Chương 11

Diệp Nhiễm nhìn ra mặt biển bốn phía nhưng không phát hiện ra chiếc thùng gỗ nào. Cô bèn chuyển sự chú ý vào giao diện chip sinh học, mục Khu Vực Biển vẫn chưa được mở khóa, nhấp vào chỉ thấy một màu xám xịt.

Mục Chế Tạo cũng không có gì khác so với lúc trước.

Chỉ có thể chờ đến khi làm ra Bàn Nghiên Cứu mới có thể phá vỡ cục diện được bế tắc này.

Thời gian cũng không còn sớm, Diệp Nhiễm cũng bắt đầu cảm thấy đói. Cô mở chiếc rương gỗ nhỏ, lấy một thanh Snickers ra ăn. Vốn định ném vỏ bao bì xuống biển, nhưng khi cô xoa xoa lớp vỏ, một ý nghĩ chợt nảy ra: [Đây chẳng phải cũng là nhựa sao?]

Tuy hiện tại không biến thành nhựa có thể dùng được, nhưng biết đâu sau này sẽ có cách thì sao? Vẫn là nên giữ lại, không nên lãng phí.

Trong miệng vị ngọt ngào xen lẫn chút đắng đặc trưng lan tỏa, khiến cho Diệp Nhiễm thỏa mãn nheo mắt lại. Gần ăn xong, cô mở chai nước khoáng ra, cẩn thận uống một ngụm.

Nước và thức ăn cũng là một vấn đề lớn.

May mà, việc thu hoạch được khoai tây từ Thùng Gỗ đã khiến Diệp Nhiễm an tâm hơn phần nào, ít nhất vẫn có cách để kiếm thêm lương thực thực phẩm.

Uống nước xong, Diệp Nhiễm nhìn chằm chằm vào đầu bàn chải đánh răng trong rương gỗ suy nghĩ vài giây, cuối cùng vẫn là từ bỏ.

Dù cô có dụng cụ để đánh răng, nhưng lại không có nước sạch. Cái thứ nước biển này... nếu không có chuyện đi vệ sinh lúc nãy thì còn đỡ, nhưng chuyện đã xảy ra rồi, cho dù cô đã trôi dạt khỏi nơi đó, trong lòng vẫn có chút e ngại.

Hơn nữa, không nên dùng nước biển để đánh răng là tốt nhất.

Bàn Nghiên Cứu, Bàn Nghiên Cứu, ưu tiên hàng đầu vẫn là Bàn Nghiên Cứu... nhất đinh phải chế tạo ra nó.

Chỉ là trong lúc cô ăn thanh Snickers, mặt biển xung quanh đã chẳng còn vật tư nào trôi nổi.

Mà lúc này cô vừa mệt vừa buồn ngủ.

Thế là cô cẩn thận cuộn người lại trên chiếc bè nhỏ, cởi chiếc áo khoác mỏng đang mặc trùm lên đầu, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ say.

Giữ gìn tinh thần cũng là việc rất quan trọng.

Khi Diệp Nhiễm mơ màng tỉnh lại, cô cứ ngỡ mình đang mơ. Mãi cho đến khi vén áo khoác ra và bị ánh nắng chói chang chiếu thẳng vào mắt, cô mới hoàn toàn tỉnh táo.

Mở chip sinh học ra, bây giờ đã là 2 giờ 39 phút chiều, đúng vào lúc mặt trời chiếu gay gắt nhất và nhiệt độ cao nhất. Đã vậy còn ở trên biển, bị phơi mình trực tiếp dưới ánh nắng rất là khó chịu.

Diệp Nhiễm lôi từ trong đống quần áo ra chiếc khẩu trang mùa hè đeo lên, đội thêm mũ tai bèo, rồi tiện tay phủ quần áo lên người để che bớt.

Cô làm vậy không phải vì sợ da bị đen, mà là sợ bị cháy nắng, bị thương trực tiếp dưới anh nắng mặt trời.

Cô nhìn ra bốn phía...

Vẫn chỉ toàn là biển cả mênh mông, và mặt biển vẫn không có một món vật tư nào trôi nổi.

Mở giao diện Khu Vực Biển ra, kết quả vẫn như cũ nó vẫn chưa được mở khóa.

Cô lại lấy thêm một thanh Snickers nữa ra, từ từ ăn. Ánh mắt cô lơ đãng nhìn ra mặt biển. Mì gói nhất định phải để dành cho sau này, tốt nhất là vào lúc có công cụ nấu nướng rồi mới ăn, bằng không ăn trức tiếp như vậy thì quá lãng phí.

Vật tư cơ bản hiện không thể động đến, bè cũng không vội mở rộng, điều quan trọng nhất lúc này là phải chế tạo ra Bàn Nghiên Cứu trước tiên.

Hóa ra không phải lúc nào trên mặt biển cũng có vật tư trôi nổi.

[Lọc nước thì làm thế nào nhỉ?

Một lớp bùn, cát, sỏi đá sao?

Quên mất rồi.]

Đang lúc xuất thần, Diệp Nhiễm đột nhiên phát hiện mặt biển nơi cô đang nhìn dần chuyển thành màu đen. Cô ngừng mọi động tác, chớp chớp mắt, rồi nhìn kỹ lại lần nữa. Không phải hoa mắt.

Kia là cái gì? Một mảng màu đen khổng lồ, hơn nưac còn giống như đang bơi. Bơi ư?

Diệp Nhiễm nuốt nước bọt, nghe rõ được tiếng tim mình đang đập thình thịch không ngừng.

[Không lẽ là cá mập sao?

Hay là một con quái vật nào đó?]

Dù trong lòng vô cùng hoảng sợ, cô vẫn dán chặt mắt vào cái bóng đen đó cho đến khi nó biến mất. Diệp Nhiễm vẫn không biết rốt cuộc đó là thứ gì.

"Phải mở rộng bè gỗ..."

Diệp Nhiễm tiếp tục ăn thanh Snickers một cách máy móc. Cô liếc nhìn lớp lá chắn bảo vệ cũng được mở rộng cùng với chiếc bè, cố gắng điều chỉnh nhịp thở để trái tim bình tĩnh trở lại.

Hôm nay nhất định phải câu được một cái thùng gỗ.

Sau khi uống một ngụm nước, Diệp Nhiễm vừa nhìn ra mặt biển, vừa để ý đến mục Khu Vực Biển. Trong lúc đó, cô lại đi "giải quyết nỗi buồn" thêm một lần nữa.

Mãi cho đến khi mặt trời sắp lặn, sắc cam phủ kín cả mặt biển, vật tư mới dần dần xuất hiện trở lại.

Tuy vẫn không nhiều lắm, nhưng Diệp Nhiễm lập tức tập trung tinh thần, bắt đầu dùng cả hai tay để quăng cần câu.