Chương 39

Lâm Phỉ Phỉ còn muốn nói tiếp, bị Lục Trần ngăn lại: “Phỉ Phỉ, em nói nhiều quá rồi, người khác còn phải phát biểu nữa.”

Lâm Phỉ Phỉ ngại ngùng cười, lại để lộ chiếc răng khểnh: “Xin lỗi, tôi là người lắm lời, tôi ngậm miệng ngay đây, mời hai vị đại ca phát biểu.”

Cố Khiêm: “Tôi tên Cố Khiêm, năm nay 28 tuổi.”

“Người bình thường, không có công việc gì đứng đắn.”

Người đàn ông đứng một cách tùy tiện, mặc dù đã cố ý thu lại sự sắc bén nhưng khí chất vẫn rất mạnh mẽ.

Hạ Kiều biết phần lớn những gì anh nói đều là giả, người có thể được trực thăng cố ý đưa đến đây để vứt xác, sao có thể là người bình thường.

Hai câu nói này, có lẽ không có một chữ nào là thật, ngay cả tên cũng có thể là giả.

Nhưng có liên quan gì đến cô chứ.

Nếu kẻ thù của Cố Khiêm tìm đến, cùng lắm thì rời khỏi Minh Nhật Giai Uyển.

Trời đất rộng lớn, luôn có nơi để ở.

Người khác đều đã tự giới thiệu, cô cũng không thể ngồi yên mãi.

“Tôi tên Hạ Kiều, người thành phố này, học năm ba tại Đại học Sư phạm M, năm nay 21 tuổi.”

Lâm Phỉ Phỉ vẫn mang vẻ mặt ngưỡng mộ.

Nhưng... không đúng, 21 tuổi?

Lâm Phỉ Phỉ lại kêu lên: “Vậy là cô còn nhỏ hơn tôi một tuổi, uổng công vừa rồi tôi còn gọi cô là chị, lỗ rồi, lỗ rồi.”

Nhưng nghĩ đến cảnh Hạ Kiều mặt lạnh gọi mình là “chị Phỉ Phỉ”, cô ấy rùng mình một cái: “Sau này, chúng ta cứ gọi tên nhau đi.”

Hạ Kiều không tỏ ý kiến, cô cũng không muốn gọi người khác là chị.

Lục Trần vội vàng bày tỏ: “Không cần gọi tôi là anh, gọi tên tôi là được.”

Cố Khiêm xua tay: “Nói chuyện chính đi.”

“Tôi biết một xưởng dược phẩm bí mật, chúng ta bàn bạc chuyện đi mua sắm 0 đồng vào ban đêm.”

Vốn dĩ Hạ Kiều không định lập đội với họ.

Cô không thiếu vật tư, càng không muốn trải qua sự phản bội của đồng đội một lần nữa.

Ở nhà ăn vặt đọc tiểu thuyết có phải sướиɠ hơn không, việc gì phải ra ngoài hứng gió lạnh.

Nhưng ba chữ “xưởng dược phẩm” đã khiến cô thay đổi quyết định.

Trong không gian của cô có các loại thuốc cơ bản nhưng ai lại chê mình có nhiều thuốc chứ.

Còn có rất nhiều loại thuốc đặc trị mà trong không gian của cô không hề có.

Hơn nữa, thuốc trong không gian đều là đồ bỏ tiền ra mua, lúc sao chép cũng cần tốn tiền, làm sao rẻ bằng hàng 0 đồng nhặt được.

Cố Khiêm tiếp tục nói: “Bây giờ trong khu chung cư tuy đã loạn nhưng vẫn chưa đến mức hỗn loạn cực điểm. Tôi đề nghị để một người ở lại trông nhà, những người khác cùng tôi đi lấy thuốc.”

“Tận thế đã đến, sau này sẽ chỉ càng loạn hơn, chúng ta phải nhân cơ hội này tích trữ đủ vật tư càng sớm càng tốt.”

Lục Trần hùa theo: “Anh Khiêm nói không sai, bây giờ sự chú ý của mọi người về cơ bản đều tập trung vào vật tư ở trung tâm thành phố, rất ít người nghĩ đến các nhà xưởng.”

Lâm Phỉ Phỉ nhanh nhảu hỏi: “Nếu có người ở lại trông nhà, vật tư tìm được sẽ phân chia thế nào?”

Cố Khiêm nhìn về phía Hạ Kiều: “Cô thấy nên chia thế nào?”

Hạ Kiều: “Người ở lại trông nhà sẽ thay phiên nhau, vật tư chia đều theo đầu người.”

“Đồng ý.” Cố Khiêm gật đầu: “Việc ở lại canh giữ căn cứ cũng quan trọng không kém, sau này cứ chia đều thành 4 phần.”

Lục Trần và Lâm Phỉ Phỉ chắc chắn không có ý kiến.

Trong bốn người, thực lực của hai người họ yếu hơn, chỉ có được một chiếc xe việt dã, nếu không thì thật sự chẳng có mặt mũi nào đòi chia đều vật tư.

Huống hồ, phần lớn thông tin về vật tư đều do Cố Khiêm cung cấp, hai người họ chỉ thuộc dạng đi theo hưởng ké.

Mấy người bàn bạc xong, nhất trí để Lâm Phỉ Phỉ ở lại trông nhà hôm nay.

Cố Khiêm đứng dậy: “Tôi đã khóa chặt cửa lớn của sân thượng, còn dùng vật nặng chặn từ bên trong, chìa khóa để ở phòng khách căn 1001, ai cần lấy tuyết thì cứ tự nhiên đến lấy.”

“Mọi người về nhà chuẩn bị, 8 giờ tối tập trung tại đây.”