Quyển 1 - Chương 46: Ốc Đảo Đơn Độc

Hôm nay thu hoạch lớn, hai người không thể không nói là trong lòng đều vui vẻ, dẫn theo Sao Chổi lên xe liền quay về nhà.

Chu Vân thấy Quan Viễn Phong không đi đường cũ trở về, có chút kinh ngạc: "Đi quốc lộ sao?"

Quan Viễn Phong nói: "Ừ, xác sống trên quốc lộ Hoàn Thành có lẽ ít hơn một chút, trở về cũng nhanh hơn một chút." Hắn mười tám tuổi đã nhập ngũ rời khỏi nhà, thành phố nhỏ mà hắn đã sống từ nhỏ đến năm mười tám tuổi này giờ đây không còn người sống, chỉ còn lại xác sống.

Chu Vân không có ý kiến, chỉ đề nghị: "Thuận tiện đổ thêm xăng đi, hôm nay tốn xăng đấy."

Quan Viễn Phong gật đầu, lái xe vào trạm xăng, cũng không thấy mấy con xác sống. Chu Vân cởi dây an toàn định xuống xe đổ xăng, Quan Viễn Phong lại giữ tay anh: "Không cần, cậu và Sao Chổi ở lại trên xe, tôi đi đổ."

Hắn nhấc dao lên, mở cửa xe xuống xe đổ xăng.

Chu Vân cũng không từ chối, từ ghế phụ trực tiếp đổi sang ghế lái, cũng thuận tay đặt đường đao sang một bên.

Quan Viễn Phong biết đây là phòng ngừa nếu xảy ra chuyện có thể khống chế xe ngay, trong lòng cũng có chút khen ngợi tính cảnh giác của anh, người dân bình thường sống trong thời đại hòa bình, rất ít người có ý thức như vậy.

Kỳ thật tài xế ở lại trên xe, người ngồi ghế phụ xuống xe đổ xăng là thỏa đáng nhất, nhưng Quan Viễn Phong tuyệt đối không để một mình Chu Vân xuống xe mạo hiểm.

Chu Vân hạ cửa sổ xe xuống, nhìn phía sau giúp cho Quan Viễn Phong, Quan Viễn Phong thì lưu loát cầm súng bơm xăng tới, bơm đầy xăng cho xe.

Nhưng mà đúng lúc này, đột nhiên từ trong siêu thị của trạm xăng truyền đến tiếng trẻ con khóc.

Quan Viễn Phong quay đầu nhìn Chu Vân, sắc mặt hai người đều thay đổi.

Đám gà trên nóc xe vẫn còn kêu cục cục, tiếng trẻ con khóc vang dội lại rõ ràng.

Quan Viễn Phong cắm súng bơm xăng trở về, đi tới dùng giọng điệu ra lệnh nói chuyện với Chu Vân: "Khóa cửa xe, kéo hết cửa kính lại."

Chu Vân lại đưa tay kéo cổ tay của hắn nhỏ giọng nói: "Không đúng, anh đừng đi, trạm xăng dễ cháy nổ, dị năng của anh và Sao Chổi đều quá nguy hiểm không tiện thi triển."

Quan Viễn Phong nắm lấy cổ tay anh, ấn tay anh như đang an ủi: "Đóng kỹ cửa xe và cửa sổ, đừng rời khỏi Sao Chổi, yên tâm —— tôi không phải chỉ có dị năng hệ Lôi."

Chu Vân nhìn thấy bên cạnh máy bơm xăng sau lưng hắn đột nhiên nổi lên một cơn lốc xoáy nhỏ, yên lặng không một tiếng động bay vào trong siêu thị, trong lòng bình tĩnh lại, biết mình quá căng thẳng, Quan Viễn Phong dù sao cũng từng là đội trưởng đội đặc chiến, sao có thể không nhìn ra khác thường.

Anh đưa tay chỉnh lại cổ áo giúp Quan Viễn Phong, Quan Viễn Phong có chút kinh ngạc quay đầu, thấy Chu Vân nắm chặt một quả thương nhĩ rụt tay về, tưởng rằng vừa rồi dính phải ở khu rừng, không để ý, cười với anh một cái: "Yên tâm, đóng cửa sổ lại đi."

Chu Vân gật đầu, khóa trái cửa xe, nâng cửa sổ xe lên.

Quan Viễn Phong quay đầu cầm đao, trong mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo, đi về phía siêu thị.

Nhưng hắn không chú ý tới khoảnh khắc cửa sổ xe đóng lại, một sợi lông màu trắng nhỏ xíu như cánh hoa bồ công anh từ trong cửa sổ xe bay ra theo gió, như lông vũ bay phất phơ, bay tán loạn trong không trung.

Các kệ hàng trong siêu thị đã được dọn dẹp, tiếng trẻ con khóc vẫn không ngừng, nhưng lại phát ra từ một chiếc máy nghe nhạc mini.

Ba người đàn ông đang nhìn ra ngoài cửa sổ, một người đàn ông tóc vàng có vẻ trẻ tuổi hơn một chút hoảng hốt nói: "Chỉ có một người xuống, người còn lại ở trên xe không xuống, hơn nữa hình như có chó, làm sao bây giờ?"

Một người đàn ông nhỏ gầy khác cũng có chút hoảng hốt: "Tên này cao to, trong tay còn có đao, e là không dễ chọc."

Người đàn ông tóc húi cua cao to ở giữa cười lạnh một tiếng: "Bọn mày thế này, tận thế chỉ có nước chết đói. Xác sống thì sợ, bây giờ ngay cả người cũng sợ. Đao thì đã sao? Chúng ta có súng này!"

"Chờ tao giữ chân tên kia, thằng Lục mày ra ngoài cướp xe, đó là xe tốt! Trên xe còn có một túi gà lớn, đủ cho chúng ta ăn một tháng! Cầm đi nộp phí vào căn cứ cũng đủ mấy lần! Trên xe của bọn nó chắc chắn còn rất nhiều thứ tốt!"

Người đàn ông nhỏ gầy nói: "Lỡ như đối phương có dị năng thì sao?"

Người đàn ông tóc húi cua khinh thường "Phì" một tiếng: "Lấy đâu ra người có dị năng nhiều như thế, hơn nữa người có dị năng hiện tại ở căn cứ đều là được cung phụng như ông hoàng, không thì đều lập đội đi gϊếŧ xác sống lấy tinh hạch, ai rảnh hơi đâu mà chạy đến chỗ khỉ ho cò gáy này để vất vả tự đi tìm đồ ăn như vậy?"

"Hơn nữa, chúng ta có súng, người có dị năng cũng sợ súng! Trừ khi bọn họ dẫn theo người có dị năng chữa trị, vậy thì càng không thể, đó chính là cục vàng của các căn cứ! Đến lượt đám tép riu ở cái nơi khỉ ho cò gáy này dùng sao?"

Người đàn ông tóc húi cua cao lớn lắc lắc khẩu súng tiểu liên trong tay, trong mắt hiện lên vẻ tàn nhẫn: "Cứ như đám trước, vào là gϊếŧ, sau đó ra ngoài bắn xẹp lốp xe, xử lý kẻ còn lại."

Trong phòng không biết tại sao đột nhiên có gió thổi qua, bên cửa sổ theo gió bay vào một ít bụi nhỏ li ti, Người đàn ông tóc húi cua bị bay vào mắt, theo bản năng đưa tay lên xua xua.

Nhưng mắt càng ngày càng ngứa, thậm chí có chút đau nhói, hắn ta nhịn không được đưa tay dụi mắt, nước mắt cũng không tự chủ được chảy ra.

Nhưng mà lúc này ba người bọn họ hoa mắt, người đàn ông cao lớn bên ngoài hình như còn đang chậm rãi cảnh giác đi tới, không biết từ lúc nào đã xông vào cửa, giống như một con báo săn nhanh nhẹn mà dứt khoát, vung đao chém xuống với tốc độ cực nhanh.

Người đàn ông nhỏ gầy bị tấn công bất ngờ, vội vàng giơ súng lên phản kháng, nhưng chiến đao đã như tia chớp vung xuống, dùng sống đao đánh chính xác vào cổ tay cầm súng của hắn ta.

Theo một tiếng kêu thảm thiết, khẩu súng lục rơi xuống đất, lập tức bị Quan Viễn Phong đá bay một cước, khẩu súng vẽ một đường vòng cung trên không trung, nặng nề rơi xuống đất, phát ra tiếng vang lớn.

Tên tóc vàng há hốc mồm, trong tay cầm dao găm, ánh mắt đối phương sắc bén như chim ưng, như ma quỷ, nhanh chóng áp sát.

Hắn ta giống như bị mãnh thú vồ lấy, bị áp lực đáng sợ dọa đến mức không thể động đậy, bụng bị đối phương dùng đầu gối đánh mạnh một cái, lục phủ ngũ tạng đau đớn kịch liệt, mùi máu tanh suýt chút nữa thì nôn ra khỏi cổ họng, lập tức ngã xuống đất ôm bụng.

Người đàn ông tóc húi cua ở trong cùng mặc kệ mắt mờ nhòe đi vì đau đớn, nhấc súng máy trong tay lên, đột nhiên trên người bị một luồng gió cuốn vào

"Xẹt xẹt!"

Toàn thân hắn ta bị điện giật, mắt trợn trắng, còn chưa kịp kêu lên, súng máy trong tay đã rơi vào tay Quan Viễn Phong, bị báng súng đánh một cái, người đàn ông lập tức ngã xuống đất, toàn thân co giật, đại tiểu tiện không tự chủ được, trực tiếp ngất xỉu.

Tất cả mọi chuyện xảy ra trong nháy mắt, mãi đến lúc này, người đàn ông nhỏ gầy nắm lấy cổ tay cong queo kỳ quái mới phản ứng lại, sợ hãi kêu lên: "Tay của tôi!"

Toàn bộ quá trình chiến đấu như mưa giông gió bão, nhanh chóng và ngắn ngủi.

Chu Vân ở trong xe mở mắt ra, khóe môi không nhịn được hơi nhếch lên.

Là anh đã xem thường Quan Viễn Phong.

Thì ra hắn khi tứ chi hoàn chỉnh, lại mạnh như vậy.

Trong chiến đấu linh hoạt kinh người như thế, động tác gọn gàng dứt khoát, lạnh lùng vô tình, lại tràn ngập vẻ đẹp của sức mạnh.

Không ai nhìn thấy cảnh tượng như vậy, sẽ không thích người này.

Anh cầm cốc nước trên tay vịn, trước tiên dùng dị năng biến nước thành nước đá, uống một hơi cạn sạch, sau đó mới xách đao mở cửa xe xuống xe, Sao Chổi vội vàng cào cửa, sợ anh bỏ nó lại một mình trên xe, Chu Vân mở cửa, nó lập tức nhanh chóng chui ra xoay quanh chân anh.

Chu Vân dẫn theo Sao Chổi đến cửa siêu thị, thấy Quan Viễn Phong đang cầm một khẩu súng tiểu liên trong tay, đang tra hỏi: "Lấy súng ở đâu?"

Trong ba người, một tên gầy gò bị còng một tay vào kệ hàng, bàn tay kia cong queo một cách kỳ quái, hẳn là đã bị gãy xương.

Tay còn lại và một chân của hắn ta bị trói vào nhau, tên tóc vàng bên cạnh là trẻ tuổi nhất, cũng bị trói ngược vào kệ hàng, hai mắt đỏ bừng. Người đàn ông tóc húi cua hai tay bị trói ngược, ngã trên mặt đất bất tỉnh.

Chân của ba người bị trói vào nhau, xâu thành một chùm, không ai có thể chạy trốn một mình.

Một cơn lốc màu đen đang xoay tròn bên cạnh ba người, bên trong mơ hồ có thể thấy tia chớp lóe lên.

Sao Chổi chạy vào, Quan Viễn Phong cảnh giác nhìn qua, thấy là anh thì vẻ mặt dịu xuống: "Chờ lâu rồi? Tôi hỏi mấy câu rồi chúng ta đi."

Chu Vân gật đầu, chỉ nhìn mấy người kia.

Chỉ thấy tên tóc vàng kia nước mắt lưng tròng: "Là đại ca lấy tinh hạch đổi."

Quan Viễn Phong hỏi: "Đổi ở đâu?"

Tên tóc vàng nói: "Là căn cứ Bắc Minh."

Quan Viễn Phong nhíu mày nhìn Chu Vân một cái.

Tên tóc vàng này hiển nhiên trình độ văn hóa không cao, ấp úng, cuối cùng tên gầy bên cạnh bổ sung đầy đủ.

Hóa ra ba người này đều quen biết nhau trong tù, sau khi tận thế đến, nhà tù cũng nhanh chóng thất thủ.

Có người có dị năng trong tù thức tỉnh dị năng hệ Kim, hệ Thổ, bọn họ phá hủy cửa sắt và tường nhà tù, cướp súng, vượt ngục chạy đến thành phố Bắc Minh, vốn định lén lút, kết quả phát hiện khắp nơi đều là xác sống.

Bọn họ đi theo một đại ca từng ở trong tù tên là ‘’Anh Giao", "Anh Giao" là người có dị năng hệ Hỏa, trong tay có rất nhiều súng lậu, hắn ta rất có thế lực ở Bắc Minh, thành lập một bang phái tên là "Bang Tứ Hải".

Bang Tứ Hải được nhiều người ủng hộ, chỉ cần cầm tinh hạch đến là có thể đổi súng, khẩu súng tiểu liên của bọn họ là dùng một trăm tinh hạch đổi lấy, súng lục dùng năm mươi tinh hạch, còn đạn phải tính riêng, một viên tinh hạch một viên đạn.

Mỗi tháng bọn họ đều phải nộp phí bang phái, có thể nộp vật tư, cũng có thể nộp tinh hạch.