Chương 50

Ông ta đấm mạnh một cú xuống bàn, làm chén đĩa văng tung tóe.

Sau đó tức giận không kiềm chế được mà giơ chân lên, đạp mạnh vào tên tâm phúc Lưu Quyền phía sau: “Lưu Quyền, cái đồ vô dụng nhà mày! Đưa ra cái ý kiến ngu ngốc gì vậy, hại tao tổn thất nặng nề!”

Lưu Quyền người nhỏ con, bị cú đạp bất ngờ này làm cho loạng choạng ngã xuống đất, trông vô cùng thảm hại.

Lúc này, một tên đàn em run rẩy tiến lên, tay run run châm cho Lý Vạn Hào một điếu thuốc: “Đại ca, lúc đó anh Quyền thực ra đề nghị chúng ta đột kích thẳng, cướp vật tư rồi đi. Cái ý kiến ngu ngốc chặn cửa dưới lầu, thực ra là do thằng nhóc Tống Khoan nghĩ ra.”

Lý Vạn Hào nghiến răng nghiến lợi nói: “Tống Khoan đâu? Nó đâu rồi?”

Tên đàn em rụt cổ lại, giọng nói càng nhỏ hơn: “Đã bị thằng nhóc Cố Khiêm lái xe... tông chết rồi.”



Mọi người cùng nhau hợp sức, vận chuyển số vật tư nặng trĩu đến phòng khách của căn 1001, dự định ban ngày sẽ phân chia sau.

Cố Khiêm đề nghị: “Tuy rằng những người đó đã bị chúng ta đẩy lùi nhưng khó đảm bảo chúng sẽ không quay lại.”

“Hôm nay đừng ngủ vội, chúng ta phải lập tức gia cố cửa an toàn và hệ thống phòng thủ trên sân thượng để đề phòng bất trắc cái đã.”

Mọi người nghe vậy đều đồng tình.

Đây là chuyện liên quan đến sinh tử, phải thực hiện ngay lập tức.

Họ nhanh chóng hành động, cửa an toàn được nối điện.

Và phía sau cửa an toàn, họ dùng gạch xây lên một bức tường lửng kiên cố, cho dù vũ khí của đối phương có thể thò vào qua cửa an toàn cũng không làm bị thương người bên trong.

Sân thượng cũng được lắp thêm một cánh cửa sắt dày, chìa khóa chia làm ba phần.

Đợi đến khi mọi thứ chuẩn bị xong xuôi, thời gian đã lặng lẽ trôi đến tám giờ sáng.

Có lẽ là do trận chiến đêm qua quá khốc liệt, tất cả mọi người đều biết khu chung cư không ít người đã chết.

Cả tòa nhà yên tĩnh đến lạ thường, chỉ sợ làm phiền đến mấy người họ, chọc phải sao quả tạ.

Không chỉ tòa nhà số 13, mà cả khu chung cư đều im phăng phắc, ngay cả người ra ngoài tìm vật tư cũng không có, ngoan ngoãn ở trong nhà.

Bốn người cùng nhau ăn mì gói đơn giản, phân chia số vật tư thu thập được đêm qua.

Vật tư được chia đều làm bốn phần, tạm thời làm vơi đi sự mệt mỏi và căng thẳng của cả đêm.

Hạ Kiều hài lòng nhận được hai hộp trà cao cấp và một bộ ấm trà.

Còn Lâm Phỉ Phỉ thì ôm đồ ăn vặt không buông: “Cay cay à cay cay, chị nhớ mày lắm.”

“Lại còn có sô cô la, ô mai nữa, em yêu quá đi mất.”

Cố Khiêm lại lên tiếng: “Khu chung cư đã hoàn toàn hỗn loạn, từ bây giờ, chúng ta phải thay phiên nhau canh gác để đảm bảo an toàn.”

“Tôi trước đi, ba tiếng sau...” Ánh mắt anh ta vô tình lướt qua gương mặt Hạ Kiều, đó là một vẻ nhợt nhạt khó che giấu: “Lục Trần thay tôi, những người khác tiếp nối.”

Nếu Hạ Kiều biết sắc mặt của mình sẽ gây ra sự đồng cảm của người khác, khơi dậy lòng thương hại không cần thiết, cô nhất định sẽ bĩu môi khinh thường.

Cô bẩm sinh đã có làn da trắng lạnh, lại thêm việc không thích ra ngoài nên càng không có chút huyết sắc nào.

Trong một tháng qua, cô đã cố gắng hết sức để ăn nhiều hơn, thậm chí cảm thấy trên người có thêm chút da thịt.

Nếu không, vừa rồi trong lúc nguy cấp, làm sao cô có thể dễ dàng đập vỡ đầu người khác như vậy?

Buổi chiều.

Hạ Kiều sau khi rèn luyện thể lực xong, tay cầm ván trượt tuyết, gậy trượt mua từ cửa hàng đồ dùng ngoài trời, đi giày trượt tuyết, chuẩn bị luyện tập trượt tuyết trên sân thượng.

Thời tiết cực lạnh khiến việc di chuyển bằng xe cộ trở nên không mấy thuận tiện, lại còn kèm theo tiếng ồn.

Mà trượt tuyết trong thế giới băng tuyết bao phủ này, ngược lại lại trở thành một phương thức di chuyển nhanh chóng.

Trước tận thế, Hạ Kiều là một người bình thường, không biết gì về trượt tuyết, chưa từng tiếp xúc qua.

P/s:

1. Bên mình có hỗ trợ bán vàng 0.9 (tương đương 100k vàng = 110k vnđ) cho khách mua combo.

2. Chương trình mua 5 tặng 1, tích đủ 5 combo tặng 1 combo bất kỳ bạn muốn ở 2 acc ivy và Liễu Yếu Đào Tơ. (ko giới hạn thời gian, ko cần mua một lúc 5 bộ)

Mọi chi tiết liên hệ zalo: 0342792132