Vận may của cô vẫn rất tốt, phía trước vừa khéo có một vật tư trôi nổi.
Diệp Nhiễm không chờ đợi lâu, cô ném thẳng hòn đá trong tay ra biển, một tay giữ chặt đầu còn lại của sợi dây. Nếu không trúng vật gì, cô sẽ lập tức kéo hòn đá về và ném ra lần nữa.
Dù sao thì nó cũng không phải là cần câu nhựa, không thể lơ lửng trên mặt biển để chờ vật tư mắc vào. Hòn đá một khi ném ra chỉ có thể chìm xuống biển sâu.
Trong lúc đó, Diệp Nhiễm còn tranh thủ mở chip sinh học, phát hiện ở góc trên bên phải giao diện chính đã có thêm một thông báo mới.
Số dư: 1 Tiền Giao Dịch.
Quả nhiên là tiền của thế giới mới.
Diệp Nhiễm không nghĩ nhiều nữa, dồn toàn bộ tinh thần và sức lực vào việc đang làm.
Vớt vật tư bây giờ mới là việc quan trọng nhất. Cuối cùng thì nó cũng không bằng cần câu nhựa, rất nhiều lần ném trúng vật trôi nổi nhưng cũng không kéo về được, chưa đến nửa đường đã tuột mất.
Nhưng Diệp Nhiễm vẫn không bỏ cuộc, ít nhất điều này chứng tỏ thứ này có tác dụng.
Mãi cho đến khi cô thành công kéo về được một chiếc lá cọ, Diệp Nhiễm mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Việc này tốn nhiều thể lực hơn dùng cần câu nhựa rất nhiều. Vốn chỉ mới nghỉ ngơi được một lát, Diệp Nhiễm cũng không còn bao nhiêu sức lực. Nhưng cô cũng không tham lam.
Khi mặt biển đã tối đen hoàn toàn và vật tư trôi nổi cũng đã dạt ra xa, cuối cùng cô cũng kéo về được hai miếng nhựa.
Diệp Nhiễm lập tức chế thành một chiếc cần câu nhựa. Nhìn thấy trong ô chứa đồ xuất hiện biểu tượng [Cần Câu Nhựa] cô mới thực sự yên tâm.
Mất gần một tiếng đồng hồ, chỉ vớt về được hai chiếc lá cọ và hai miếng nhựa, hiệu suất quả thật rất kém cỏi, nhưng mục đích thì đã đạt được.
Số lá cọ đã đạt đến dung lượng tối đa của một ô, Diệp Nhiễm dùng một nửa số đó để chế thành dây thừng và cất vào thùng gỗ.
Cái thứ tự chế bằng dây thừng và đá cũng được Diệp Nhiễm gỡ ra, may mắn là nó không hề bị hư hại hay mài mòn gì, vẫn có thể cất vào ô chứa và sử dụng bình thường.
Bài học lần này, cô sẽ ghi nhớ thật kỹ.
Lúc này, Diệp Nhiễm đã không còn tâm trí đâu để nghiên cứu chức năng [Sáng tạo] của Bàn Nghiên Cứu hay về Tiền Giao Dịch nữa.
Cô thật sự quá mệt rồi, cứ thế quấn chăn lông vào người và ngủ thϊếp đi.
Ý nghĩ duy nhất của cô trước khi ngủ là:
[Cả ngày hôm này hầu như không ăn uống gì mấy nên không cần phải đi nặng, thật sự là tốt quá.]
Diệp Nhiễm bị đánh thức vì cơn buồn tiểu.
Chiếc chăn lông dày quấn chặt lấy người cô, trước khi ngủ đầu cô còn quấn thêm một chiếc khăn quàng cổ dày cộp nên cô không hề cảm thấy lạnh, ngược lại còn nóng muốn chết.
Vén chăn ra nhìn, thấy bên ngoài trời đã sáng.
Nhanh chóng chỉnh trang lại quần áo, cô ngồi xổm xuống nép của hai tấm nền nhô ra ngoài để giải quyết vấn đề sinh lý.
Sau khi giải quyết xong cô mở chip sinh học ra.
8 giờ 23 phút 39 giây sáng.
"Không ngờ mình lại ngủ lâu như vậy."
Nhưng đúng là sau khi nghỉ ngơi đầy đủ, tinh thần sảng khoái hẳn lên.
Đói là điều chắc chắn, cô lại lôi thanh Snickers ra ăn.
Đây là ngày thứ hai cô bước vào thế giới mới, mục Khu Vực Biển trong chip sinh học vẫn chưa được mở khóa. Nhưng con số trên đó thì vẫn liên tục thay đổi.
Cô nhớ lúc đầu con số hiển thị là 149,900 bao nhiêu đó, hai số cuối cô không nhớ rõ, nhưng bây giờ lại thành là 149,871. Đã có hơn 100, hoặc gần 100 người ra đi.
Nhìn con số mười mấy vạn giảm đi hơn 100 có vẻ không quá đáng kể, nhưng đó đều là mạng người cả.
Ngay lúc Diệp Nhiễm định thoát ra, cô phát hiện giao diện Khu Vực Biển bắt đầu thay đổi.
Nhấp vào thì thấy màn hình chia làm hai lựa chọn: [Kênh Khu Vực] và [Kênh Toàn Biển], mỗi cái chiếm nữa màn hình.
Kênh Toàn Biển thì vẫn hoàn toàn tối đen.
Nhấp vào [Kênh Khu Vực], dòng trên cùng vẫn hiển thị: Khu Vực Biển số 23.
Đây là thông tin vốn đã có, nhưng bây giờ bên dưới dòng chữ "Khu Vực Biển số 23" đã có thêm một hiển thị mới: Khu 3.
Điều này có nghĩa là cô hiện đang ở khu 3 thuộc về khu vực biển số 23.
Kênh khu vực bắt đầu được phân chia chi tiết hơn.
Liệu điều này có phải là dấu hiệu cho thấy giai đoạn người mới sắp kết thúc, và chức năng của Kênh Khu Vực cũng sắp được kích hoạt rồi không?