Chương 21

[Tôi bị cảm rồi, hu hu hu, sắp chết mất. Quê tôi đang là mùa hè, ở nhà toàn mặc quần đùi áo ngắn, kết quả bị đưa vào đây. Ban ngày còn đỡ, buổi tối thật sự chịu không nổi! Lạnh quá! Tôi cảm thấy mình sắp chết rồi!]

[Có ai chế tạo được đồ không? Tôi có bản vẽ nhưng thiếu công cụ chế tạo, cần gấp!]

[Mọi người bình tĩnh chút đi, chúng ta mau trao đổi thông tin trước đã. Ở đây có thể giao dịch, mọi người đừng oán thán nữa! Ai cần gì thì gõ ra, có gì thì gõ ra.]

[Ai có nhựa không? Nhựa của tôi không đủ làm cần câu!]

[Cứu mạng! Có cá mập đang cắn bè của tôi!]

[Bố mẹ ơi, mọi người có ở đây không?]

...

Kênh trò chuyện đã loạn lên như một nồi cháo. Hơn một vạn người cùng lúc trò chuyện, lại thêm việc sau khi phải đối mặt với một hoàn cảnh như tận thế và phải một mình đối mặt, không có bất kỳ liên lạc nào với thế giới bên ngoài, nên lúc này ham muốn được bày tỏ và trút giận của mọi người thật sự rất đáng sợ.

Điều khá thú vị là ID của mọi người đều là tên thật, thuộc dạng hệ thống định danh thực.

Tin nhắn trôi đi rất nhanh, Diệp Nhiễm dùng đôi mắt sắc bén như chim ưng của mình để lướt đọc, lọc ra những thông tin hữu ích từ những dòng tin cuồn cuộn ấy.

Cô gửi tin nhắn riêng cho tất cả những người nói mình có bản vẽ để hỏi xem bản vẽ của họ là gì.

Đúng 8 giờ chức năng [Kênh Khu Vực] mới mở, cô chỉ vào muộn hơn mười phút mà tin nhắn đã tích lũy đến hơn 1 vạn.

Diệp Nhiễm không vội giao dịch mà quan sát trước. Tin nhắn cô gửi đi rất nhanh đã có hồi âm.

Doãn Hưng Hoài: [Cô chế tạo được đồ vật à? Đưa công cụ chế tạo của cô cho tôi, rồi cho tôi thêm thức ăn và nước uống nữa.]

Bị thần kinh à, sao không bảo tôi đưa hết đồ cho cậu luôn đi?

Diệp Nhiễm trợn trắng mắt, trực tiếp lơ đi.

Phó Tư Vũ: [Tôi có bản vẽ cần câu cá, đổi lại có thể cho tôi một chút đồ ăn được không? Tôi thật sự đói quá hu hu hu.]

Đổng Thành: [Tôi có bản vẽ, xin hỏi cần cái gì mới có thể chế tạo?]

Lương Khiết: [Bản vẽ của tôi là vỉ nướng đơn giản, tôi cần nước, có thể đổi được không?]

Diệp Nhiễm nhìn tin nhắn của Phó Tư Vũ và Lương Khiết, mắt lập tức sáng lên. Cần câu cá và vỉ nướng, quá tuyệt!

Vậy là nguồn cung cấp thức ăn và cách nấu nướng đều được giải quyết rồi, nhất định phải có được chúng!

Đầu tiên cô trả lời Phó Tư Vũ: [Có thể, nhưng tôi cũng chỉ có Snickers và sô-cô-la, còn lại không nhiều lắm, cậu xem cậu cần cái nào?]

Cô không nhắc đến mì gói. Ba gói mì này cô sẽ không dễ dàng đem ra giao dịch.

Hiện tại ai cũng đang trong tình cảnh khó khăn, có đồ ăn là tốt rồi, nhưng cô không giống người khác.

Nếu có cần câu cá và vỉ nướng, cô sẽ không cần quá lo lắng về vấn đề thức ăn nữa. Nhưng cô không giỏi nấu nướng, nên những món cô nấu rất khó nuốt, mì gói chính là lương thực an ủi tinh thần của cô, không thể mang ra đổi được.

Xem ra Phó Tư Vũ vẫn luôn chú ý tin nhắn riêng, lập tức trả lời: [Không sao không sao, có đồ ăn là tốt rồi. Với lại... có nước không? Sữa bò tôi mang theo cũng sắp hết rồi.]

Diệp Nhiễm: [Có nhưng cần đồ đựng, chỉ có thể cho cậu một ly thôi. Đồ ăn thì cậu xem cần bao nhiêu.]

Tầm quan trọng của bản vẽ không cần phải nói nhiều, dù thế nào cũng phải có được nó.

Phó Tư Vũ: [Hai thanh Snickers được không? Cái đó... sau khi cậu làm xong cần câu cá, tôi có thể dùng Tấm Ván Gỗ Dày, nhựa, lá cọ để đổi lấy một cái được không?]

[Diệp Nhiễm: Đương nhiên.]

Buôn bán mà, dù thế nào đi nữa phân lời cũng thuộc về cô.

Hai người xác nhận xong liền nhanh chóng nhấn vào nút giao dịch bên dưới khung chat. Vật tư hai bên đặt lên đều có thể xem qua mô hình 3D, điều này đã ngăn chặn hành vi lừa đảo ở một mức độ lớn.

Vừa đặt vật tư lên định giao dịch thì hai dòng thông báo hiện ra:

[Vui lòng đặt 1 Tiền Giao Dịch làm tiền bảo đảm, sau khi giao dịch thành công và không ai vi phạm, Tiền Giao Dịch sẽ được hoàn lại.]

[Chỉ cần một trong hai bên nộp tiền bảo đảm.]

Phó Tư Vũ: [Tiền Giao Dịch là gì? Tôi không có thì làm sao bây giờ!]