Phó Tư Vũ: [Cũng không biết em nên tính là may mắn hay xui xẻo nữa, vật tư cơ bản em gặp toàn là Tấm Ván Gỗ Dày thôi, còn những thứ khác như nhựa, lá cọ thì rất ít. Thùng gỗ, rương gỗ thì cũng tàm tạm. Đột nhiên bị đưa đến nơi thế này em lại sợ hãi không ngủ được, chỉ có thể tìm việc để làm. Cứ thế... thấy có vật tư là vớt, thấy là vớt... đến bây giờ em vẫn chưa ngủ giấc nào.]
Trong một khoảnh khắc, Diệp Nhiễm không biết nên nói gì.
Những điểm cô muốn phàn nàn thật sự là quá nhiều!
Vì sợ hãi không dám ngủ thì cô có thể hiểu. Muốn tìm việc gì đó để làm cô cũng có thể hiểu. Nhưng tại sao lại có thể liên tục gặp được khu vực vật tư trôi nổi chứ! Phải biết rằng một ngày cô gặp nhiều nhất cũng chỉ có 4 đợt, hơn nữa mỗi lần vớt lên cũng chẳng được bao nhiêu thứ.
Tiếp theo là, cô bé ấy lấy đâu ra thể lực và sức lực để vớt liên tục như vậy?
Chẳng lẽ thật sự chỉ có mình cô yếu như sên sao?
Diệp Nhiễm: [... Em gái à, em lợi hại thật đấy! Chị còn cần ba Tấm Ván Gỗ Dày nữa, em cần gì?]
Phó Tư Vũ: [Em thiếu nhựa. Bè của em bây giờ là 2x3 không an toàn lắm. Hoặc là chị có đồ giữ ấm không? Em chỉ mặc quần đùi áo cộc, buổi tối hơi lạnh.]
Diệp Nhiễm: [Chị có quần áo dày, em muốn không?]
Phó Tư Vũ: [Muốn ạ! Sáu Tấm Ván Gỗ Dày + một cái đinh đổi với chị được không?]
Diệp Nhiễm: [Chốt đơn!]
Diệp Nhiễm giao dịch chiếc áo khoác gió dài màu đen cho Phó Tư Vũ. Chiếc áo này giữ ấm rất tốt, còn chiếc áo phao dài thì cô muốn giữ lại cho mình.
Sau khi nhận được hàng, Diệp Nhiễm lập tức bỏ 4 Tấm Ván Gỗ Dày vào làm nhiên liệu cho những máy sơ cấp mới chiếc máy lọc nước sơ cấp mới.
Chiếc đinh trong ô chứa đồ được cô cất vào thùng gỗ.
Vật tư hiện tại của cô gồm có:
Ô chứa không gian: [Búa Xây Dựng x1], [Cần Câu Nhựa x1], [Mảnh Vỡ x6], [Hạt Giống Khoai Tây x1], [Lá Cọ x6], [Tấm Ván Gỗ Dày x3]
Bản vẽ: [Bản vẽ Bàn Nghiên Cứu x1], [Bản vẽ máy lọc nước sơ cấp x1], [Bản vẽ vỉ nướng đơn giản x1], [Bản vẽ cần câu cá x1]
Thùng gỗ: [Dây thừng x18], [Đinh x2], [Đá x4], [Hạt Giống Khoai Tây x1]
Thiết bị: [Bàn Nghiên Cứu x1], [Máy lọc nước sơ cấp x6]
Vật dụng khác: [Rương gỗ x2], rương gỗ nhỏ và đồ vật bên trong, một đống lớn quần áo, chăn lông dày.
Thiếu thốn vật tư cơ bản một cách trầm trọng
Bây giờ là 3 giờ 34 phút chiều, trước 12 giờ đêm nay có thể bán được 4 đợt nước nữa.
Với số vật tư kiếm được hôm nay có thể dùng để làm cần câu cá và vỉ nướng đơn giản rồi.
À đúng rồi, lúc trước bán ly lá cọ, số lá cọ nhận được còn cần đưa cho Đổng Thành 6 chiếc, lát nữa phải nhớ không được quên.
Trong lúc chờ đợi, Diệp Nhiễm cảm thấy có gì đó rất kỳ quái.
Từ lúc sáng tỉnh dậy đến giờ, cô thật sự chỉ gặp được một khu vực vật tư trôi đi qua với tốc độ rất nhanh, sau đó thì không gặp lại lần nào nữa. Chuyện này cũng quá đáng quá rồi.
Diệp Nhiễm ăn một miếng sôcôla rồi tiếp tục chờ đợi.
Cô đã cảm thấy mình lại sắp bị táo bón. Vào thời điểm thế này, cũng không biết là may hay rủi.
Ăn xong, cô vừa vận động nhẹ vừa quan sát kênh chat của Khu 3.
Kể từ lúc Diệp Nhiễm bán nước, bên trong lại càng náo nhiệt hơn bao giờ hết.
Rất nhiều người còn định trả giá cao để thu mua lại nước từ tay những người đã mua được.
Nhưng vào thời điểm này chẳng ai dại gì mà bán đi, mạng sống của mình đương nhiên là quan trọng nhất.
Có vài kẻ xấu tính thì liên tục gào thét trên kênh, ý đồ kích động mọi người trong Khu 3 cùng nhau lên án Diệp Nhiễm, bắt cô phải giao ra phương pháp và công cụ lấy nước.
Bên cạnh đó, cũng có những kẻ khác muốn “ngồi mát ăn bát vàng” đứng ngoài châm dầu vào lửa.
[Hơn 1 vạn mạng người cô không nhìn thấy sao? Hiện tại mọi người đều cần nước như vậy, cô không trực tiếp lấy ra mà còn đem bán, thậm chí còn làm trò marketing đói khát! Sách vở cô đọc đều vào bụng chó hết rồi à!]
[Đúng vậy! Đoàn kết là sức mạnh, biết không? Đến lúc chúng tôi đều chết hết xem một mình cô sống thế nào!]
[Mọi người cùng lên nào! Bắt con gian thương này giao nước ra đây!]
[Chẳng lẽ thật sự chỉ có mình tôi cảm thấy vào lúc này mà bán nước thì có hơi quá đáng sao? Không được nhân đạo lắm nhỉ?]
[Hơn nữa, dù có muốn bán nước thì cũng bán một cách đường hoàng đi chứ, tại sao mỗi lần chỉ có từng đó người mua được?]
[Wow wow, bà đây thật sự lần đầu tiên nhìn thấy nhiều kẻ đạo đức giả như vậy, kiếp trước chắc là heo cả lũ ha.]
[Ưʍ... sự đa dạng của các loài cũng được mở mang tầm mắt rồi ha ha ha.]
[Vậy nói trước nhé, mấy người đã mắng người ta như vậy thì lát nữa đừng có tranh giành, không lịch sự đâu nha.]