Chương 17

Nghe nói số tiền này là của một ông trùm xã hội đen nào đó giấu ở đây.

Cũng có người nói, đó là kiệt tác của một tham quan nào đó.

Nhưng lúc đó, tiền sớm đã trở thành giấy lộn, họ cũng chỉ coi như củi lửa mà đốt đi.

Bây giờ, vừa hay lại hời cho cô.

Thời gian: 9 giờ tối.

Nhiệt độ: Âm 8 độ.

Sự tàn phá của bão tuyết vượt xa trước đó.

Cuồng phong thậm chí còn bẻ gãy những thân cây to bằng bắp đùi, bay lượn khắp trời.

Tầm nhìn giảm mạnh xuống chưa đầy hai mét.

Thế giới bị màn tuyết dày đặc phong tỏa.

Trên đường phố, người đi đường sớm đã không còn một bóng.

Chỉ còn lại những chiếc xe đang vật lộn di chuyển trong mảng trắng xóa này.

Mỗi một bước đi dường như đều đang đấu trí với tử thần, tranh giành khả năng tiến về phía trước.

Trên đường, cô nhìn thấy một phòng tập gym trong bản đồ định vị.

Cửa kính chính đã bị bão tuyết phá vỡ, cô đi thẳng vào trong.

Tránh những camera giám sát vẫn còn hoạt động, cô thu máy chạy bộ, xe đạp tập, máy chèo thuyền, bao cát, tạ tay, tạ đòn, thảm yoga...

Bên cạnh là một cửa hàng đồ kim khí, cô thu súng bắn đinh, búa, đinh, kìm và các dụng cụ thông thường khác.

Cô tự nhắc nhở mình không được tham lam.

Bão tuyết ngày càng dữ dội, đường đi đầy rẫy nguy hiểm.

Trên bầu trời,

Cành cây, mảnh kính vỡ, tấm tôn, xe đạp và thậm chí cả thùng rác giống như những phi tiêu mất kiểm soát, bay loạn xạ khắp nơi, khiến người ta kinh hãi.

Cô biết rõ, phải lập tức rút lui.



Giai Uyển Minh Nhật.

Chỗ cổng chính, đến cả bảo vệ cũng không có.

Toàn bộ khu chung cư tối om một màu.

Cô lái xe thẳng vào trong.

Mặc áo khoác chống gió, đeo kính nhìn đêm, lại đội thêm mũ bảo hiểm.

Vừa bước một chân ra, cơn bão như một con thú hoang hung dữ, dường như muốn nhổ bật cô lên khỏi mặt đất, cuốn vào vòng xoáy vô tận.

Cô lập tức quay trở lại xe, buộc túi cát nặng vào chân, lại đeo thêm bao gạo trên lưng.

Xuống xe lần nữa, miễn cưỡng có thể đứng vững.

Từng bước loạng choạng, khó khăn di chuyển.

Đột nhiên, một bóng đen bay tới, Hạ Kiều nhanh chóng cúi người xuống né tránh.

Hóa ra là một cánh cửa ô tô.

Nguy hiểm thật!

Suýt nữa thì bị cắt làm đôi.

Cuối cùng sau vài chục phút di chuyển gian khổ, cô dùng hết chút sức lực cuối cùng, đóng sầm cánh cửa của tòa nhà lại.

Cùng với một tiếng “rầm” lớn, cơn bão tuyết hung hãn đã bị ngăn cách bên ngoài.

Còn cô thì ngồi phịch xuống bên cửa, thở hổn hển từng hơi, trong lòng tràn đầy niềm vui sướиɠ sau khi thoát chết.

Cô tháo mũ bảo hiểm, chào hỏi bóng tối phía trước.

“Các vị trưởng bối vong hồn, xin chào!”

“Cháu tên là Hạ Kiều, muốn lên trên lấy chút đồ, làm phiền các vị.”

Nói xong, cô bắt đầu leo cầu thang.

Cô vốn không tin vào những thứ này.

Trên đời này, nếu thật sự có ma quỷ tồn tại, tại sao mẹ cô chưa bao giờ về thăm cô?

Khi người khác bắt nạt cô, tại sao không bảo vệ cô?

Nhưng… cô cũng là người đã chết một lần.

Kể từ khi trùng sinh, cô cũng không chắc chắn nữa.

Tuy nhiên, cho dù ma quỷ có thật, cô cũng không sợ. Có những người còn đáng sợ hơn ma quỷ nhiều.

Mặc dù trong lòng nghĩ vậy nhưng khi cô bước vào hành lang tối om, bên tai ngoài tiếng gào thét của bão tuyết ngoài tường, chỉ còn tiếng bước chân của chính mình vang vọng trong không gian trống trải.

Sự cô độc và bất an này vẫn khiến cô không khỏi cảm thấy một trận tim đập nhanh.

Ngay lúc này, một tiếng rung điện thoại đột ngột vang lên, giống như tiếng sét giữa đêm khuya, đột nhiên nổ tung trong sự tĩnh lặng.

Suýt nữa thì dọa cô chết khϊếp!

Là Nguyễn Minh Nguyệt gọi đến, cô đặt chế độ không làm phiền, tiếp tục leo cầu thang.

Khó khăn lắm mới leo lên được tầng 8, cô đeo găng tay, lấy dụng cụ ra bắt đầu cạy khóa.

Kỹ năng này là cô học được sau tận thế.

Thân hình vốn đã gầy gò của Hạ Kiều, dưới sự tàn phá của tận thế càng trở nên gầy gò khô héo, hai má hóp lại.