Chương 49

Cuộc giao dịch này kéo dài tới tận 6 tiếng đồng hồ, eo của Diệp Nhiễm cứng đơ không thẳng lên nổi, cổ thì đau như sắp gãy lìa.

Vừa ngẩng đầu lên thì trời bên ngoài đã sắp tối đen.

Trong lúc giao dịch suýt chút nữa lại bị đầy kho, giữa chừng cô phải làm thêm 20 cái rương chứa đồ nhỏ, đặt ở bên ngoài tường gỗ tầng một.

Hiện tại người tìm cô đã ít đi, một số người thiếu vật tư cơ bản lại tiếc bản vẽ nên định chờ mai giao dịch tiếp nhưng người cần mua nước thì vẫn còn khá nhiều.

Tuy nhiên vì trên kênh chat cũng có nhiều người bán nước nên mọi người chắc đều có thể uống được nước rồi.

Cũng chẳng ai than vãn sắp chết khát trên kênh chat nữa, đa phần là lo lắng bè gỗ của mình không trụ nổi qua đêm nay, nên những người mua nước hôm nay đều chọn cách thanh toán thứ hai là dùng lá ọ để giao dịch.

Về giá nước thì mọi người lại ăn ý giữ nguyên mức giá như Diệp Nhiễm đưa ra, không ai nâng giá cũng chẳng ai phá giá.

Bán xong đợt nước cuối cùng, Diệp Nhiễm vừa vung cần câu vừa kiểm kê tài sản.

Hôm nay tổng cộng bán được 4 đợt nước, vị chi là 120 cốc.

Lợi nhuận thu về: : [Tấm Ván Gỗ Dày x240 + Nhựa x240 + Lá cọ x600].

Chi phí lọc nước hao tổn: [Tấm Ván Gỗ Dày x120]

Hôm nay giao dịch Bàn Nghiên Cứu: 161, máy lọc nước sơ cấp: 276, chậu than tính cả Phó Tư Vũ tổng cộng là: 312, cần câu cá: 134. Ly lá cọ: 93.

Vật tư cơ bản hiện có của cô: [Tấm Ván Gỗ Dày x5867], [Nhựa x2403], [Mảnh Vỡ x3400], [Lá cọ: 5408], [Đá: 203], [Đinh: 369], [Dây thừng: 268].

Cô còn dư thêm: Bản vẽ cuốc cơ bản x1, bản vẽ lò sưởi âm tường x1, bản vẽ ghế sofa đơn x1, bản vẽ cái bàn x1.

Có thể nói là thu hoạch tràn trề.

Diệp Nhiễm nhìn đống vật tư đồ sộ mà vừa mừng lại vừa lo.

Lo là ở chỗ cô cần mau chóng dùng đống đồ này để mở rộng và gia cố bè gỗ, nhưng cô lại không biết thiết kế bè sao cho hợp lý.

Làm to quá thì cô không có cảm giác an toàn, làm nhỏ quá thì ở chưa được mấy ngày có khi lại phải mở rộng tiếp, phiền phức thực sự.

Tại sao lại không có bản vẽ bè gỗ nhỉ? Chỉ cần nạp nguyên liệu vào là xong, đỡ phải động não thì tốt biết mấy?

Cái "hệ thống" đưa các cô vào thế giới mới này hoàn toàn chỉ là đồ làm cảnh, cho tới nay vẫn im lìm chưa từng xuất hiện lại, thật sự không cho bất cứ gợi ý nào. Cho nên Diệp Nhiễm cũng không dám chắc rốt cuộc có bản vẽ "bè gỗ" hay không.

Nếu có thì việc cô tự mở rộng bây giờ có phải là hơi lãng phí tài nguyên không? Nhưng không mở rộng thì không thực tế chút nào, cái buồm chẳng biết đặt vào đâu nữa.

Hay là không dùng vật liệu kiên cố? Cứ giữ nguyên như hiện tại?

Trong tay truyền đến cảm giác dây câu bị kéo căng, Diệp Nhiễm chậm rãi thu cần, kéo lên một con cá biển.

Vẫn là giống cá lạ hoắc nhưng hình như không giống loại câu được hôm qua.

Diệp Nhiễm nương theo ánh lửa leo lét ở tầng một, mổ cá và rửa sạch sẽ bằng nước biển, vảy cá vẫn không cần xử lý.

Dù sao sờ lên cũng thấy mềm mại.

Định bụng giao đầu cá cho Đổng Thành, nhưng nghĩ đến việc sau này cứ phải lo chuyện ăn uống cho anh ta thì Diệp Nhiễm lại không nhịn được mà thở dài, quá mệt mỏi.

Thế là cô làm luôn một cái cần câu cho Đổng Thành.

Vấn đề cái ăn coi như thanh toán xong, tự túc là hạnh phúc.

Diệp Nhiễm ánh mắt đờ đẫn nhìn con cá trên vỉ nướng đơn giản, trong đầu thì đang mô phỏng quy cách và kiểu dáng để mở rộng bè gỗ.

Đầu óc rối như một mớ bòng bong, nghĩ một hồi thì cô cũng mặc kệ luôn.

Tại sao cô phải tự hành hạ bản thân thế nhỉ? Khu 3 chắc chắn phải có dân thiết kế chứ? Cô tìm người khác quy hoạch hộ mình chẳng phải tốt hơn sao? Trả thêm tí phí tư vấn mà tiết kiệm được bao nhiêu thời gian.

Diệp Nhiễm nhìn đồng hồ.

Thôi, để mai tính!

Lần này cô không rời khỏi vỉ nướng nửa bước, chờ cá chín là lập tức cầm lên ăn.

Có một vị ngọt thanh tươi mát.

Tiếp đó cô ăn thêm một thanh sô-cô-la, rồi mới đi đánh răng rửa mặt, đi vệ sinh xong xuôi liền lên tầng hai ngủ.

Hôm nay nhìn thì có vẻ ít vận động nhưng thực ra cô mệt rã rời, tinh thần cũng kiệt quệ vô cùng, năng lượng đã sớm cạn sạch.

Mấy ngày nay đối với một người có thể lực yếu như cô quả thật là cơn ác mộng.

*

Sáng hôm sau tỉnh dậy, trạng thái của Diệp Nhiễm đã tốt hơn không ít nhưng vẫn cứ muốn nghỉ ngơi tiếp.

Ngặt nỗi bây giờ đâu còn được như trước kia.

Chấp nhận số phận mà rời giường, đang định xuống lầu đánh răng rửa mặt thì cô nhìn thấy một vật màu xanh lục qua khung cửa sổ gỗ đối diện cầu thang.

?

Diệp Nhiễm khựng lại, nheo mắt nhìn kỹ.

Hóa ra là một hòn đảo nhỏ!