- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Mạt Thế
- Tận Thế Theo Chị Đại Ăn Ngon Mặc Đẹp
- Chương 25
Tận Thế Theo Chị Đại Ăn Ngon Mặc Đẹp
Chương 25
Mà nói đi cũng phải nói lại... nước này có phải ngập nhanh quá rồi không?
Cảm giác như mực nước vẫn đang dâng lên thì phải?
Ý nghĩ này chỉ lóe lên trong chốc lát, Chu Phúc nhắm vào Thời Mạn ở phía đối diện, như một con sói đói đang nhìn cừu con chờ làm thịt.
Hắn đã nghĩ xong sau khi qua đó sẽ vồ lấy Thời Mạn như thế nào. Khống chế mà! chắc chắn không thể tránh khỏi tiếp xúc cơ thể rồi.
Đến ban công nhà Thời Mạn chỉ cần một bước dài là qua được.
Chu Phúc tự tin bước một bước qua, rõ ràng mép ban công ở ngay đó nhưng hắn lại hụt chân một cách khó hiểu.
“Á!!”
Mọi người sợ hãi hét toáng lên.
Dưới ánh mắt của mọi người, Chu Phúc rơi thẳng xuống dòng lũ. Coi như hắn may mắn, vớ được cột đèn đường nhưng dòng nước quá xiết, mà cột đèn lại cách ban công nhà Thời Mạn một mét.
Khoảng cách đến nhà dì Chu còn xa hơn.
Nếu dòng nước chảy êm, Chu Phúc còn có thể bơi đến nhà Thời Mạn, trèo lên mái hiên tầng ba để tránh tạm nhưng bây giờ thì...
Chỉ cần hắn buông tay là chết chắc.
Chu Phúc sợ hãi la lớn: “Cứu mạng!! Mau cứu tôi với!!”
Dì Chu cũng sợ đến mềm nhũn cả chân: “Tiểu Phúc! Tiểu Phúc cháu ôm chặt vào, đừng buông tay!!”
“Cứu mạng! Mau cứu cháu tôi với!!”
Thời Đại Hải cũng không ngờ Chu Phúc lại vô dụng như vậy, một cái ban công chỉ cần bước một bước là qua mà hắn cũng có thể bước hụt.
Nhưng nếu không cứu Chu Phúc, e là hắn sẽ mất mạng thật, đến lúc đó nhà họ Chu chắc chắn sẽ tìm ông ta gây sự.
Thời Đại Hải lập tức quát Thời Mạn: “Mày còn đứng ngây ra đó làm gì! Còn không mau về nhà tìm dây thừng ném ra cứu người!”
“Đúng đúng đúng! Thời Mạn, mày ở gần Tiểu Phúc nhất, mau cứu nó đi!”
“Nhanh lên đi, đây là cả một mạng người đấy.”
Thời Mạn cười lạnh, cứu người?
Cứu cái con khỉ.
Cô đâu có mù mà không thấy ánh mắt Chu Phúc nhìn mình.
Lý do Thời Mạn không ngăn Chu Phúc qua đây là vì muốn thử cơ chế phòng ngự của tòa nhà.
Cô có thể chắc chắn rằng lúc nãy Chu Phúc đúng là đã lên mép ban công, còn tại sao hắn lại ngã xuống thì rõ ràng là do cơ chế phòng ngự của tòa nhà đã khởi động. Ngoại trừ Thời Mạn và Sữa, không ai khác có thể đột nhập vào.
Cũng giống như dòng lũ không thể tràn vào, chúng bị một rào chắn vô hình chặn ở bên ngoài.
Chu Phúc gào khóc thảm thiết, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng: “Cứu tôi với! Thời Mạn, mau cứu tôi!!”
“Mẹ kiếp chúng mày đừng nói nhảm nữa, mau cứu tao!!”
“Phụt…”
Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn Thời Mạn đang bật cười thành tiếng, chỉ thấy cô lại cầm ly trà sữa lên, hút một ngụm lớn, vừa nhai trân châu vừa nói:
“Cứu người? Tôi cứu hắn lên để rước thêm phiền phức cho mình à?”
“Mọi người lợi hại như vậy, tự mình cứu đi.”
“Phải cứu nhanh lên đấy, dù sao đó cũng là cột đèn đường mà, vừa có lũ lụt vừa có dây điện, lỡ như không cẩn thận, chậc chậc chậc!”
Thời Mạn khoa trương cười lớn: “Người que nướng BBQ rồi!”
Mặt Chu Phúc sợ đến trắng bệch.
Dì Chu hét lên một tiếng chói tai.
Những người khác nhìn Thời Mạn bằng ánh mắt như đang nhìn một con ác quỷ.
Một con ác quỷ máu lạnh vô tình!!
Thời Mạn không thể nào cứu người được.
Cô cũng không xem màn kịch vui này nữa, quay trở vào phòng khách, đóng cửa ban công lại, mọi ồn ào hỗn loạn bên ngoài chẳng dính dáng gì đến cô.
Chỉ cần xác định gia đình Thời Đại Hải ở đối diện là được, đợi cô xử lý xong chuyện trong tay, sau này có khối thời gian để từ từ dọn dẹp bọn họ.
Trước đó Thời Mạn đã chú ý thấy hệ thống tặng một gói quà tân thủ, còn mở cả bảng nhiệm vụ.
Nếu không bị đám Thời Đại Hải làm gián đoạn, cô đã sớm mở gói quà rồi.
Ai mà có thể cưỡng lại sức hấp dẫn của những chiếc hộp mù chứ?
Thời Mạn hít sâu hai hơi, nhìn vào sự tồn tại giống như hộp quà trong game trên màn hình ánh sáng trước mắt, không do dự nhấp vào nhận.
Cảnh tượng pháo hoa nở rộ xuất hiện trước mắt, ngay sau đó, hệ thống thông báo:
[Nhận được Rau chân vịt Popeye*1, sau khi ăn sẽ vĩnh viễn tăng 2 điểm sức mạnh, 1 điểm thể lực.]
Nhìn cây rau chân vịt tự dưng xuất hiện trong tay, Thời Mạn trực tiếp nhét vào miệng.
Cô nhai rau ráu, còn mùi vị thì... chính là vị cỏ.
Sau khi rau chân vịt vào bụng, cô nhanh chóng cảm nhận được sự thay đổi của cơ thể, mỗi tế bào trong người như được lấp đầy sức mạnh.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Mạt Thế
- Tận Thế Theo Chị Đại Ăn Ngon Mặc Đẹp
- Chương 25