Mặc dù đã lên kế hoạch xong cách ăn thịt trai biển, đêm đó sau khi dỡ hàng xong, trời cũng đã tối đen, còn phải tưới rau, cho gia súc nuôi trong nhà rèn luyện cơ thể, cuối cùng chỉ đơn giản dùng nồi áp suất hầm canh gà, sau đó cho mì vào canh gà, lại ninh thêm mấy món rau xanh và thịt viên, sau đó ăn tạm bữa tối rồi đi ngủ.
Sáng sớm ngày thứ hai thì được mở trọn vẹn con trai, Chu Vân liền xoa tay muốn mổ trai, kết quả vỏ trai chặt đến một khe hở cũng không có.
Cuối cùng vẫn là Quan Viễn Phong ra tay cạy ra con trai biển thật lớn kia.
Trong thịt trai trắng nõn như tuyết, ngoại trừ tìm được một viên tinh hạch hệ Thủy chất lượng cao cao bằng trứng vịt ra, còn mổ ra một viên trân châu lớn bằng trứng bồ câu.
Trân châu lớn màu trắng bạc óng ánh mỹ lệ, mặt ngoài ấm nhuận nhẵn mịn hiện ra ánh sáng rực rỡ, Chu Vân cầm trong tay xem xét ngắm nghía nhiều lần, chỉ cảm thấy bên trong có năng lượng Hệ Thủy dồi dào.
Thân lá của thực vật biến dị, thành phần dược liệu hữu hiệu có trong hoa quả đều sẽ được nâng cao trên diện rộng, máu, thịt, da, sừng, răng, lông của động vật biến dị cũng sẽ biến dị trên diện rộng, trở nên ưu tú hơn. Vậy trân châu biến dị được thai nghén từ vỏ trai biến dị này, sẽ có công dụng gì?
Trân châu bình thường có giá trị thuốc và giá trị thẩm mỹ nhất định, có tác dụng an thần định kinh, sáng mắt, trị quáng gà, có tác dụng giải độc, nhưng phần lớn vẫn bán như châu báu.
Quan Viễn Phong nhìn Chu Vân cầm trân châu trong tay trầm tư, ánh châu lóng lánh trên mặt anh, như ánh trăng, trong phòng tựa như đều sáng hơn vài phần, cũng có chút kỳ lạ: "Có công hiệu đặc biệt gì không?"
Chu Vân nói: "Có thể cảm giác được năng lượng hệ Thủy dồi dào bên trong, tôi có một suy đoán, phải thử một chút."
Chu Vân lên sân thượng, phất tay thả một đám tên băng ra, đây là kỹ năng mà kiếp trước chỉ có thể phóng ra sau khi đạt cấp 4, cần một lượng lớn dị năng và lực khống chế chuẩn xác, với hạch dị năng cấp 3 của anh bây giờ mà nói, hẳn là không thể thả ra được.
Từ sau khi anh thức tỉnh dị năng, chuyên tâm tăng kỹ năng hệ Mộc, hệ Thủy chỉ có thể thi triển mấy kỹ năng công kích và phòng thủ như tường băng, mũi tên băng.
Nhưng bây giờ nắm viên trân châu trong tay, anh cảm giác được một luồng năng lượng hệ Thủy tràn vào lòng bàn tay, trong nháy mắt liền phóng ra mấy đao băng óng ánh, bỗng nhiên xuyên phá đến không trung.
Quan Viễn Phong ở bên cạnh chỉ cảm thấy tràn trề hơi lạnh, tốc độ nhanh, tên băng nhiều, tốc độ đánh ra cũng rất nhanh.
Vậy mà thành công, Chu Vân cúi đầu nhìn trân châu, khó có thể tin, kiếp trước sao anh không phát hiện còn có thứ tốt như vậy? Nếu như nói hệ Thủy có thể, vậy hệ khác thì sao? Hệ Mộc... hệ Mộc sẽ là cái gì? Còn có hệ dị năng khác thì sao? Hệ Lôi, hệ Phong... Nếu như cũng có thứ có thể tăng cường dị năng như vậy, sẽ là cái gì?
Loại đá quý? Loại trái cây? Hay là xương... Răng... Thậm chí... Sỏi?
Quan Viễn Phong hỏi anh: "Là tăng cường dị năng? Hiệu quả là vĩnh viễn sao?"
Chu Vân nói: "Không phải, là nắm lấy nó sẽ có thể tăng uy lực dị năng phóng ra trong thời gian ngắn, thi triển kỹ năng vượt cấp."
Chu Vân cảm nhâjn một chút: "Hình như không thể sử dụng liên tục, nhưng năng lượng bên trong vẫn còn, đại khái còn cần một thời gian nạp năng lượng lần nữa? Tôi sẽ quan sát một chút."
Quan Viễn Phong gật đầu: "Thật sự rất thần kỳ, xem ra cậu nói đúng, cái gì cũng có thể dị biến, trong tận thế, cái gì cũng có thể."
Chu Vân cầm viên trân châu xoay tròn trên đầu ngón tay: "Thế giới quá lớn —— không gì không có."
Quan Viễn Phong nói: "Tôi chuẩn bị cho cậu một sợi dây đeo lên người, mấy trang sức hôm qua mang về kia, sửa lại một chút giúp cậu khảm trân châu vào."
Chu Vân cũng không coi là chuyện to tác, đưa cho hắn: "Được, cảm ơn anh."
Cất tinh hạch hệ Thủy, Quan Viễn Phong hỏi anh: "Bây giờ cậu không hấp thu sao?"
Chu Vân nói: "Chất lượng rất tốt, bây giờ tôi hấp thụ thì lãng phí, cảm giác không thể hấp thu toàn bộ, chờ trình độ dị năng cao hơn một chút."
Quan Viễn Phong thấy anh bắt đầu thu dọn con trai, xem ra thật sự giống như tối hôm qua đã nói, một con trai thành ba món ăn, suy nghĩ một chút nói: "Cơm nước xong, tôi muốn dạy cậu dùng súng."
Chu Vân ngẩng mắt nói: "Được." Thật ra kiếp trước anh đã sớm học được cách dùng, làm nhân viên nghiên cứu nòng cốt quan trọng, ở phòng thí nghiệm đều có trang bị súng và đội viên bảo vệ.
Quan Viễn Phong hài lòng, hắn còn lo lắng Chu Vân không muốn học, nhưng ngẫm lại Chu Vân thật ra là người có nhiều sở thích, năng lực học tập siêu việt, mấy ngày nay tiếp xúc, Chu Vân quả thực là người thông minh nhất trong tất cả những người mà hắn quen biết.
Thịt trai hấp tỏi và thịt trai xào rau hẹ đã chuẩn bị xong, ngoài ra còn có bánh củ cải hấp, cải trắng hầm thịt heo, sáng sớm đã ăn phong phú như thế cũng là trước nay chưa từng có, ngay cả Sao Chổi cũng ăn rất ngon miệng.
Thịt trai biển biến dị này quả nhiên năng lượng sung túc, chỉ ăn một chút đã cảm giác được khí huyết toàn thân dồi dào, tinh lực tràn đầy, chỉ hận không thể lập tức chạy một vòng, thư giãn gân cốt.
Ăn sáng xong, Quan Viễn Phong trở về phòng lấy súng rồi đến sân thượng dạy học, lại đưa một sợi dây chuyền cho Chu Vân: "Cậu xem có hợp không?"
Chu Vân không ngờ Quan Viễn Phong lại có động tác nhanh như vậy, cầm lấy xem, viên trân châu đã được khảm vào trong một mặt dây chuyền hình khối lập phương, đeo một sợi dây da màu đen, viên trân châu xoay tròn trong khối lập phương, hình vuông chứa vòng tròn, trắng bạc đan xen, đơn giản hào phóng.
Chu Vân có chút không ngờ: "Cám ơn."
Anh vặn đầu nối kim loại của dây da, có chút vụng về. Quan Viễn Phong nói: "Để tôi đeo giúp cậu." Nói xong nhận lấy dây chuyền da, đứng ở phía sau anh cài lại, xoay người lại quan sát, hôm nay Chu Vân mặc một chiếc áo thun cotton đơn giản màu đen, làm nổi bật sợi dây chuyền này, anh cũng lộ ra nụ cười: "Không tệ."
Chu Vân nói: "Gu thẩm mỹ của anh tốt đấy."
Quan Viễn Phong nói: "Chỉ là lấy đại trong đống trang sức hôm qua thôi, trong mặt dây chuyện lập phươg này vốn là một quả châu ngọc bích mắt mèo."
Chu Vân gật đầu, nhìn Quan Viễn Phong lấy súng ra, nghiêm trang cẩn thận tháo ra cho anh xem: "Để tôi nói cho cậu một chút về kết cấu và chức năng của súng lục."
Chu Vân nhìn cánh tay hắn tràn đầy cảm giác mạnh mẽ, bàn tay rất lớn, nhưng khi tháo rời lắp ráp khẩu súng lục kia, ngón tay lại có vẻ hết sức linh hoạt, không khỏi bị thu hút ánh mắt.
Quan Viễn Phong thấy Chu Vân vẫn chăm chú nghe hắn nói, trong lòng hài lòng. Hắn đứng ở phía sau anh, nắm tay anh dạy anh tư thế cầm súng, tư thế bắn súng, dạy một lát, lại sửa tư thế của anh, lúc này mới đi ra xem Chu Vân bắn thử.
Nhìn một hồi, hắn có chút kỳ quái: "Cậu sao vậy? Rất nóng sao?"
Chu Vân quay đầu nhìn hắn, nhẹ nhàng ho khan một tiếng: "Ừm... Quả thật có chút nóng, tôi có chút lo lắng cho đàn ong mật dưới biệt thự, muốn đi xem, còn có những cây giống hôm qua mang về, hôm nay phải trồng xuống."
Quan Viễn Phong biết dù sao anh cũng không có hứng thú với việc này, hơn nữa mặc dù như thế, anh vẫn học rất nhanh, động tác rất chuẩn, bây giờ không có trường bắn, đạn cũng thiếu, lại không có đạn luyện tập...
Trong lòng hắn bỗng lóe lên một tia sáng, liền nói: "Được, vậy cậu đi thu trồng cây giống hôm qua mang về trước đi."
Chu Vân gật đầu, Quan Viễn Phong lại nói: "Tôi ra ngoài một chút."
Chu Vân kinh ngạc, Quan Viễn Phong nói: "Không cần lo lắng cho tôi, tôi đến thành phố, trạm gác gần đó và cục cảnh sát trước kia, thu thập một ít đạn và vũ khí, trước đó tôi đã từng đến đó, địa hình quen thuộc, tôi cũng biết kho vũ khí ở đâu, chắc là sẽ nhanh chóng trở về."
Chu Vân hiểu được, nhưng vẫn nói: "Anh dẫn theo Sao Chổi đi."
Quan Viễn Phong nói: "Nó đi theo cậu vui hơn, cậu yên tâm, tôi có súng máy, không có vấn đề gì đâu."
Chu Vân nói: "Dẫn nó theo đi, trong thành phố nhiều xác sống, khó phòng bị, dẫn theo chó an toàn hơn, lấy thêm nhiều tinh hạch trở về."
Mặc dù biết dị năng hệ Lôi của Quan Viễn Phong rất mạnh, hiện giờ xác sống còn chưa tiến hóa bao nhiêu, ở trước mặt hắn hoàn toàn giống như chém dưa thái rau, hơn nữa dị năng hệ Phong và hệ Lôi muốn thăng cấp, phải dựa vào việc sử dụng nhiều lần cúng với luyện tập chém gϊếŧ để thăng cấp, không giống anh, hắn nhất định là phải đối mặt với xác sống chiến đấu nhiều hơn.
Hơn nữa trước đó hai chân hắn bị tàn tật, tính cách của hắn cũng không phải loại người thích ở trong nhà, khẳng định đã sớm muốn được tự do hoạt động.
Nhưng ít nhiều vẫn có chút lo lắng, dẫn theo Sao Chổi có thể phun lửa, vậy thì không có sơ hở nào rồi.
Anh liếc nhìn Sao Chổi, nó giống như nghe hiểu được bọn họ đang nói gì, đang ngồi ngay ngắn ở nơi đó điên cuồng vẫy đuôi, ánh mắt trông mong nhìn chủ nhân, hiển nhiên rất muốn ra ngoài.
Quan Viễn Phong nói bậy gì mà nó muốn ở cùng anh hơn, rõ ràng là muốn để Sao Chổi ở lại bảo vệ anh, nhưng cậu ở trong khu dân cư an toàn lắm rồi.
Anh lại bổ sung một câu: "Cổng chính của khu dân cư đều đã khóa lại, xác sống trong khu dân cư cũng đã được dọn dẹp sạch sẽ rồi, nếu có xác sống lạc đàn tôi cũng có thể xử lý được, anh cũng đã nhìn thấy đám tên băng vừa nãy rồi, tôi cũng không yếu hơn anh."
"Nếu không, tôi cũng đi."
Những lời này lập tức thuyết phục Quan Viễn Phong: "Không cần, cậu ở lại đi, tôi dẫn Sao Chổi theo." Chu Vân rõ ràng là không thích chiến đấu.
Chu Vân lại quy định: "Trước 6 giờ tối phải về nhà, phải mặc đồ bảo hộ, mũ bảo hiểm cũng phải đội, Sao Chổi cũng phải mặc đồ bảo hộ."
Quan Viễn Phong biết bây giờ không có điện thoại, nếu không đúng giờ trở về xác thực sẽ lo lắng, gật đầu: "Yên tâm đi."
Chu Vân đi vào lấy một cái ba lô đưa cho hắn: "Thuốc men dự phòng, thuốc đuổi xác sống, thuốc dẫn dụ xác sống đều ở trong này, bình đen là thuốc đuổi, bình đỏ là thuốc dẫn dụ, cũng đã ghi chú rõ ràng."
"Ngoài ra đây là gậy điện, bánh quy nén, thanh năng lượng, hoa quả, nước..."
Anh tỉ mỉ nói cho Quan Viễn Phong cách dùng rồi mới đi xuống biệt thự, thu dọn những cây giống mà hôm qua cậu mang về từ vườn ươm. Hai cây giống biến dị, anh tự nhiên là không nỡ bỏ xuống đất, đã sớm để vào nhà ăn mái vòm, cố ý chuẩn bị hai cái chậu vừa sâu vừa lớn, chỉ chờ sang năm tuyết tan, lại dời xuống.
Cây ăn quả còn lại đều được trồng ở vườn sau số 3 Nguyệt Khê và ven hồ của, chỉ để thuận tiện cho việc ong mật biến dị lấy mật.
Bên bờ hồ, anh còn dựng một cái lều lớn, mang những cây thuốc mà hôm qua anh mang về từ vườn ươm, không tính là quý giá, nhưng giống tốt đều trồng ở bên trong, chỉ xem chúng có thể sống qua mùa đông này hay không.
Sau khi thu dọn xong, anh đi lên, gϊếŧ một con gà thả vườn rồi hầm cùng với tất cả thịt trai biển còn lại, lại xách một cái đùi dê ra ngâm trong nước để rã đông, sau đó liền đi tới vườn thuốc trên sân thượng.
Anh cầm viên trân châu nghịch ở trong tay, cảm thấy vẫn không thể sử dụng, nghĩ chắc cũng giống như đạo cụ trong trò chơi, xem ra thời gian hồi chiêu này tương đối dài.
Đáng tiếc... Nếu có bảo vật có thể dùng tăng hệ Mộc thì tốt rồi, anh hết sức tiếc nuối nhìn dược liệu trân quý đầy nhà kính, nếu có linh khí tăng như vậy, chỉ cần một ngày thi triển thuật Phát Triển một lần, anh có thể có được bao nhiêu dược liệu quý giá...
Anh thở dài, phiền muộn nghĩ: Dùng thuật ngữ trò chơi mà nói, cái này gọi là phá hoại sự cân bằng của trò chơi, có thể sống lại đã là quá may mắn rồi, vẫn là không nên quá tham lam.
Anh không ngại phiền phức mà thi triển thuật Phát Triển lên từng cây dược liệu một, đặc biệt là cho thêm một chút dị năng cho thông đỏ và giáng hương Hoàng Đàn mà mình thích, quả nhiên không ngoài dự đoán, phản ứng của hai cây này khi hấp thu dị năng rất nhỏ, liếc mắt một cái là có thể nhìn ra đây là thực vật biến dị cấp cao.
Điều này làm cho Chu Vân vô cùng mong đợi chúng nó trưởng thành.