Quyển 1 - Chương 47: Ốc Đảo Đơn Độc

Tên gầy bị gãy xương tay cầu xin: "Chúng tôi cũng hết cách rồi, phí bang phái phải nộp, vào căn cứ Bắc Minh cũng phải nộp phí vào cổng, chúng tôi đều là người bình thường, xác sống cũng không dễ gϊếŧ như vậy. Chúng tôi cũng là bị ép đến đường cùng."

Hắn ta nhìn Chu Vân và Quan Viễn Phong, trên người đều sạch sẽ, quần áo thậm chí không có nếp nhăn, làn da trắng nõn, khí sắc hồng hào, vừa nhìn đã biết là sống rất tốt, trong lòng âm thầm hối hận, có thể sống như vậy trong thời tận thế, phần lớn đều là người có dị năng, tại sao bọn họ lại không nghĩ đến chuyện cướp bọn họ? Như thế này, chẳng phải là đá vào miếng sắt sao.

Chu Vân đột nhiên hỏi: "Căn cứ Bắc Minh, là do bang Tứ Hải các anh quản lý sao?"

Tên gầy lắc đầu nói: "Không phải, căn cứ Bắc Minh là do chủ nhân của nhà họ Cung quản lý, dưới trướng ông ta có rất nhiều người có dị năng, đều trung thành và tận tâm."

Chu Vân lại hỏi: "Bang Tứ Hải của các anh là bang phái mạnh nhất sao?"

Tên gầy lại lắc đầu: "Không phải, bang Hải Loa, bang Bạch Sa, bang Lão Nhai đều có người có dị năng làm bang chủ, cũng đều chiêu mộ đàn em, nhưng đều phải nộp thuế cho nhà họ Cung."

Quan Viễn Phong nhíu mày hỏi: "Quân đội đâu? Cảnh sát đâu?"

Tên gầy há hốc mồm: "Hả?"

Quan Viễn Phong nhíu chặt mày.

Tên tóc vàng giải thích một câu: "Trước đó còn có, sau đó chết thì chết, trốn thì trốn. Nghe nói các nhân vật lớn đều đã đi căn cứ Trung Châu, nghe nói có người bay lên Sao Hỏa. Tôi quen một anh cùng quê, trước đây là dân quân, anh ta nói trước đó đã tổ chức một đội quân lớn rút lui đến tỉnh thành, từng đợt xác sống hỗn loạn cũng không liên lạc được nữa, đều mất liên lạc cả rồi, những người còn lại như bọn tôi, cũng không ai quan tâm."

"Bây giờ căn cứ có đội bảo vệ, căn cứ phân phát súng ống vũ khí, có người có dị năng dẫn đội, nhưng chỉ nghe theo mệnh lệnh của người chỉ huy căn cứ, bình thường thỉnh thoảng cũng duy trì trật tự trong căn cứ."

Nói cách khác chính là bên ngoài căn cứ thì mặc kệ.

Tên gầy nói: "Người có dị năng đều là khách quý, được căn cứ mời chào, bao ăn bao ở, nếu như bây giờ hai vị đại ca đi, nhất định sẽ được nhà họ Cung coi trọng, mỗi tháng đều có tinh hạch cung cấp."

Chu Vân và Quan Viễn Phong nhìn nhau, tên tóc vàng cầu xin: "Chúng tôi cũng hết cách rồi, không có cơm ăn, cha mẹ tôi đều đã chết sớm, lại không có văn hóa, bây giờ khắp nơi đều là xác sống, không có việc làm, không có đường sống. Chúng tôi bị mù mới cướp của hai vị, cầu xin hai vị tha cho chúng tôi..."

"Bây giờ bên ngoài đều như vậy, chúng tôi không cướp người khác, người khác cũng cướp chúng tôi, đều là vì sinh tồn..."

Chu Vân lại hỏi: "Xe của các người ở đâu?"

Sắc mặt tên gầy và tên tóc vàng bên cạnh tái mét.

Chu Vân nói: "Nếu đã tới đây mai phục, hẳn là thường xuyên đến đây, Bắc Minh tuy rằng gần với thành phố Đan Lâm, nhưng cũng đến 100 km, các người nhất định có xe, còn có đạn." Trên xe đương nhiên khẳng định có vật tư bọn họ cướp bóc được.

Quan Viễn Phong nhíu mày rậm, gió lốc màu đen lập tức áp sát bọn chúng, tia chớp nhỏ bé trong gió lóe lên xẹt xẹt.

Hai người nghe thấy đã sợ mất mật: "Chúng tôi nói, chúng tôi nói! Đừng giật điện chúng tôi!"

Tên gầy lắp bắp nói: "Nơi này quá xa lại hẻo lánh, chỗ tốt chúng tôi không chiếm được, chỉ có thể tới nơi này tìm cơ hội. Mới đến hai ngày mà thôi... bãi đậu xe phía sau trạm xăng dầu, chính là chiếc xe màu đỏ trắng kia."

Tên tóc vàng có chút lấy lòng nói: "Chìa khóa xe ở trong túi quần của tôi."

Quan Viễn Phong cầm lưỡi dao cắt túi quần của hắn ta, quả nhiên chìa khóa xe rơi ra.

Chu Vân gật đầu cầm chìa khóa xe đi ra, Quan Viễn Phong vỗ đầu Sao Chổi: "Đi theo đi."

Sao Chổi lập tức đi theo bước chân Chu Vân đi ra, Chu Vân có chút buồn cười: "Không cần phải lo lắng cho tôi, hôm nay anh thật sự coi tôi thành bình hoa thủy tinh rồi."

Quan Viễn Phong lại trầm giọng nói: "Cậu không biết những người gian ác. Bọn chúng là kẻ gϊếŧ người cướp của, lúc này đã không còn pháp luật để chế tài bọn chúng, bọn chúng sớm đã không có giới hạn rồi."

Nói xong bước lên mấy bước đã đi đến trước mặt Chu Vân.

Xe ít, bọn chúng dừng xe ở chỗ kín đáo sau trạm xăng dầu, nhưng đi một vòng cũng nhìn thấy.

Quan Viễn Phong cầm súng, trước tiên quay một vòng kiểm tra xung quanh chiếc xe RV kia không có nguy hiểm, lúc này mới mở cửa xe, cũng là tự mình lên xe kiểm tra trước.

Chu Vân ở bên ngoài nhìn xe, khen: "Cái xe này trông cũng rất cao cấp."

Quan Viễn Phong đã từ bên trong đi ra: "Hơn phân nửa là cướp ở đâu đó. Một túi súng và đạn, còn có một ít vũ khí và vật tư. Có giá trị nhất chính là cái này." Hắn giơ túi lên, trong túi nhựa trong suốt tràn đầy tinh hạch, lớn nhỏ gì cũng có, trên tầm trăm viên.

Ngoài ra còn có một cái túi trong suốt, chứa ít tinh hạch hơn một chút, nhưng đều là tinh hạch thuộc tính màu đỏ, màu xanh lá, màu lam...., rõ ràng chất lượng cũng cao hơn rất nhiều.

Quan Viễn Phong nói: "Chắc là cướp được, xem bọn chúng ngoài miệng nói đáng thương, thật ra chỉ sợ cướp không ít."

Chu Vân nở nụ cười: "Đen ăn đen." Đen ăn đen đúng là sảng khoái.

Hắn cũng lên xe, nhìn vật tư, thuốc, vũ khí, nước, thức ăn, tinh hạch trong xe, đều gọn gàng ngăn nắp, còn có một túi trang sức vàng lớn, cuối xe có hai thùng xăng. Mà thứ khiến người ta chú ý chính là một bản in có chút nhăn.

Bìa viết 《Kỹ Thuật Săn Xác Sống 》, bên cạnh có in năm chữ đỏ tươi "Năm viên tinh hạch một bản, in lậu phải xem xét."

Quan Viễn Phong liếc nhìn: "Thứ này có tác dụng, trở về chúng ta học tập."

Chu Vân cũng rất tò mò, kiếp trước anh chỉ đi ngang qua Bắc Minh thành một lần, nghe nói Bắc Minh loạn mà có trật tự, sinh trưởng ngang tàng bạo ngược, xuất hiện rất nhiều người có dị năng cấp cao, nhưng cũng tàn sát lẫn nhau, tài nguyên phong phú, kẻ thắng làm vua.

Bây giờ xem ra tận thế mới bắt đầu, thành phố Bắc Minh đã bị chủ nhân của nhà họ Cung nắm giữ.

Anh nhìn thấy Sao Chổi ở bên cạnh ngửi tới ngửi lui một cái túi màu đen ở phía sau, kinh ngạc: "Sao Chổi phát hiện ra cái gì rồi?"

Sao Chổi sủa một tiếng.

Chu Vân đi tới muốn mở túi nhựa kia ra, Quan Viễn Phong chợt đưa tay nắm lấy cánh tay anh: "Để tôi."

Chu Vân nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của hắn, thuận theo lui về phía sau một bước, Quan Viễn Phong cầm đao mở túi ra, nhìn thấy bên trong hóa ra là một cái thau inox, trong thau có nửa thau nước biển, một con trai biển cực lớn đặt ở bên trong, một mùi tanh của biển xông vào mũi.

Quan Viễn Phong khẽ giật mình, Chu Vân cúi đầu nhìn, vui vẻ nói: "Hẳn là trai biển biến dị. Cũng không biết bọn chúng lấy từ đâu."

Quan Viễn Phong nói: "Trở về hỏi một chút là được." Hắn lại nhìn kỹ con trai biển kia: "Nếu như con trai biển biến dị, tinh hạch hẳn cũng là hệ Thủy?"

Chu Vân gật đầu: "Chắc là như vậy." Trong ánh mắt anh lại mang theo vui sướиɠ, nhìn cái đầu này, chỉ sợ chất lượng tinh hạch cũng sẽ không thấp, thời khắc mấu chốt tăng cấp sẽ dùng đến, vậy có khả năng giúp đỡ rất nhiều.

Hai người đóng cửa xe, lại quay về trong siêu thị trạm xăng dầu, quả nhiên là tên gầy kia nói: "Là người có dị năng chữa trị hệ Ánh Sáng của biệt phủ chủ thành treo giải thưởng, nói cần các loại động vật biến dị, hễ là nhìn thấy động vật lớn hơn bình thường, hung hãn, có thể đều là động vật biến dị, cho dù sống hay chết, giao về đều có thưởng. Lần này chúng tôi đi ngang qua trang trại nuôi ngọc trai, nhìn thấy cái này, công nhân bên kia nói cho tới bây giờ chưa từng thấy con trai nào lớn như vậy, chúng tôi suy nghĩ mang về có thể sẽ có thưởng, liền cướp... liền mua lại..."

Quan Viễn Phong cùng Chu Vân liếc nhau, tiếp tục hỏi: "Có nói cụ thể có ích lợi gì không?"

Tên gầy nói: "Hình như nghe nói người có dị năng ăn vào có lợi, cụ thể thì không rõ lắm."

Chu Vân hỏi: "Xem ra người có dị năng bên chỗ cánh anh sẽ có địa vị rất cao?"

Tên gầy nói: "Đúng vậy, bọn họ được bao ăn bao ở ở trong căn cứ, hơn nữa mỗi tháng còn có phát tinh hạch, còn có thể giữ lại tinh hạch tự mình gϊếŧ được. Chỉ cần mỗi tháng đáp ứng yêu cầu hoàn thành ba nhiệm vụ của căn cứ là được, nếu như là đang tu luyện chuẩn bị thăng cấp, nhiệm vụ cũng có thể hồi lại, chờ sau khi thăng cấp xong rồi làm."

"Hai vị đại ca cũng đến căn cứ Bắc Minh của chúng tôi đi." Trong lòng hắn ta nghĩ, dẫn người vào cũng có thể thêm điểm cống hiến, trong lòng hắn ta dâng lên một tia hy vọng: " Bang Tứ Hải của chúng tôi cũng đang treo mức lương cao mời chào người có dị năng, nếu như hai vị đồng ý đến, chúng tôi không chỉ tặng nhà tặng xe tặng tinh hạch, còn có phụ nữ! Đều là tự nguyện hầu hạ những vị có dị năng! Đều muốn sinh con cho người có dị năng!"

Tên tóc vàng còn tự cho là thông minh bổ sung: "Ngay cả phụ nữ có dị năng cũng có! Hiện tại đều đồn đại người có dị năng kết hợp với người có dị năng, rất có thể sinh ra con cái mang dị năng, hiện giờ phụ nữ có dị năng của thành phố Bắc Minh rất được chào đón! Nhưng hiện giờ bọn họ còn chưa chọn được ai, tôi thấy hai vị đẹp trai như vậy, nhất định sẽ được chọn thôi!"

Quan Viễn Phong: "..."

Chu Vân: "..."

Lúc này, tên to con kia mơ hồ tỉnh lại, nhìn thấy Quan Viễn Phong, trong mắt hiện lên tia hung hãn: "Cho dù chúng mày là người có dị năng, nhưng bang Tứ Hải chúng tao như thể tay chân, hiện giờ chúng tao tài nghệ không bằng người, đồ vật có thể chắp tay dâng lên, nhưng nếu mày muốn lấy mạng chúng tao, bang Tứ Hải có người có dị năng, nhất định truy sát chúng mày đến chân trời góc biển!" Hắn ta đại khái không biết học được mấy câu nói của bang phái ở đâu, văn vẻ nửa vời, hơn nữa trên người còn tản ra mùi thối của chất thải, cực kỳ không có lực uy hϊếp.

Sắc mặt Quan Viễn Phong không đổi, hoàn toàn không để ý đến, mà là liếc nhìn sắc trời, nói với Chu Vân: "Đã có xe RV, hay là cậu quay về vườn ươm, chuyển tất cả những cây giống vừa rồi cậu thích lên xe đi, cũng đỡ phải ngày mai lại chạy một chuyến. Tôi hỏi thêm vài câu, ở đây chờ cậu."

Chu Vân nhìn Quan Viễn Phong thật sâu, cười nói: "Được."

Quan Viễn Phong dặn dò: "Dẫn theo Sao Chổi nữa."

Chu Vân gật đầu, vẫy tay gọi Sao Chổi, sau đó cầm chìa khóa đi mở xe RV, lái về phía vườn ươm, chuyển tất cả các loại cây thuốc, cây giống quý hiếm lên xe, còn có một số cây đã kết trái, cây đang nở hoa cũng chuyển lên xe, đây là vì tổ ong biến dị kia.

Anh lái xe đi một vòng quanh vườn ươm, những cây giống, phân bón, phân hữu cơ nhìn vừa mắt đều chuyển lên xe, ngay cả máy cắt giấy, máy cắt cỏ, máy dụ côn trùng, l*иg nuôi côn trùng cũng thu dọn một ít, rồi mới chậm rãi lái về siêu thị trạm xăng dầu.

Quan Viễn Phong đứng bên cạnh xe việt dã, nhìn thấy anh trở về, lại phất tay bảo anh xuống xe: "Tôi lái xe RV, đi theo cậu, cậu lái xe việt dã sẽ an toàn hơn." Một câu cũng không nhắc đến việc xử lý ba tên cướp kia như thế nào.

Chu Vân gật đầu, xuống xe đổi xe với Quan Viễn Phong, Quan Viễn Phong lại dạy anh sử dụng một số chức năng đặc biệt, sau đó tiếp tục để Sao Chổi đi theo Chu Vân, tự mình lên xe RV đã đổ đầy xăng, khởi động xe, sau đó ra hiệu Chu Vân đi trước.

Chu Vân khởi động xe việt dã lái ở phía trước, từ kính chiếu hậu nhìn thấy Quan Viễn Phong lái xe đi theo không xa không gần, cảm thấy vô cùng an toàn.

Anh cũng không hỏi Quan Viễn Phong thẩm vấn và xử lý ba tên cướp kia như thế nào, gϊếŧ người cướp của, tội chồng chất, lòng dạ độc ác, nếu thả ra, không biết còn hại chết bao nhiêu người.

Quan Viễn Phong nhất định cảm thấy anh là bác sĩ, hoặc là lo lắng anh mềm lòng, hoặc là không muốn để cho anh dính máu, cho nên cố ý đẩy hắn đi, tự mình xử lý.

Mặc dù từ tận thế trở về, lòng dạ đã cứng rắn như sắt đá, Chu Vân vẫn rất thích cảm giác được quan tâm săn sóc này.

Cảm giác vui sướиɠ này vẫn luôn kéo dài đến khi trở lại khu dân cư.

Lúc dừng xe ở trong sân biệt thự, dỡ hàng xuống, khóe miệng Chu Vân vẫn mang theo nụ cười. Quan Viễn Phong nhìn chỉ cảm thấy buồn cười: "Nghĩ gì thế?" Hôm nay đúng là thu hoạch lớn trở về, nhưng Chu Vân dường như vui vẻ vì chuyện khác.

Chu Vân nói: "À, tôi đang nghĩ, con trai biển lớn như vậy, nên hấp hay là nướng? Hay là cắt ra hầm gà, hoặc là kho? Hấp nguyên con thì sợ không có nồi lớn như vậy, hơn nữa hơi tốn tỏi."

Quan Viễn Phong: "..."

Chu Vân quay đầu nhìn hắn, trong mắt tràn đầy ý cười: "Hay là một phần ba hấp tỏi, một phần ba cắt ra xào rau hẹ ớt, một phần ba nấu hầm gà đậu hủ nhỉ?"