Chương 13

Hạ Kiều khựng lại.

Chẳng trách nửa năm trước, Nguyễn Minh Nguyệt đột nhiên nhiệt tình với cô.

Rõ ràng trước đó còn tỏ vẻ chẳng thèm để ý đến cô.

Không chỉ giữ chỗ giúp cô, còn cho cô mượn vở ghi chép, giúp cô học bù.

Thật nực cười, cô còn tưởng rằng sức hút cá nhân của mình cuối cùng đã được phát hiện.

Nguyễn Vĩ Bác lại không để tâm: “Một căn nhà cũ, một triệu tiền tiết kiệm cũng không nhiều lắm, trong khoa thiếu gì phú nhị đại, sao cứ phải bám riết lấy một mình nó?”

Nguyễn Minh Nguyệt: “Anh ngốc à, người khác đều có gia đình, chỉ có Hạ Kiều là cô độc một mình, tất cả người thân đều chết sạch rồi, cho dù có bị chiếm đoạt hết tài sản cũng không có ai lên tiếng cho nó đâu.”

“Nhà chúng ta đều ở tỉnh khác, nhà anh thì thiên vị em trai, bố em thì là một con bạc, chúng ta tự mình không nỗ lực thì đến bao giờ mới có thể đứng vững ở thành phố M này?”

Trong lòng Hạ Kiều lạnh toát.

Ở kiếp trước, cô đã thấy người bạn thân nhất và bạn trai của mình quấn lấy nhau.

Ngoài nỗi buồn ra, cô lại không hận nhiều.

Dù sao Nguyễn Minh Nguyệt cũng là người bạn đầu tiên của cô, đã cho cô sự ấm áp.

Mà Nguyễn Vĩ Bác đã cứu mạng cô, bảo vệ cô khỏi tay kẻ xấu.

Cô thậm chí còn cho rằng hai người họ chỉ đến với nhau sau tận thế, dù sao cũng không ai lại cố tình đẩy bạn trai của mình cho người khác.

Kiếp trước cô quá yếu đuối, thậm chí không hỏi tại sao hai người họ lại cùng nhau phản bội mình, chỉ lặng lẽ rời đi.

Bây giờ xem ra, tất cả đều đã được sắp đặt từ trước.

Người ta vốn dĩ là một cặp, chỉ có mình là người ngoài.

Nguyễn Minh Nguyệt lại nói: “Tính cách Hạ Kiều yếu đuối, từ nhỏ đã bị mẹ kế, em trai, ông bà nội sỉ nhục đánh đập, dễ thao túng hơn người khác nhiều, em chỉ cần nói với nó vài câu tốt đẹp là nó đã moi tim moi gan ra cho em rồi.”

Hạ Kiều tự giễu, nửa đời trước của cô đã được Nguyễn Minh Nguyệt tóm gọn trong một câu.

Ông bà ngoại mất trong một vụ tai nạn xe hơi khi mẹ cô còn học đại học.

Còn mẹ cô sinh ra cô xong thì qua đời vì khó sinh.

Ông bà nội ghét bỏ cô là con gái, trăm bề chán ghét.

Bố cô tái hôn khi cô hai tuổi, bốn tháng sau thì sinh ra em trai.

Từ đó, có mẹ kế thì cha ruột cũng hóa cha dượng.

Ngoài học phí ra, gia đình không cho cô một xu nào.

Ăn cơm cũng không được ngồi cùng bàn, đợi họ ăn xong, lúc cô dọn dẹp bát đũa mới có thể ăn tạm vài miếng, lúc nào cũng không được ăn no.

Đói quá thì đi lục thùng rác tìm đồ người khác bỏ đi.

Đến kỳ kinh nguyệt, cô ngay cả băng vệ sinh cũng không có, chỉ có thể dùng giấy vệ sinh.

Cô cũng không có quần áo để thay, ngày nào cũng mặc đồng phục, mùi vị có thể tưởng tượng được.

Không có bạn bè, ở trường cũng thường xuyên bị bắt nạt.

Tuổi thơ của cô, ngoài đói khát, chính là đau khổ.

Khổ không kể xiết.

Cô đã không biết bao nhiêu lần ôm di ảnh của mẹ khóc không thành tiếng trong đêm khuya, nghĩ đến việc kết thúc cuộc sống, không muốn sống tạm bợ nữa.

Tình hình này, cho đến năm cô 18 tuổi mới có bước ngoặt.

Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, trường có tổ chức rút thăm trúng thưởng.

Cô đã trúng một chuyến du lịch sang trọng dành cho gia đình ba người.

Bố cô đương nhiên giật lấy phiếu trúng thưởng, đưa mẹ kế và em trai đi hưởng thụ.

Nhưng trong chuyến du lịch, cả gia đình ba người tự ý lẻn vào khu vực cấm, bị đá lớn trên núi đè chết.

Khu du lịch không hoàn toàn chịu trách nhiệm, tiền bồi thường không nhiều nhưng cũng được 1,05 triệu tệ.

Ông bà nội muốn chiếm đoạt toàn bộ số tiền bồi thường nhưng trên đường đi ký tên, họ đi xe máy điện đâm vào lan can bảo vệ và cả hai đều thiệt mạng.

Em trai của mẹ kế cũng muốn chiếm đoạt toàn bộ nhưng trước khi lên đường lại bị sét đánh chết.