Đồ điện tử: USB, ổ cứng di động, iPad, điện thoại di động.
Cô đến cửa hàng mỹ phẩm, gói một bộ nước hoa hồng và sữa dưỡng da mình thường dùng.
Mỹ phẩm thì thôi vậy, trong tận thế cô không có thời gian rảnh rỗi để chưng diện.
Nhân viên bán hàng nhìn những túi đồ mua sắm trên tay cô, mỉm cười phục vụ, còn tặng không ít mẫu thử miễn phí, ngay cả mặt nạ và kem dưỡng da tay cũng có.
Trong cửa hàng đồ gia dụng.
Bộ chăn ga gối bốn món, chăn lông vũ, chăn điều hòa, chăn bông dày, thảm, thảm chùi chân, rèm cửa cản sáng tuyệt đối, v.v., mua.
Một tấm nệm đơn dày 20cm, một tấm nệm đôi có thể nén lại dày 10cm.
Cất nệm vào không gian, cô lại đeo khẩu trang lên, còn đổi chỗ đậu xe.
Người của công ty bảo an đến trước.
Một nam một nữ, thân hình vạm vỡ, trông như dân nhà võ.
Hai người họ khiêng hai thùng hàng cứng lên cốp xe, người phụ nữ tóc ngắn hỏi: “Cô định đến khu chiến sự à?”
Hạ Kiều liếc vào trong, ngạc nhiên nói: “Lại thật sự có súng sao?”
Không ngờ ông chủ cửa hàng đồ dùng ngoài trời lại có cửa lớn đến vậy.
Người phụ nữ xòe hai tay ra: “Sao có thể chứ, thứ đó ở nước ta là hàng cấm, chúng tôi là công ty hợp pháp, chỉ nói là có thể bảo vệ tính mạng thôi.”
Người đàn ông bổ sung: “Không phải súng thật, là hàng đã được độ lại, có thể dùng đạn bi kim loại đặc chế, trông bề ngoài giống súng đồ chơi, tầm bắn 20 mét.”
Hạ Kiều hiểu ra, ở trong nước thì như vậy là đủ dùng.
Người phụ nữ tóc ngắn tựa vào cửa xe, lấy từ trong túi ra hai túi đạn bi kim loại: “Này, tặng cô, miễn phí.”
Hạ Kiều nhận lấy, rất hài lòng cất vào xe.
Người phụ nữ lại bổ sung: “Loại nhỏ là đạn súng đồ chơi, loại lớn thích hợp cho ná cao su. Nhưng ở trong nước vẫn phải cẩn thận khi chơi, đừng để bị chú công an bắt được, chúng tôi không nhận trách nhiệm đâu đấy.”
Hạ Kiều gật đầu: “Bao cát đấm bốc và lật đật đấm bốc tôi đặt đâu?”
Người đàn ông mở cửa xe, lại chuyển đồ: “Cô không giống người tập đấm bốc, chắc là bạn phú nhị đại nào của cô đặt phải không.”
Rõ ràng là do ông giám đốc kia lắm mồm.
Sau khi hai người họ rời đi, Hạ Kiều mở thùng carton ra.
Chùy gai, dùi cui điện, côn nhị khúc, áo chống đạn, giáp tay, áo chống cắt, dao đa năng Thụy Sĩ, ná cao su, xích sắt, bộ đàm, lựu đạn cay, đèn pin, cơm hộp quân dụng, bánh quy nén quân dụng, v.v., đầy đủ cả.
Thứ quan trọng nhất là khẩu súng đồ chơi đã được độ lại, trông rất nhựa.
Nó dài khoảng một gang rưỡi nhưng cầm lên rất nặng.
Cô xem xét kỹ, phát hiện ngoài vỏ là nhựa, bên trong đều đã được độ lại.
Công ty bảo an này thật đúng là “hợp pháp” mà.
Sau đó người giao thuốc cũng đến.
“Những thứ cô cần đều ở trong thùng lớn này, nhiều thứ cần có đơn thuốc nên mới chậm trễ một chút.”
Người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, thân hình trung bình, nói chuyện luôn mỉm cười, rất hòa nhã.
“Theo lời nhắc của giám đốc Vương, thùng nhỏ này là chút lòng thành của tôi tặng miễn phí cho cô.”
“Không chỉ có thuốc tiêm phòng uốn ván mà còn có vaccine dại, hy vọng cô hài lòng.”
Anh ta còn giúp cô cất một số loại thuốc cần bảo quản ở nhiệt độ thấp vào tủ lạnh trên xe.
Hạ Kiều rất hài lòng, nhanh chóng chuyển tiền.
Người đàn ông vẫy tay lái xe đi: “Lần sau có nhu cầu thì nhắn WeChat trước nhé, sợ làm lỡ việc của cô.”
Hạ Kiều xuống xe, đi lên tầng năm của trung tâm thương mại.
Tầng năm toàn là nhà hàng, cô gọi những món mình thích ăn.
Tôm hùm rang tỏi, tôm sốt cà, thịt kho tàu, sườn xào chua ngọt, thịt heo xào tương Kinh, set thịt nướng, set lẩu, combo hải sản, v.v., tất cả đều được gói lại.
Cửa hàng tráng miệng, các loại bánh ngọt nhỏ cũng được gói lại.
Trong lúc chờ món, cô điên cuồng tải các loại tài liệu trên mạng.
Bản đồ vệ tinh, bách khoa tri thức, khoa học nhân văn, kỹ năng chiến đấu, hướng dẫn võ thuật, hướng dẫn nấu ăn, v.v.