Kiếp trước nếu không phải Thời Mạn may mắn được người tốt bụng cứu giúp thì đã suýt để cho âm mưu của Thời Đại Hải thành công rồi.
“Chuyện tốt thế này cháu quả thực không xứng. Em họ cũng mười tám tuổi rồi còn gì, chuyện tốt thế này cậu dành cho em ấy đi.” Thời Mạn nói giọng đầy châm biếm: “Cha con đồng lòng, chuyện tốt mà để người ngoài hưởng thì đáng tiếc quá.”
Thời Đại Hải tức đến hóa giận, ông ta muốn Thời Mạn đi tiếp rượu, ngủ với khách, sao có thể để con gái mình đi làm chuyện đó được?
“Thời Mạn, mày cũng giống hệt mẹ mày, đúng là cái thứ không biết điều, thiển cận! Ngày mai mày cút ngay ra khỏi căn nhà cũ này cho tao!”
“Nhà của tôi, đến lượt ông bảo tôi cút à?” Thời Mạn không chút nhượng bộ đáp trả: “Muốn nhà thì mang tiền đến mà mua, không có tiền thì cút đi. Dù sao ông không mua thì cũng có khối người muốn mua!”
“Thời Mạn! Mày chán sống rồi phải không, dám nói chuyện với bố tao như thế à!” Một cô gái ăn mặc sành điệu, toàn thân là logo hàng hiệu bước xuống từ chiếc Mercedes.
Chính là em họ của Thời Mạn, con gái của Thời Đại Hải, Thời Ngải Tuyết.
“Mày là cái thá gì chứ, từ nhỏ đến lớn chỉ là con hầu nhà tao. Nếu không phải bố mẹ tao cho mày miếng cơm ăn, mày đã không sống nổi đến giờ đâu, đúng là cái đồ ăn mày vô ơn!”
Thời Ngải Tuyết vung chiếc túi LV trong tay ném vào mặt Thời Mạn. Thời Mạn nghiêng đầu né đi, chiếc túi bay thẳng vào sống mũi của Thời Đại Hải.
“Ái chà!”
“Bố!!” Thời Ngải Tuyết kinh hãi thất sắc. Cô ta vừa lao lên thì một tiếng mèo kêu chói tai vang lên.
Thời Ngải Tuyết chỉ thấy một bóng trắng lao về phía mình, trên mặt truyền đến từng cơn đau nhói.
“A a a a!!!”
Thời Mạn trố mắt nhìn Sữa xù lông, tung một tràng “miêu miêu quyền” vào Thời Ngải Tuyết, cào cho cô ta mặt mũi đầy máu.
Ngay khi Sữa vừa đáp xuống đất, Thời Mạn nhanh tay lẹ mắt bế nó lên rồi lao ngay vào nhà, đóng sầm cửa lại.
Bên ngoài, tiếng la hét và chửi rủa của Thời Ngải Tuyết và Thời Đại Hải vang lên không ngớt.
“Mặt của tôi!! A a a a!!!”
“Con mèo chết tiệt! Con mèo đáng chết đó đã cào nát mặt tao rồi, tao phải lột da nó!!”
“Thời Mạn, con khốn kia, mày cút ra đây cho tao!!”
Thời Đại Hải cũng tức đến run người, rầm rầm đập cửa: “Thời Mạn, mày mau dắt con súc sinh nhỏ mà mày nuôi cút ra đây! Mày đúng là không coi ai ra gì nữa rồi, cút ra đây quỳ xuống xin lỗi Tiểu Tuyết ngay!”
Bên trong, Sữa lông trắng toàn thân dựng đứng, miệng không ngừng kêu “meo meo meo” chửi bới. Thời Mạn nghe không hiểu nhưng cũng cảm nhận được Sữa đang chửi bậy đến mức nào!
“Sữa ngoan nào, hai cục phân bên ngoài kia lát nữa chúng ta sẽ chôn chúng sau.”
Thời Mạn dỗ dành Sữa rồi nói vọng ra với hai người bên ngoài:
“Ở trường có một cậu ấm nhà giàu muốn trả bảy triệu để mua căn nhà này, ngày kia sẽ tìm cháu ký hợp đồng, chuyển khoản trực tiếp. Cậu hai có thời gian chửi cháu thì chi bằng tranh thủ suy nghĩ cho kỹ đi.”
“Nể tình họ hàng, cháu ngậm ngùi bán cho cậu sáu triệu. Sáng mai 10 giờ ký hợp đồng, quá giờ không đợi.”
Thời Đại Hải không phá được cửa, lại bị lời nói của Thời Mạn chọc cho tức điên, cộng thêm việc con gái bị cào bị thương, ông ta cũng không còn tâm trí đâu mà dây dưa nữa.
Ông ta vội vàng đưa con gái đến bệnh viện tiêm vaccine dại. Lên xe rồi mà Thời Ngải Tuyết vẫn không ngừng chửi bới: “Bố, bố không định bỏ ra sáu triệu để mua cái nhà rách này thật đấy chứ? Căn nhà này vốn là của nhà mình mà!”
“Dựa vào đâu mà phải đưa tiền cho con tiện nhân Thời Mạn đó chứ!”
Sắc mặt Thời Đại Hải cũng rất khó coi: “Chuyện người lớn con ít xía vào thôi. Vừa rồi con xuống xe hóng chuyện làm gì, mặt bị cào cho hủy dung rồi, sau này bố xem con gả đi thế nào.”
Thời Ngải Tuyết nghe vậy liền ăn vạ khóc lóc, miệng thì nguyền rủa Thời Mạn là con tiện nhân, còn nói nhất định sẽ bắt Sữa về dội nước sôi cho chết!
Thời Ngải Tuyết nuốt không trôi cục tức, liền nhắn tin than khổ với bạn trai của mình.
Bạn trai cô ta nhà cũng có chút tiền nhưng vì đánh nhau mà bị đuổi học từ hồi cấp ba chưa tốt nghiệp, ra ngoài xã hội kết giao với một đám bạn bè xấu.
Nghe nói Thời Ngải Tuyết bị bắt nạt, bạn trai cô ta lập tức tuyên bố ngày mai sẽ dẫn người đến xử lý Thời Mạn!