Trương Xuân Hà vốn đã mập, vung tay không trúng, cơ thể chồm về phía trước rồi ngã đè lên người con trai mập ú của mình.
“Mẹ kiếp nhà mày, mày muốn làm phản à?” Thời Đại Sơn đang hút thuốc liền vứt mẩu thuốc đi, vớ lấy cái ghế đẩu bên cạnh định ném tới.
Thời Đại Sơn là cậu cả của Thời Mạn, trước khi vào đại học cô đã không ít lần bị ông ta đánh đập. Trước khi chết, chính Thời Đại Sơn đã mổ bụng cô ra!
“Cậu dám ra tay thì đừng hòng lấy được căn nhà bà ngoại để lại cho cháu!” Thời Mạn hét lên đầy nghiêm nghị, sát khí khiến đôi mắt cô đỏ ngầu, trông như một con sói con chực chờ cắn xé con mồi.
Thời Mạn hận không thể gϊếŧ chết bọn họ ngay tại chỗ nhưng lý trí mách bảo cô rằng bây giờ vẫn chưa phải là tận thế, gϊếŧ người là phạm pháp, cô đã khó khăn lắm mới được trùng sinh, không thể hành động bốc đồng!
Thời Đại Sơn đã quen mắng chửi đánh đập Thời Mạn, đây là lần đầu tiên thấy cô chống cự, nhất thời lại bị dáng vẻ hung dữ của cô dọa cho sững sờ. Ông ta vẫn giơ chiếc ghế, nhổ một bãi nước bọt xuống đất:
“Mày nói cái gì? Mày ngon thì nói lại cho ông nghe một lần nữa xem.”
Thời Mạn cố nén sự hận thù trong lòng, cố gắng kiểm soát giọng điệu: “Hôm nay hai cậu gọi cháu đến không phải là vì muốn căn nhà bà ngoại để lại cho cháu sao? Đưa năm triệu tệ rồi cháu sẽ sang tên ngôi nhà cho mọi người.”
Trương Xuân Hà từ dưới đất bò dậy, nghe vậy lại định xông lên: “Mày còn muốn năm triệu? Mơ đi con! Đồ con hoang có mẹ sinh không có mẹ nuôi, nếu không nhờ nhà tao thì mày đã chết đói từ lâu rồi. Con mụ già đó chết rồi thì nhà cũng phải để lại cho con trai, đâu đến lượt đứa cháu ngoại như mày!”
Thời Mạn cười lạnh trong lòng.
Kiếp trước, cô chính là bị Trương Xuân Hà ngày này qua ngày khác chỉ vào sống mũi chửi rủa là đồ con hoang, nói nếu không phải họ tốt bụng cho cô miếng cơm thì cô đã chết ngay từ lúc mới sinh ra.
Nhưng sự thật thì sao?
Thời Mạn mang họ mẹ, mẹ cô chưa chồng mà có con, sinh cô ra xong thì bỏ đi, sau này gả cho một doanh nhân giàu có người Đài Loan, sang đó làm mẹ kế cho người ta.
Thời Mạn là do bà ngoại nuôi lớn.
Nhưng bà ngoại đã qua đời khi cô học cấp ba, để lại một căn nhà tự xây đứng tên cô. Kiếp trước Thời Mạn cũng cảm thấy mình không xứng đáng nhận căn nhà đó.