Bầu trời xanh hồng, ánh nắng vàng óng ánh, mặt nước trong hồ chứa nước Thanh Vân phẳng lặng như gương, phản chiếu trời xanh mây trắng, thỉnh thoảng có vài con cò trắng lướt qua, phá vỡ sự yên tĩnh này.
Dưới ánh nắng dịu dàng của mùa thu, cảnh thiên nhiên hiện ra một mặt yên tĩnh và mê người nhất.
Gió nhẹ nhẹ thổi, mặt nước nổi lên gợn sóng, sóng nước lăn tăn, lộng lẫy loá mắt.
Bốn phía hồ chứa nước, dãy núi chập trùng, nhuộm đỏ tầng từng lớp lớp cả khu rừng, tựa như pha trộn các loại màu sắc trên bảng màu, yên tĩnh mà lộng lẫy, phảng phất chốn đào nguyên ngoài thế giới.
Dọc theo con đường của hồ chứa nước, bỗng nhiên truyền đến tiếng động cơ, một chiếc xe việt dã chậm rãi lái qua ven hồ, dừng lại bên bờ.
Chu Vân mở cửa nhảy xuống trước, nhìn lên bầu trời, quả nhiên là tiết trời mùa thu sảng khoái dễ chịu, hắn quay đầu cười với Quan Viễn Phong: "Thời tiết tốt như vậy, nếu không phải vì chở hàng, thật sự nên lái xe máy."
Quan Viễn Phong mở cửa xe nhảy xuống, cũng nhìn bốn phía, nhưng ánh mắt cảnh giác, trước tiên quan sát hoàn cảnh xung quanh, sau đó chỉ huy Sao Chổi: "Đi kiểm tra xem có xác sống hay không."
Hắn đi đến phía sau, cùng Chu Vân kéo tất cả phụ kiện của thuyền cao su xuống, sau đó hai người cùng nhau lắp đặt, bơm hơi, đổ xăng.
Chiếc thuyền tấn công* mà họ lấy về từ trung tâm thương mại là loại đáy cứng bằng hợp kim nhôm, trang bị động cơ đuôi thuyền chạy xăng nhập khẩu nguyên chiếc, sản phẩm cao cấp, động lực mạnh mẽ, Quan Viễn Phong rất nhanh chóng điều chỉnh xong, thấy Chu Vân đang pha chế mồi câu, Sao Chổi cũng chạy một vòng trở về, không phát hiện có xác sống ở gần đó, thì liền lái thuyền ra ngoài chạy thử một vòng, tìm kiếm địa điểm câu cá thích hợp.
*
Thuyền tấn công là loại thuyền được sử dụng để đổ bộ trong chiến đấu , đặc biệt là ở vùng nước nội địa. Cấu trúc nhẹ của chúng cho phép nhiều người có thể mang theo bằng chân. Chúng có thể được chèo hoặc lắp động cơ gắn ngoài để hoạt động ở tốc độ cao.
Trước khi đến, họ đã đặc biệt tra cứu tài liệu ở nhà. Nói chung, cá lớn thích sống ở khu vực nước sâu tương đối dễ ẩn nấp, môi trường phức tạp, ở hồ chứa nước thường phải lựa chọn khu vực vịnh nước sâu nơi dòng nước hội tụ, khu vực giao nhau giữa vùng nước sâu và cạn, lối vào của dòng nước chảy….. Còn mùa thu, thì chọn khu vực nước có nhiệt độ tương đối thấp hơn một chút.
Quan Viễn Phong chạy một vòng, đại khái đã nắm được, trở về nói với Chu Vân: "Phía trước có một hòn đảo nhỏ, nơi đó vừa vặn là một cái vịnh nước, nước cũng sâu, nhìn nước có chút đυ.c, chúng ta đến đó thử xem."
Hai người sắp xếp mồi câu lên thuyền, mang theo hai cần câu và lưới đánh cá điện, dẫn theo Sao Chổi lên thuyền, khởi động động cơ, lái thuyền đến hòn đảo nhỏ đã chọn trước đó, lên bờ, bắt đầu thả mồi dụ cá.
Rất đơn giản và trực tiếp, họ rải thức ăn cho cá xuống.
Sau khi thế giới diệt vong, hồ chứa nước không còn ai rải thức ăn cho cá nữa, cá từ bốn phương tám hướng nhanh chóng tụ tập lại, mặt hồ gợn sóng, cá béo mập dần dần kéo đến.
Tục ngữ có câu, "Nước sâu có cá lớn, nước cạn nuôi tôm", trong hồ chứa nước này phần lớn là các loại cá ăn được như cá trắm đen, cá chép cỏ, cá mè, cá trắm trắng..., con nào con nấy đều rất lớn.
Trước đây đều là do cơ quan quản lý hồ chứa nước hàng năm thả cá giống, mùa thu đánh bắt lên bán, khi đánh bắt, cảnh tượng cá lớn béo mập nhảy nhót trong lưới đánh cá đầy ắp vẫn còn như in trước mắt.
Người dân xung quanh hồ chứa nước, cư dân lân cận đều tranh nhau đến mua cá, lúc đó Chu Vân cũng đã từng mua cá.
Cảnh tượng ngày xưa giờ đã không còn nữa rồi.
Lần này Chu Vân chọn cách làm mồi câu đơn giản và trực tiếp, anh bỏ tinh hạch hệ Thủy vào trong túi lưới nhỏ treo lên trên lưỡi câu rồi ném xuống nước, sau đó đặt hai chiếc ghế nằm dưới bóng cây, đặt cần câu xuống, chờ cá biến dị mắc câu.
Dưới ánh nắng chói chang của mùa thu, trên bờ, mặt nước ánh sáng đan xen, gió núi thổi tới, cành cây nhẹ nhàng đung đưa, thỉnh thoảng có những mảng lá cây bay lả tả như những con bướm.
Chu Vân nằm đó cầm một quyển sách lật xem, Quan Viễn Phong đã quen với việc Chu Vân lúc nào cũng có thể tìm được việc để làm, hắn cầm cần câu, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào mặt nước, thỉnh thoảng lại rắc một ít thức ăn cho cá xuống mặt nước gần đó.
Cá thật sự rất lớn, chúng nhảy nhót trên mặt nước tranh giành thức ăn, ngay cả Sao Chổi cũng không nhịn được mà nhìn chằm chằm vào những con cá béo đang nhảy nhót trên bờ, thèm nhỏ dãi.
Tuy nhiên, giống như ở trong hồ nước khu dân cư lần trước, đột nhiên tất cả cá đều điên cuồng chạy trốn, một con cá khổng lồ dưới đáy hồ bơi tới giống như mũi tên, nhanh chóng nuốt chửng viên tinh hạch kia.
Tinh thần Quan Viễn Phong phấn khởi, vừa thu cần câu vừa nói: "Đến rồi!"
Chu Vân ném sách đứng dậy xem, quả nhiên nhìn thấy dưới đáy nước trong vắt, một con cá lớn màu vàng nhạt bị lưỡi câu móc chặt, nó đang giãy giụa kịch liệt dưới đáy nước. Con cá dài này có thân hình khổng lồ, chiều dài kinh người, ước chừng ít nhất cũng phải ba mét, miệng lớn hơn cá bình thường, thân cá dẹt, bụng tròn.
Sức giãy giụa của nó rất lớn, cái đuôi quẫy đạp dữ dội, khuấy động cả dòng nước để cố gắng thoát khỏi sự ràng buộc của lưỡi câu, dường như muốn kéo cả cần câu xuống nước.
Nhưng sức lực của Quan Viễn Phong hiển nhiên hơn hẳn, hắn nắm chặt cần câu, dây câu bị kéo căng như dây đàn.
Hắn hít sâu một hơi: "Cá lớn quá! Là cá cọp*!"
*
Cá hổ (tên tiếng Anh: Tigerfish) là tên gọi chỉ chung thường dùng cho nhiều loài cá cùng loại.Cá cọp, chính là cá măng, là bá chủ của cá nước ngọt, tầng cao nhất của chuỗi thức ăn, bản tính hung dữ, hành động nhanh nhẹn, lấy các loại cá khác làm thức ăn, thường xuyên tấn công, truy đuổi, nuốt chửng những con cá khác. Loại cá này vốn đã có thân hình to lớn, bây giờ chắc là đã bị biến dị, lại càng lớn hơn.
Chu Vân liếc mắt nhìn thấy Quan Viễn Phong giơ tay lên, vội vàng đưa tay giữ lấy cánh tay hắn ngăn cản lại: "Đừng chém nó! Phí lắm!"
Thịt cá lăng săn chắc, mềm, hương vị rất ngon, chém ra thì thật sự lãng phí.
Chu Vân phất tay, mấy mũi tên băng chính xác xuyên qua con cá lăng hoang dã, con cá bị thương giãy giụa kịch liệt, nhưng cuối cùng vẫn bị Quan Viễn Phong kéo vào gần bờ, Chu Vân đưa tay tạo ra một bức tường băng phía trên con cá lóc.
Con cá bị đóng băng trong khối băng khổng lồ, cuối cùng cũng không còn giãy giụa nữa.
Chu Vân mỉm cười: "Như vậy là có thể giữ tươi rồi... Con cá này ăn rất ngon."
Sao Chổi nghe thấy anh khen cá ngon, giống như hiểu được liền vui vẻ chạy vòng quanh khối băng, vừa chạy vừa kêu ư ử.
Chu Vân nhìn mặt nước gần đó nói: "Phải đổi chỗ khác thôi, có con cá lăng biến dị lớn như vậy, gần đây không thể nào còn cá biến dị khác được."
Quan Viễn Phong đã quan sát địa hình từ trước, hắn nói: "Chúng ta đi bộ xuyên qua khu rừng này, đến phía đối diện, có lẽ bên đó sẽ có cá biến dị."
Hai người bàn bạc xong thì liền thu dọn đồ đạc đơn giản, mang theo vũ khí và Sao Chổi đi bộ qua con đường nhỏ trong rừng.
Mặt đất trong rừng phủ đầy lá rụng ẩm ướt đủ màu sắc, lá cây cuối thu có màu vàng kim, cam, đỏ, dưới ánh nắng thu càng thêm rực rỡ.
Vì hôm trước vừa mới mưa thu, trong không khí tràn ngập mùi hương đặc trưng của rừng cây.
Hai người một trước một sau đi tới, Chu Vân đột nhiên dừng bước, nhìn về phía dưới gốc cây trong rừng.
Quan Viễn Phong cũng dừng lại theo, nhìn sang, thấy trong lớp lá rụng dày đặc trong rừng, một bụi nấm đỏ rực rỡ mọc lên từ trong đám lá khô, chiếc ô nấm đỏ thẫm mềm mại càng thêm nổi bật dưới lớp lá khô.
Hắn hỏi: "Ăn được à?" Hắn không biết loại nấm này, nhưng trong nhận thức của hắn, nấm có màu sắc sặc sỡ thường có độc.
Chu Vân nói: "Là nấm đỏ... Còn gọi là nấm hồng cô, ăn được, nấu canh sẽ có màu đỏ, vị ngọt thanh, rất quý, loại nấm đỏ này sau khi phơi khô bán ở ngoài chợ hơn một nghìn tệ một cân, người ta nói có thể bổ máu, rất nhiều người mua về cho sản phụ bồi bổ cơ thể."
Quan Viễn Phong nói: "Vậy hái đi?"
Chu Vân lại nói: "Tôi muốn thử trồng, thứ này hiện tại trồng trọt nhân tạo không dễ, nếu mọc tự nhiên thì sản lượng rất thấp."
Anh nhìn chằm chằm vào bụi nấm đỏ, chìm vào trầm tư, lẩm bẩm nói: "Chủ yếu là phải xem xét đất đai, lớp mùn và lớp lá rụng cành khô... Phải cải thiện điều kiện đất đai, dinh dưỡng, nhiệt độ, độ ẩm của rừng, để chúng phù hợp với yêu cầu sinh trưởng của nấm hồng cô thì tương đối khó, còn có giống cây cộng sinh không biết có ảnh hưởng hay không..."
Quan Viễn Phong: "..."
Chỉ thấy Chu Vân trầm ngâm một lúc, cuối cùng lấy con dao găm ra, tiến lên đào cả bụi nấm đỏ lên.
Nếu có biến dị thì tốt rồi, sức sống của nấm hồng cô biến dị sẽ mạnh mẽ hơn rất nhiều, phải biết rằng nấm biến dị cũng giống như xương rồng biến dị, chỉ cần có một cây biến dị, thì rất dễ dàng nuôi trồng ra những cây nấm biến dị mới.
Nếu như mỗi ngày đều thi triển thuật Phát Triển cho nó, liệu có thể thúc đẩy bào tử của nó biến dị hay không?
Anh quyết định thử xem.
Anh lại nhìn xung quanh một hồi, quả nhiên nhìn thấy gần đó có không ít nấm đỏ, bèn lần lượt hái hết bỏ vào trong thùng mang theo, đột nhiên lại nghe thấy Sao Chổi sủa vang, anh còn chưa kịp phản ứng lại, bên cạnh đã bất ngờ vang lên một tiếng sấm sét.
Anh giật mình, eo đã bị cánh tay rắn chắc của Quan Viễn Phong ôm chặt kéo lui về phía sau mấy bước.
Anh nhìn về phía nơi tia sét đánh xuống, một con rắn khổng lồ màu nâu nhạt có hoa văn hình thoi đang nằm uốn éo trên mặt đất, thân hình to như cái bát đã bị tia sét đánh thành hai khúc, vết thương cháy đen, cái đuôi dài và nhọn quấn quanh ngọ nguậy, chỉ riêng cái đuôi bị chặt đứt đã dài gần một mét.
Mặc dù cơ thể đã bị chẻ làm đôi, con rắn đó vẫn đang ngọ nguậy, nửa thân trên dựng thẳng đứng, đầu rắn hình tam giác há to miệng, thè lưỡi rắn dài và mảnh về phía họ với ý định tấn công rõ ràng.
Sao Chổi đang hướng về phía con rắn sủa điên cuồng, lông cổ dựng đứng cả lên,
Chu Vân nhìn thân hình rõ ràng lớn hơn rắn bình thường rất nhiều, anh phất tay, đóng băng cả con rắn trong khối băng, lúc này Sao Chổi mới từ từ bình tĩnh lại.
Chu Vân muốn đi qua xem con rắn, nhưng bị Quan Viễn Phong ngăn cản: "Đừng lại gần —— Là rắn lục mũi hếch, sợ là còn có rắn khác."
Sắc mặt hắn nghiêm nghị, quá sơ suất rồi. Mặc dù nhìn thấy Chu Vân đi hái nấm, hắn không đi theo hái để phân tán tập trung, vẫn duy trì thói quen cảnh giác. Nhưng sau khi thế giới diệt vong, hắn theo bản năng chỉ đề phòng xác sống, lại quên mất nguy hiểm trong khu rừng này không chỉ có xác sống.
Cả quãng đường đều không gặp xác sống, bầu không khí nghỉ ngơi đi câu cá này khiến họ vô thức lơ là cảnh giác.
Con rắn này toàn thân màu nâu nhạt, giống hệt với màu của lá khô trên mặt đất, ẩn nấp trong đám lá khô rất khó phát hiện. Tốc độ tấn công của rắn độc rất nhanh, may mà Sao Chổi đã phát hiện ra trước, xông lên chặn đường tiến của con rắn, nếu không...
Hắn triệu hồi hơn mười cơn lốc xoáy, tìm kiếm trong rừng một hồi, xác định không còn nguy hiểm mới bước tới nhấc con rắn biến dị kia lên ném vào trong thùng.
Chu Vân cúi đầu nhìn: "Rắn lục mũi hếch biến dị."
Anh biết Quan Viễn Phong chắc chắn là bị dọa sợ, quả thực nếu gặp phải người khác thì chắc chắn là kịch độc, nhưng một kỹ năng quan trọng của dị năng hệ Mộc chính là giải độc, cũng bởi vậy nên anh thật sự có tư duy theo quán tính của kiếp trước, lơ là một chút, quên mất việc phòng ngừa rắn độc.
Anh an ủi Quan Viễn Phong: "Là tôi không cẩn thận, lần sau sẽ nhắc nhở anh."
Quan Viễn Phong lại có chút ngẩn ngơ, một lúc sau sải bước đi tới một tảng đá dưới chân núi, dùng đao dài gạt gạt: "Là trứng rắn."
Chu Vân đi tới xem, quả nhiên nhìn thấy những quả trứng màu trắng hình bầu dục, ước chừng khoảng mười mấy quả nằm trong đất, anh lộ vẻ vui mừng: "Trứng rắn biến dị! —— Có thể thử ấp nhân tạo..." Trong thời đại này, lấy được trứng của loại động vật biến dị này, phần lớn đều phải thử ấp, sau đó sẽ có thể nuôi được rất nhiều rắn biến dị, rất có ích.
Quan Viễn Phong nhìn thấy vẻ mặt kiên quyết của anh, nói: "Không được nuôi thứ này." Ong mật thì được, rắn độc thì tuyệt đối không được, làm sao có thể mạo hiểm như vậy?
Chu Vân nhìn sắc mặt của hắn, có chút tiếc nuối nói: "Vậy mang về luộc cho Sao Chổi ăn đi, giá trị dinh dưỡng rất cao, lại còn là biến dị, rất nhiều năng lượng."
Quan Viễn Phong lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, Chu Vân thầm cười trong lòng: "Thật ra ở miền nam có một loại cháo đặc sản, gọi là cháo rắn trứng gà, cháo được nấu từ thịt rắn, trứng gà trong đây thường là trứng gà ác, nhưng cũng có nơi cho trứng rắn vào, mềm mềm... mùi vị rất ngon...cũng rất bổ..."
Sắc mặt Quan Viễn Phong khó coi, hắn cố gắng thuyết phục anh: "Trên người rắn có rất nhiều ký sinh trùng, huống chi đây là rắn biến dị, ai biết được ký sinh trùng trên người chúng có bị biến dị hay không, lại còn là rắn độc, vì an toàn, chúng ta đừng ăn thì tốt hơn."
Chu Vân cuối cùng cũng bật cười thành tiếng: "Vậy hầm một nồi cho Sao Chổi ăn đi, thưởng cho nó hôm nay dũng cảm cứu người." Anh vỗ vỗ đầu Sao Chổi, Sao Chổi kiêu ngạo kêu ư ử một tiếng.
Quan Viễn Phong nhìn thấy vẻ mặt tươi cười của anh, biết là anh đang trêu chọc mình, có chút bất đắc dĩ: "Đi thôi, chúng ta đi đánh cá biến dị."
Mãi cho đến khi đến bên bờ, thả mồi câu xuống nước, nhìn thấy khóe môi Chu Vân vẫn còn vương nét cười, tâm trạng anh có vẻ rất vui vẻ.
Thẳng đến khi mặt trời chiều ngã về tây, bọn họ lại bắt được một con cá mè hoa khổng lồ, cũng vô cùng nặng, đoán chừng có thể nặng một trăm kg.
Chu Vân lẩm bẩm nói: "Cái đầu cá béo này dùng để làm đầu cá hấp ớt rất thích hợp nha, chỉ là đi đâu kiếm cái nồi lớn như vậy..."
Quan Viễn Phong: "... Cắt thành miếng nấu canh đầu cá cũng được."
Chu Vân nói: "Nhưng đầu cá hấp ớt ăn rất ngon, hơn nữa khó có được đầu cá lớn như vậy —— đúng rồi, lần trước ở nhà hàng Vân Đỉnh có một cái bếp lò đốt củi tiết kiệm năng lượng, tôi nhớ bên trong có một cái nồi sắt rất lớn, vừa vặn, một nửa nấu canh đậu phụ đầu cá, một nửa làm đầu cá hấp ớt."
Quan Viễn Phong: "..."
Sau núi, mặt trời đã lặn, mỗi một áng mây đều bồng bềnh trên dãy núi màu vàng nhạt.
Nơi tiếp giáp giữa trời và nước, từng đám mây bồng bềnh trên những ngọn núi vàng nhẹ, ánh sáng lấp lánh, sau rừng rậm là một vùng yên tĩnh cùng tĩnh lặng, mặt nước biến mất ở phương xa vô hạn, chỉ khiến người ta cảm thấy yên tĩnh và an ủi, hoàn toàn quên mất đây là tận thế.
Quan Viễn Phong và Chu Vân xách cá lên thuyền trở về xe, hai người cùng nhau trực tiếp mổ cá ngay bên bờ nước, lấy ra hai viên tinh hạch hệ Thủy trong suốt, sau đó cắt cá thành từng khối lớn, ruột cá biến dị cũng không bỏ qua, bỏ vào thùng rác cỡ lớn đã chuẩn bị từ trước bao kỹ, mang về làm phân bón.
Hai tấm da cá cũng được lột ra giữ lại, Chu Vân cười nói: "Da cá dùng làm vỏ đao kiếm thời xưa có khi chính là loại cá biến dị này cũng nên."
Quan Viễn Phong nói: "Là da cá mập nhỉ, trước kia lúc làm mã tấu, từng thấy mấy ông thợ thuộc da, thấy một loại da rất đẹp, bọn họ gọi là da cá mập."
Chu Vân gật đầu: "Trở về chúng ta thử xem, đổi một cái vỏ dao cho anh, còn có... Cũng có thể thử làm một ít miếng giáp mềm cho Sao Chổi."
Xử lý cá xong, Chu Vân lại cấp đông chúng, để vào trong hộp đựng kín, đặt lên xe, chỉ để lại cái đầu cá mè hoa kia, đầu cá phải ăn tươi mới ngon, Chu Vân đã nghĩ kỹ trở về phải tìm ớt xanh ớt đỏ ớt hiểm, thế nào cũng phải xử lý cái đầu cá lớn này mới được.
Theo màn đêm buông xuống, hồ chứa nước và xung quanh dần dần chìm trong yên tĩnh.
Bầu trời đầy sao phản chiếu trên mặt nước tĩnh lặng, ánh sao và ánh sáng lăn tăn của mặt nước đan xen vào nhau, tựa như mộng ảo.
Trong đêm như vậy, nghe tiếng chim đêm kêu khe khẽ ở đằng xa và tiếng sóng nước vỗ nhẹ vào bờ, gió nhẹ phất qua mặt, cảm giác thật sự rất dễ chịu.
Hai người thu dọn xong, mang theo Sao Chổi lên xe, chậm rãi lái về khu dân cư.