trục trung tâm, hiện tại cô mới chỉ chiếm được một tòa bên trái, được Thời Mạn đặt tên là Tòa nhà số 2.

Phố Hoa Viên bên trái còn 10 tòa nhà, trong đó hai tòa nhà số 1803 và 1804 vẫn còn người ở.

Phố Hoa Viên bên phải thì nhiều người ở hơn, bao gồm cả nhà dì Chu, tổng cộng có 18 tòa nhà nhưng chỉ có bốn tòa là bỏ trống.

Thời Mạn lên kế hoạch, trong hai ngày tới, trước tiên sẽ sáp nhập tất cả các tòa nhà bỏ trống ở phố bên trái vào bản đồ Tịnh Thổ.

Còn về những “hàng xóm cũ” vẫn đang sống trong khu ổ chuột, có người mang lòng địch ý với cô như dì Chu cũng có người trước đây từng chăm sóc cho Thời Mạn.

Thời Mạn đột nhiên nhớ ra một người.

Đúng lúc này, cô chú ý thấy trên bản đồ ba chiều, đột nhiên có vài chấm đầu người chuyển sang màu đỏ.

Cô hơi nhíu mày, điện thoại đột nhiên reo lên.

Người gọi đến: Mạnh Tiểu Đao.

Thời Mạn có chút ngẩn ngơ nhấn nút nghe, giọng nói của một thiếu niên truyền đến từ điện thoại, cậu dường như đang trốn trong một không gian chật hẹp, kín đáo, che micro và thì thầm:

“A lô? Chị Mạn Mạn, chị không sao chứ?”

Giọng của Mạnh Tiểu Đao lộ rõ vẻ lo lắng.

Cậu năm nay 17 tuổi, vừa lên lớp 12, giống như Thời Mạn, cậu cũng được ông bà ngoại nuôi lớn, bố của Mạnh Tiểu Đao và Thời Đại Sơn là cùng một loại người.

Uống rượu, cờ bạc, đánh người, sau khi mẹ của Mạnh Tiểu Đao qua đời vì ung thư, cậu suýt chút nữa đã bị bố mình ngược đãi đến chết, sau này được ông bà đón về nuôi, cuộc sống mới khá hơn một chút.

Nhưng chỉ cần bố cậu uống rượu, ông ta lại xông đến nhà ông bà ngoại để làm loạn.

Tình bạn giữa Thời Mạn và Mạnh Tiểu Đao, có lẽ bắt nguồn từ tuổi thơ tương tự nhau.

Năm thứ hai sau ngày tận thế, Thời Mạn lại gặp Mạnh Tiểu Đao, cậu đã bị gãy một cánh tay.

Lúc đó cô sốt đến bốn mươi độ vẫn phải ra ngoài tìm vật tư, người sắp chết đến nơi, chính Mạnh Tiểu Đao đã cứu mạng cô, cho cô hai viên Ibuprofen cứu mạng, còn chia cho cô một mẩu bánh mì nhỏ đã hết hạn.

Sau này Thời Mạn không bao giờ gặp lại Mạnh Tiểu Đao nữa nhưng lần gặp đó, trong lúc mơ màng, cô đã nghe Mạnh Tiểu Đao nói với mình rất nhiều chuyện.