Bận rộn cả ngày, mặt trời ngả về tây, anh trở về tầng ba mươi làm bữa tối, đúng 6 giờ, Quan Viễn Phong trở về.
Bữa tối phong phú, thịt trai biển tiếp tục được dùng để hầm canh gà, nửa nồi thịt dê hầm, một đĩa vịt xào gừng non, thêm vài lát chanh vàng óng vào.
Quan Viễn Phong xách theo cái vali nặng nề đi lên, Chu Vân vừa nhìn đã biết hắn thu hoạch được không ít: "Thế nào?"
Quan Viễn Phong mở rương da ra: "Cũng không tệ lắm, bọn họ rút lui rất vội vàng. Rất nhiều vũ khí, đạn dược đều còn, tôi để một vali dự phòng trên xe, một vali để trong tầng hầm của biệt thự, vali này để trên sân thượng của chúng ta. Ngoài ra còn có một ít vật dụng hàng ngày, thuốc men, dụng cụ, tôi thấy trên lầu cũng không thiếu, đều để trong kho hàng ở tầng hầm của biệt thự, khi nào rảnh cậu có thể đi xem thử có cần gì thì mang lên."
Chu Vân nghe hắn nói "chúng ta", trong lòng ấm áp, đi qua xem, quả nhiên nhìn thấy bên trong để mấy hộp đạn, súng ống được đóng gói rất tốt, Quan Viễn Phong lấy ra một túi tinh hạch nặng trịch đưa cho anh: "Thu hoạch hôm nay."
Hắn dắt Sao Chổi đi đến nhà vệ sinh: "Chúng tôi đi tắm trước, nấu cái gì thế? Thơm như vậy."
Trên người Sao Chổi bẩn thỉu thậm chí lông đều cuộn lại một chút, nhưng trạng thái tinh thần rất tốt, kiêu ngạo lắc đuôi ưỡn ngực giống như đang nhận lấy huy chương công trạng.
Chu Vân cười: "Thịt dê kho tàu, còn có gà và thịt trai biển hôm qua hầm canh, mau đi tắm đi rồi ra ăn."
Anh vừa múc đồ ăn ra hết, Quan Viễn Phong và Sao Chổi đều ra tới, hai người vừa ăn, Quan Viễn Phong vừa nói chuyện gặp được hôm nay:
"Xác sống bên ngoài quả thật hung mãnh hơn trong khu dân cư một chút, chắc là bên ngoài có đồ ăn."
"Có con chạy rất nhanh, có con có sức rất mạnh."
"Nhưng mà tinh hạch cũng đều lớn hơn so với trong khu dân cư, cơ bản đều là tinh hạch có thuộc tính."
"Hai loại thuốc của cậu đều có tác dụng, thuốc đuổi xác sống có tác dụng khoảng chừng mười lăm phút, sau khi mùi dần dần nhạt đi, xác sống vẫn sẽ không nhịn được khát vọng với máu thịt tươi mà xông tới."
"Thuốc dụ xác sống cũng hữu dụng, rải xuống một hồi, xác sống chen chúc kéo đến, Sao Chổi phun một ngụm thì có thể thiêu chết mấy con, Sao Chổi hình như cũng đang tăng cấp rồi."
Chu Vân gật đầu, thực ra chờ qua mùa đông, đầu xuân sang năm, sóng triều xác sống sẽ càng lúc càng lớn, mà trong đó còn xuất hiện xác sống cũng có dị năng. Cùng lúc đó, sau mùa đông giá rét kéo dài, một lượng lớn thực vật thức tỉnh, xuất hiện thực vật biến dị, hơn nữa cũng tiến hóa kỹ năng, bắt đầu học được đi săn động vật và con người.
Đạo cao một thước thì ma cao mười thước, cũng chỉ đến thế mà thôi.
Cho nên anh không có một khắc nào thả lỏng để cho bản thân tăng cấp, cùng với Quan Viễn Phong cũng cần mau chóng tăng kỹ năng hệ Phong - Lôi của mình.
Mấy ngày sau, Quan Viễn Phong sáng sớm đã dẫn theo Sao Chổi ra ngoài, buổi tối đúng giờ trở về, mang theo các loại vật tư, xăng, dầu, củi, than đá, cùng với một ít thực vật, động vật mà hắn cảm thấy rõ ràng không giống với ngày thường.
Rất nhanh Quan Viễn Phong cũng đã tăng lên cấp 3, đuổi kịp Chu Vân. Tuy hắn không biết nhưng Chu Vân nhìn thấy hắn thuận lợi sử dụng ra đủ loại hỗn hợp như sấm sét, gió lốc liên hoàn, tường gió, thậm chí không thầy cũng tự thông còn học được cách vận dụng kỹ năng gió để tăng tốc độ tiến về phía trước của mình.
Chu Vân thở dài trong lòng, quả nhiên là vua dị năng được các căn cứ lớn tôn sùng, giá trị chiến lực số 1, huống chi còn là song dị năng Lôi - Phong. Nếu như nói có điểm kinh nghiệm, Quan Viễn Phong chính là một tia chớp đánh xuống, gϊếŧ chết bốn năm con xác sống, thanh XP sẽ tăng một đoạn.
Còn anh chỉ là thúc đẩy một cây thực vật phát triển, điểm kinh nghiệm +1.
Anh vươn tay chạm vào quả cà tím trên sân thượng, cuối mùa thu, cà tím đã trải qua sương thu, dưới sự chăm sóc của anh mỗi ngày, vẫn còn tím to lớn.
Cà tím này có vị nóng, có chứa long quỳ, có thể ức chế khối u hệ tiêu hóa, đối với dạ dày cũng có chỗ tốt, chỉ là rõ ràng Quan Viễn Phong không thích ăn lắm... Tuy rằng hắn cũng ăn.
Gần đây cà tím được mùa, anh lười phơi khô, cho nên liền làm thêm vài món cà tím.
Dùng để xào ớt xanh cà chua, hoặc là chiên dầu, Quan Viễn Phong sẽ thích ăn hơn một chút. Trộn thì không được, ngày hôm qua anh dùng cà hấp hoa cúc, biểu cảm trên mặt Quan Viễn Phong càng là một lời khó nói hết.
Chu Vân nhịn không được cười, mấy món như củ cải, cải trắng, cải canh, súp lơ xanh, rau chân vịt sau khi trải qua sương giá sẽ càng ngọt, hương vị cũng mềm hơn, nhưng cà tím quả thực không ngon lắm. Thầm nghĩ hay là thu hoạch cà tím hết đi... Trồng loại khác.
Còn có quả bí ngô biến dị của anh, muốn thu hoạch, lại có chút không nỡ, nói không chừng còn có thể lớn hơn —— nếu không, dứt khoát dời đến khu nhà kính phía sau biệt thự, biết đâu được tiếp xúc với mặt đất, nó có thể lớn hơn...
Anh đang đứng trên sân thượng lên kế hoạch xử lý những rau củ này như thế nào trước khi vào đông thì bỗng nhiên nhìn thấy bầu trời tối đen, đột nhiên có một đường sáng màu vàng cam xẹt qua chân trời, giống như một que diêm quẹt lên nền trời tạo thành những đốm lửa nhỏ.
Anh đứng ngây người trong chốc lát, bỗng nhiên chạy nhanh mấy bước đến đầu cầu thang, trực tiếp hướng xuống dưới gọi: "Quan Viễn Phong! Quan Viễn Phong!"
Anh gọi quá gấp, Quan Viễn Phong vội vàng dẫn theo Sao Chổi chạy ra, vẻ mặt nghiêm túc, thậm chí trong tay còn cầm súng: "Sao thế?"
Chu Vân gọi hắn: "Nhanh lên đây."
Quan Viễn Phong còn tưởng rằng lại có chim biến dị gì tới, bước vài bước lên cầu thang, tới xem thì thấy sân thượng yên tĩnh, có tiếng dế kêu trong bụi rau.
Hắn có chút giật mình: "Chuyện gì vậy?"
Chu Vân ra hiệu: "Nhìn lên trời, chú ý nhìn." Anh chỉ hướng bầu trời đêm sâu thẳm xa xa bên kia.
Quan Viễn Phong nhìn bầu trời, chỉ thấy bầu trời đêm mùa thu như lụa, yên tĩnh và thần bí.
Hắn có chút không hiểu, nhưng thấy Chu Vân tập trung tinh thần, tập trung nhìn chằm chằm chân trời, cũng không hỏi tới nữa.
Một lát sau, một ngôi sao băng màu đỏ cam gào thét bay qua phía chân trời, xé toạc bầu trời, mang theo cái đuôi dài màu trắng bạc, giống như rơi xuống biển, rơi xuống mặt biển ở phía xa.
Quan Viễn Phong cũng là lần đầu tiên nhìn thấy sao băng rõ ràng và sáng chói như vậy, kinh ngạc nói: "Sao băng?"
Chu Vân lắc đầu: "Là mưa sao băng."
Dường như đã mở ra một tín hiệu nào đó, bầu trời đêm yên lặng trước đó bắt đầu trở nên náo nhiệt, từng ngôi sao băng bắt đầu xẹt qua bầu trời, có màu bạc, màu xanh lam, màu vàng kim, bay tán loạn giữa không trung, ánh sáng lấp lánh, lộng lẫy mê hoặc, xinh đẹp không gì sánh được, đột nhiên xuất hiện cũng lại đột ngột biến mất.
Cả bầu trời náo nhiệt, mỹ lệ kỳ dị, mê hoặc lòng người, khiến người ta như lạc vào giấc mơ.
Quan Viễn Phong rốt cuộc cũng bị cảnh tượng sao băng sáng chói trước mắt làm cho kinh ngạc: "Đây là... Sẽ lại có thảm họa gì sao?"
Chu Vân nhìn chằm chằm vào khoảnh khắc huy hoàng trước mắt, chợt lóe rồi vụt tắt, mỉm cười: "Không đâu... chỉ là nó rất đẹp." Cho nên mới gọi hắn lên xem, đừng bỏ lỡ.
Kiếp trước khi anh nhìn thấy mưa sao băng này, đã ở căn cứ Tam Tỉnh, cũng sớm đã cùng Quan Viễn Phong mỗi người một ngả.
Đó có lẽ là một đêm mệt mỏi của ngày tận thế, vũ trụ bao la, thời gian dài đằng đẵng, con người nhỏ bé như bụi bặm trong gió, anh đã không còn nhớ tâm trạng khi nhìn thấy mưa sao băng đêm đó, dù sao mỗi đêm của anh đều là sự cô độc ngày này qua ngày khác.
Nhưng ở kiếp này, có người cùng anh ngắm nhìn bầu trời sao, khung cảnh này dường như cũng trở nên ý nghĩa hơn một chút.
Anh lẩm bẩm: "Ngày mai chúng ta đến hồ chứa nước bắt cá đi." Đây là kế hoạch đã có từ lâu, nhưng bởi vì Quan Viễn Phong gần đây thích đi vào thành phố đánh quái thăng cấp, thu hoạch tinh hạch rất nhiều, vật tư tìm kiếm được cũng rất tốt, vì vậy kế hoạch vẫn luôn bị trì hoãn.
Quan Viễn Phong không ngờ rằng đang xem mưa sao băng, Chu Vân đột nhiên lại nhảy sang một chủ đề kỳ quái như vậy.
Hắn sớm đã phát hiện suy nghĩ của Chu Vân rất nhanh nhạy, thỉnh thoảng trước đó còn đang nói một chủ đề, đột nhiên câu tiếp theo đã là một chủ đề khác.
Ban đầu hắn cũng cảm thấy kỳ quái, sau đó phát hiện ra kỳ thực cũng không phải là không liên quan, mà là do Chu Vân suy nghĩ quá nhanh nhạy, liên tưởng sự vật nhiều hơn người bình thường, thực ra trong đầu anh đã nhảy cóc suy nghĩ mấy chuyện hoặc là vật có liên quan, mới đi đến chủ đề kia.
Hắn không biết Chu Vân trước mặt người khác như thế nào, có lẽ người bình thường sẽ cảm thấy cậu ấy là người hay tưởng tượng, nói năng trước sau không ăn nhập gì với nhau.
Nhưng Quan Viễn Phong biết, mưa sao băng và việc đi bắt cá ở hồ chứa nước, hẳn là có liên quan. Chu Vân dành phần lớn thời gian để suy nghĩ, hơn nữa khi cậu ấy đang tập trung suy tư, rất khó cắt ngang.
Cho nên hắn rất tự nhiên mà hỏi: "Sao đột nhiên lại muốn đi hồ chứa nước đánh cá?"
Chu Vân nói: "Tôi cảm thấy có thể thời tiết sắp lạnh rồi, chúng ta đến hồ chứa nước bắt chút cá biến dị, thu hoạch một đợt tinh hạch hệ Thủy, cũng bắt một ít cá lớn về để dành làm lương thực dự trữ cho mùa đông."
Bởi vì mùa đông năm nay sẽ rất dài, anh nhớ lại, kiếp trước sau khi mưa sao băng không lâu, đột nhiên đổ một trận tuyết lớn, trận bão tuyết chưa từng có đã chặn đứng mọi giao thông, xác sống ở ngoài hoang dã không bắt được con mồi, thì liền bắt đầu tập hợp thành từng đợt sóng triều xác sống khổng lồ, tấn công căn cứ của con người.
Rất nhiều căn cứ thiếu lương thực dự trữ, tường thành không đủ cao, phòng thủ kém, bị xác sống ngày đêm bao vây tấn công, chỉ có thể tiếp tục thu hẹp phạm vi, rút lui, mà thời tiết quá lạnh giá lại khiến cho con người ở tận thế thiếu quần áo chống rét, thức ăn và phương thức sưởi ấm phải đối mặt với thử thách, những người lang thang bên ngoài không ngừng chết đi và biến thành xác sống, sóng triều xác sống càng ngày càng lớn, hơn nữa bắt đầu tiến hóa.
Trước khi mùa đông đến, phải tích trữ càng nhiều lương thực và vật tư càng tốt, thói quen tích trữ này đã ăn sâu vào trong ký ức của anh.
May mà dạo trước mỗi ngày Quan Viễn Phong ra ngoài đều có thể mang về một hai thùng xăng hoặc dầu diesel, bây giờ vật tư sưởi ấm của bọn họ hẳn là đủ rồi, nhưng dù sao cũng là người có dị năng, vẫn cần nhiều lương thực hơn để đảm bảo.
Quan Viễn Phong không có ý kiến: "Được."
Thuyền và dụng cụ đánh cá đã được chuẩn bị từ lâu, tuy rằng hắn không biết tại sao Chu Vân rõ ràng vừa rồi còn đang đắm chìm trong cảnh đẹp trên bầu trời, đột nhiên lại như chìm vào một nỗi buồn man mác nào đó, bắt đầu lo lắng cho việc tích trữ lương thực cho mùa đông.
Nhưng hắn đã sớm phát hiện, nếu Chu Vân nói "có thể", vậy thì phần lớn là "nhất định".
Hắn không thể hiểu nổi Chu Vân dựa vào cái gì để phán đoán, suy luận ra một số kết luận, nhưng đối phương dường như có trực giác kinh người cùng năng lực nghiên cứu cao hơn người bình thường, tin tưởng cậu ấy là được rồi, không cần phải truy cứu đến cùng