Đáng tiếc, [Kênh Khu Vực] không có thêm tiến triển nào khác, chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi.
Sau khi ăn Snickers hơn một ngày, Diệp Nhiễm cảm thấy toàn bộ cơ thể mình vừa đầy lại vừa đói. Rốt cuộc, loại đồ ăn vặt này không thể thực sự "quét sạch cơn đói" như quảng cáo, cùng lắm chỉ có thể làm dịu đi phần nào.
[Cố thêm chút nữa, vớt thêm nhiều vật tư, biết đâu lại có bản vẽ.]
Buổi sáng, mặt biển đã bắt đầu nóng lên. Diệp Nhiễm vừa hay trôi qua một khu vực có nhiều vật tư, cô bắt đầu quăng cần câu.
Không biết có phải là ảo giác hay không, cô luôn cảm thấy chiếc bè nhỏ dưới chân mình chòng chành hơn hôm qua.
Trước đây nó chỉ lắc lư nhẹ nhàng, thực ra mặt biển lúc đó tương đối hiền hòa không hề có sóng to gió lớn như trong phim ảnh. Hiện tại mặt biển rất yên tĩnh, nhưng chiếc bè nhỏ dưới chân lại chao đảo hơn trước.
Điều này không khỏi làm cho lòng người bất an.
Lớp lá chắn bảo vệ dường như cũng trong suốt hơn ngày hôm qua.
Giống như điềm báo về cuộc sống sinh tồn thật sự sắp bắt đầu.
Trong lúc câu vật tư, Diệp Nhiễm không khỏi nhớ lại sinh vật màu đen khổng lồ mà cô đã thấy dưới biển ngày hôm qua. Cô mím môi trong vô thức, xem ra phải di chuyển hết đồ đạc trên bè vào phía trong để đề phòng có chuyện gì bất ngờ xảy ra.
Không biết có phải nhờ vào việc hôm qua đã dùng đá và dây thừng để kéo vật tư hay không, hôm nay cô cảm thấy dùng cần câu nhựa đặc biệt thuận tay. Tuy việc câu trúng vật tư vẫn còn tương đối khó khăn, nhưng so với hôm qua thì tốt hơn rất nhiều.
Kỹ năng trên lý thuyết suông cũng dần được cô điều chỉnh theo thực tế, giúp cho độ chính xác tăng lên đáng kể.
"Rương gỗ!"
Khi khu vực vật tư sắp trôi qua, Diệp Nhiễm liền phát hiện một chiếc rương gỗ ẩn sau những miếng nhựa và lá cọ. Cô điều chỉnh phương hướng và góc độ, quăng một phát, vững vàng móc trúng chiếc rương, tiện thể kéo luôn cả những miếng nhựa và lá cọ che chắn nó về cùng.
Điều đáng tiếc là khu vực vật tư này tương đối nhỏ, mà cô lại sử dụng cần câu nhựa thành thạo hơn hôm qua, nên chỉ cảm thấy mệt chứ chưa đạt đến giới hạn thể lực, không thể kích hoạt được cái kỹ năng bị động chết tiệt kia.
"Thật là một kỹ năng vô dụng!"
Diệp Nhiễm không nhịn được lại oán giận lẩm bẩm một câu.
Vật tư cuối cùng cũng được câu về.
[Vật phẩm thu được - Rương Gỗ: Tấm Ván Gỗ Dày x3 + Mảnh Vỡ x3 + Nhựa x2 + Hạt Giống Khoai Tây x1 + Đá x1 + Bản Vẽ Máy Lọc Nước Sơ Cấp x1]
"Bản vẽ máy lọc nước! Ha ha ha ha! Bản vẽ máy lọc nước!"
Diệp Nhiễm thấy dòng chữ cuối cùng, không nhịn được mà bật cười phấn khích.
Điều này thực sự khó mà không khiến người ta phấn khích, cuối cùng cô cũng có nguồn nước sạch dồi dào để dùng rồi!
Không còn tâm trí nào để dọn dẹp vật tư, Diệp Nhiễm lập tức cầm Bản Vẽ Máy Lọc Nước Sơ Cấp lên, cố gắng ổn định lại tâm trạng đang kích động và đôi tay run rẩy.
Đầu tiên, cô mở mục Chế Tạo trong chip sinh học, phát hiện biểu tượng của máy lọc nước sơ cấp quả thực đã sáng lên và ở trạng thái đã mở khóa, nhưng khi nhấp vào thì chỉ hiển thị thông tin:
[Máy Lọc Nước Sơ Cấp: Tấm Ván Gỗ Dày x6 + Lá Cọ x6 + Nhựa x4]
[Mô tả: Chỉ có thể lọc một lượng nhỏ nước biển, yêu cầu dùng Tấm Ván Gỗ Dày làm nhiên liệu.]
Thông tin này đã giúp thắc mắc trước đó được giải đáp. Có bản vẽ cũng không thể chế tạo trực tiếp từ mục Chế Tạo, chỉ có Bàn Nghiên Cứu là ngoại lệ. Diệp Nhiễm không hề do dự mà đặt bản vẽ máy lọc nước sơ cấp vào khe cắm của Bàn Nghiên Cứu, sau đó bổ sung vật liệu theo đúng số lượng yêu cầu.
[Nhận được Máy Lọc Nước Sơ Cấp x1]
Diệp Nhiễm đã xem qua mô hình 3D, Bàn Nghiên Cứu cũng có hướng dẫn, yêu cầu phải đặt máy ở vị trí gần mặt biển, vì nó cần một mặt tiếp xúc với nước.
Diệp Nhiễm đặt nó ở mép xa nhất, đối diện với Bàn Nghiên Cứu, chiếm hết một tấm nền.
Chiếc máy lọc nước sơ cấp trông lùn lùn, hơn một nửa thân máy là trong suốt, ở giữa được chia làm hai ngăn: một ngăn dùng để chứa nước biển, ngăn còn lại chứa nước sạch sau khi lọc.
Ngăn chứa nước biển thì được để hở, còn ngăn chứa nước sạch thì được bịt kín hoàn toàn, bên dưới có một vòi nước nhỏ, chỉ cần gạt cái cần gỗ bên cạnh là có thể lấy nước ra.