Chương 14

Khi mặt trời khuất bóng, bầu trời cũng dần tối lại, nhiệt độ lập tức giảm mạnh.

Nếu không phải lúc ở nhà cô đã mặc tầng tầng lớp lớp quần áo dày và còn tiện tay quấn thêm chiếc chăn lông siêu dày, thì có lẽ còn chưa cần xét đến chuyện thức ăn nước uống, chỉ riêng cái lạnh ban đêm trên biển cũng đủ để làm cô đến chết cóng.

Thực ra cô có mang theo bật lửa, về lý thuyết thì chỉ cần dùng dao gọt hoa quả để cạo ván gỗ thành những dăm gỗ dễ cháy, kết hợp với lá cọ khô để đốt lửa sưởi ấm.

Nhưng có một nguy cơ rất lớn: lỡ như đốt cháy luôn cả chiếc bè thì sao? Cô lại không có đồ đựng để đốt những thứ này, vì an toàn, tốt nhất là đừng làm.

Dù sao thì cô cũng không thấy lạnh, chỉ là ban đêm không nhìn thấy gì thôi. Chút khó khăn này, có thể khắc phục được. Cứ mò mẫm dùng cần câu nhựa vớt vật tư là được.

[Cần câu nhựa...

Khoan đã!

Mình hết nhựa rồi!]

Vừa rồi vì mải mê suy nghĩ về Bàn Nghiên Cứu và mục Chế Tạo, lúc mở rộng bè cô đã dùng hết sạch nhựa rồi!

Diệp Nhiễm hoảng hốt bật dậy.

"Thôi rồi, thôi rồi."

Cô không kìm được mà bắt đầu lẩm bẩm một mình, thanh Snickers đang ăn dở cũng buông xuống.

"Bình tĩnh, bình tĩnh, nhất định có cách mà."

Đầu tiên, tự mình xuống biển vớt vật tư là không thể. Chờ vật tư tự trôi dạt đến sát mép bè cũng là điều không tưởng. Không biết có phải vì lá chắn bảo vệ hay không, mà các vật trôi nổi luôn cách chiếc bè một khoảng, dùng tay không thể với tới.

Được rồi, loại trừ khả năng tìm được nhựa mới, giờ chỉ còn cách nhắm vào số nhựa đã có.

Nền bè... có thể tháo dỡ được không?

Diệp Nhiễm liếʍ môi, cầm Búa Xây Dựng trong tay, nhắm vào hai tấm nền chìa ra ngoài gõ gõ đủ kiểu, nhưng chúng hoàn toàn không có chút phản ứng nào.

Xem ra dùng Búa Xây Dựng không thể tháo dỡ và thu hồi lại vật liệu xây dựng.

"Phải làm sao bây giờ..."

Diệp Nhiễm theo bản năng đưa nốt thanh Snickers trong tay vào miệng.

[Tại sao mình lại có thể phạm phải một sai lầm ngu ngốc như vậy chứ?]

Cơ thể đã đạt đến giới hạn, đầu óc cũng bắt đầu hỗn loạn, chỉ có thể nghĩ đến những việc mình quan tâm nhất. Còn chuyện hết cần câu nhựa, cô hoàn toàn không có ấn tượng.

Hoặc có lẽ là có, nhưng đã bị những chuyện mới hơn chiếm lấy tâm trí.

[Không sao, không sao, luôn luôn có cách mà.

Mình chắc chắn có thể trụ qua được giai đoạn người mới, đến lúc đó là có thể giao dịch với người khác để đổi lấy nhựa. Bản thân mình không thể rối loạn trước, nếu không mình thật sữ xong đời.]

Diệp Nhiễm không ngừng tự trấn an bản thân.

Cô ăn nốt thanh Snickers rồi lại uống thêm một ngụm nước nhỏ như thường lệ.

Lại một lần nữa mở giao diện chip sinh học.

6 giờ 35 phút chiều.

Vậy giờ cô nên làm gì đây?

Diệp Nhiễm nghỉ ngơi một lát để hồi phục chút thể lực. Sau khi bình tĩnh lại, đầu óc cô cũng tỉnh táo hơn nhiều.

Tranh thủ lúc trời còn hơi sáng, Diệp Nhiễm đi đến bên cạnh thùng gỗ, lấy dây thừng ra. Mỗi cuộn dây dài khoảng 1 mét, được bện rất chắc chắn, hoàn toàn không giống như được làm từ lá cọ.

Cô dùng ba cuộn dây buộc lại thành một sợi dây dài, kéo thử, thấy rất chắc chắn.

Sau đó, cô lại dùng một cuộn dây khác quấn quanh hòn đá to bằng nắm tay, chừa lại một đầu rồi buộc vào sợi dây dài kia.

Làm xong, cô cầm lên lắc thử, vô cùng chắc chắn.

Thực ra, việc dùng cần câu nhựa có thể câu được vật tư vốn đã khá là phi lý rồi. Có lẽ đó là do sự kết hợp giữa thế giới mới và trò chơi, tuy rất chân thực nhưng cũng rất ảo diệu.

Ngồi chờ chết không phải là tính cách của cô, phải làm thử một chút gì đó chứ, biết đâu lại thành công phá vỡ cục diện này thì sao? Không thành công cũng không sao, cô sẽ chờ giai đoạn người mới kết thúc. Dù sau này Khu Vực Biển mở ra mà không có chức năng giao dịch, thì những vật tư trôi nổi trên biển không còn lá chắn bảo vệ, chẳng phải sẽ tự trôi dạt đến trước mặt cô sao?

Nếu tất cả đều không được, vậy thì ăn hết đồ rồi chết cũng chẳng sao.

Cũng không có gì to tát cả.

Diệp Nhiễm đang định ném thứ vừa làm ra, nhưng lại liếc nhìn Bàn Nghiên Cứu bên cạnh. Cô dừng lại một giây, thuận tay nhấn vào mục [Sáng tạo] trên đó, rồi đặt vật trong tay vào phạm vi quét.

Rất nhanh đã có kết quả mới hiện ra;

[Ưʍ... Hình như là một loại dụng cụ nào đó, được làm từ dây thừng và đá. Không đạt tiêu chuẩn giao dịch, không khuyến khích bán ra.]

[Thu được Tiền Giao Dịch: 1]

[Hử?

Tiền giao dịch?

Là thứ gì vậy?

Là tiền của thế giới mới sao?]