Hai người ra khỏi trung tâm thương mại, cửa ra vào lại tụ tập một đám xác sống, Quan Viễn Phong dùng một chiêu sấm sét đánh bay chúng, hai người chất vật tư đã thu thập được lên xe, khởi động xe đi về phía ngoại ô, bên kia có một khu rừng và vườn ươm cây giống, cửa hàng thiết bị nông nghiệp và cửa hàng hạt giống phần lớn đều tập trung ở đó.
Chiếc xe của Quan Viễn Phong quả nhiên rất chắc chắn, bánh xe cao, một đường chạy như bay, cho dù trên đường có bầy xác sống, hắn vẫn mặt không đổi sắc lao thẳng qua, rất nhanh đã đến ngoại ô thành phố, xác sống ở ngoại ô ít hơn hẳn.
Họ đi qua vài cửa hàng thiết bị nông nghiệp, trước tiên tìm vài tấm lưới đánh cá chắc chắn, vợt cá cầm tay, lưới đánh cá điện, l*иg bắt cá, thức ăn cho cá chất một đống lên xe, ngoài ra còn chọn vài thiết bị nông nghiệp loại nhỏ, máy tưới nước dạng cuộn nhỏ, máy tưới nước di động và máy tưới nước bằng phẳng dùng trong nhà kính, lại lấy thêm vài cuộn màng nhà kính, vài thùng thuốc trừ sâu và vài bao phân bón.
Chu Vân đứng trước cửa hàng nhìn thấy tấm biển lâm trường ở phía xa, trong lòng hơi ngứa ngáy: "Lâm trường... hay là đi xem thử có cây ăn quả nào tốt không ——nhưng mà hôm nay đã chất rất nhiều đồ rồi."
Quan Viễn Phong nói: "Đi xem thử đi, nếu cậu muốn, trước tiên chất sang một bên, ngày mai tôi quay lại chở về."
Chu Vân suy nghĩ một chút, cái khác thì thôi, chủ yếu muốn xem thử có cây giống biến dị hay không, bèn lên xe.
Quan Viễn Phong lái xe trực tiếp vào lâm trường, chạy thẳng đến khu vườn ươm.
Quả nhiên nơi này có rất ít xác sống, khắp nơi đều là cây giống, phần lớn là cây cảnh như cây đa, bằng lăng, liễu vàng, phượng vĩ, phượng tím, cây hợp hoan, cây quế, cây long não lá nhỏ.
Quan Viễn Phong lái xe rất chậm, hạ cửa kính xe xuống để Chu Vân nhìn xem có muốn gì không.
Chu Vân chuyên tâm nhìn ra ngoài cửa sổ, bỗng nhiên nói: "Là giáng hương Hoàng Đàn! Cây quý như vậy, nơi này lại có trồng."
Quan Viễn Phong dừng xe: "Xuống xem thử, lấy ít cây giống về nhé?"
Chu Vân gật đầu: "Được."
Quan Viễn Phong thấy Chu Vân xuống xe, đi trong vườn ươm, cây giáng hương Hoàng Đàn* này chắc là vườn ươm dẫn giống từ nơi khác, trong vườn cũng không nhiều, đại khái ba bốn mươi cây non đều trồng trong túi đất dinh dưỡng màu đen, nhìn cũng không khác mấy, nhưng Chu Vân cẩn thận nhìn qua từng cây một, cuối cùng chọn một cây non để lên xe.
* Dalbergia odorifera: tiếng Việt là Gỗ sưa hay Huỳnh đàn, còn tiếng Trung Quốc quen gọi là giáng hương Hoàng Đàn hay Hoàng hoa lê (huanghuali).Quan Viễn Phong kinh ngạc: "Không chọn thêm mấy cây à?". Hắn liếc nhìn cây non kia, hình như không khác mấy so với những cây khác, nhưng trên phiến lá dường như có một chút đường mạch màu bạc.
Chu Vân nói: "Hôm nay phải mang nhiều đồ, chọn đại một chút cây hữu dụng là được rồi, cây này tuy rằng quý giá, nhưng phải trồng rất nhiều năm. Hơn nữa chủ yếu là dùng để làm đồ dùng trong nhà, tác dụng có hạn, mặt khác dầu giáng hương có chút giá trị thuốc, ấm dạ dày, lưu thông máu bầm."
Theo kinh nghiệm về sau, loại cây viễn cổ này càng quý hiếm, càng dễ dàng xuất hiện biến dị, cho nên anh mới đi xuống cẩn thận tìm, quả nhiên tìm được một cây.
Chờ sau khi biến dị, cây sẽ lớn hơn rất nhiều, cũng càng dễ trồng hơn, nếu dùng dị năng thúc đẩy sinh trưởng... Hạt giống rất có khả năng cũng có thể trồng ra cây biến dị.
Gỗ Hoàng hoa lê là đồ gia dụng quý báu, tuy rằng đã là tận thế, nhưng quyền quý theo đuổi đồ xa xỉ là không có giới hạn... dẫu sao là loại cây kinh tế quý báu, có thể nhân giống ra càng nhiều cũng là một chuyện tốt.
Nếu như có thể tìm được cây giống biến dị tốt hơn thì tốt rồi.
Trong lòng anh nghĩ, lại đi tới vườn ươm gần đó, anh đại khái cũng hiểu được, nơi này chắc là khu nuôi dưỡng cây giống quý hiếm, anh thấy được các loại cây non hiếm có như trầm hương, gỗ lim, cây Trắc*, cây La Hán, Kỳ Nam, trà hoa vàng, cây phong lá đỏ, nhưng đáng tiếc đều không có biến dị.
* Trắc hay còn gọi cẩm lai nam bộ (danh pháp khoa học: Dalbergia cochinchinensis) là loài thực vật thuộc họ Đậu được Pierre mô tả khoa học lần đầu tiên năm 1898.Anh rất nhanh đã có thu hoạch mới, tìm được một khu cây thông đỏ. Ở bên trong lại tìm được một cây giống biến dị, anh cố kiềm sự kích động trong lòng lấy ra.
Rễ, thân, lá cây và vỏ cây đều có hàm lượng rất cao, đây lại là dược vật trị ung thư vô cùng đắt tiền trên lâm sàng, là "Vị thuốc ngôi sao chữa bệnh". Vốn dĩ loại cây này sinh trưởng chậm chạp, gây trồng khó khăn, hiện giờ biến dị, không chỉ tốc độ sinh trưởng nhanh hơn, giá trị rõ ràng càng tốt hơn.
Một khi đã nhân giống ra cây biến dị... Bất kể như thế nào, có được hai cây biến dị quý hiếm này, chuyến đi hôm nay của anh rất đáng giá.
Anh trở về xe để Quan Viễn Phong tiếp tục đi về phía trước, rất nhanh phát hiện khu vực cây thuốc, nơi này trồng một loạt cây thuốc thông thường như điền thất, ngũ vị tử, đỗ trọng, câu kỷ, cam thảo, trắc bách, liên kiều, nhục quế, anh cũng không tham lam, chỉ nhặt mấy thứ bản thân chưa trồng, đáng tiếc vẫn không có mầm biến dị.
Đi xuống nữa chính là khu cây ăn quả, anh vẫn chọn mấy loại cây ăn quả hiếm thấy như cây long não, cây xoài, na, mận, thơm, quả óc chó…đặt lên xe.
Chỉ là những cây ăn quả còn lại này, còn có những cây non quý hiếm kia, chờ mùa đông giá lạnh đến, không ai chăm sóc chúng, cũng không biết có thể sống sót bao nhiêu.
Quan Viễn Phong thấy anh nhíu mày tiếc nuối, bèn nói: "Cậu muốn cây giống nào, chọn ra trước đi, ngày mai tôi sẽ tới đây chở về giúp cậu."
Chu Vân lắc đầu, buồn bã nói: "Đều là duyên phận, mùa đông sắp tới rồi, cứu được cây này không cứu được cây kia. Cả vườn ươm lớn như vậy, hai chúng ta có thể chăm sóc được bao nhiêu chứ? Trong nhà kính của tôi còn có không ít."
Quan Viễn Phong còn chưa biết mùa đông năm nay lạnh như thế nào, nhưng anh biết, âm 30 độ chưa từng có, may mà họ đã tích trữ rất nhiều lương thực, cũng dự trữ rất nhiều xăng.
Nhưng... Vẫn nên cố gắng thu thập thêm dầu diesel và xăng, có phòng bị, thùng dự trữ máy phát điện sức gió trên mái nhà có thể chứa được mười mét khối, tranh thủ đổ đầy trước đã.
Anh an ủi Quan Viễn Phong: "Chờ qua mùa đông, sang năm những cây giống có thể sống lại, nói không chừng sẽ tiến hóa biến dị."
Quan Viễn Phong kinh ngạc: "Thực vật cũng có thể biến dị sao?"
Chu Vân nói: "Tôi cảm thấy có thể, có chút không giống lắm."
Quan Viễn Phong nghĩ thầm cũng đúng, người và động vật đều sẽ biến dị, ai nói thực vật không thể?
Hắn nhớ tới hành động trồng cây xương rồng trên ruột cá biến dị của Chu Vân, lại nhớ tới anh chuyển cây từ khu dân cư đến sân sau biệt thự của mình. là loại cây rất đỗi bình thường, mười khu dân cư ở thành phố Đan Lâm thì đã có chín khu dùng nó để trồng trong bồn hoa, nhưng lại chẳng có ai trồng loại cây quá mức bình thường này ở trong nhà mình.
Nhưng Chu Vân vừa nói như vậy, hắn cũng nhớ tới phần lớn cây cảnh trong bồn hoa đều khô héo dưới ánh mặt trời chói chang, sao cây do Chu Vân trồng lại nở đầy hoa trắng, hương thơm ngát?
Chu Vân đã đặt cây giống xuống, lên xe đóng cửa xe: "Đi thôi, ra phía sau xem thử." Ngay từ đầu anh đã tìm được hai cây thực vật biến dị, rất vui, nhưng sau đó không tìm được cây nào nữa, anh hơi chán nản. Thực vật biến dị ở thời kỳ đầu ít tiến hóa hơn, chậm hơn, đại đa số đều là thực vật dại, nhưng đến giai đoạn sau lại càng ngày càng nhiều.
Bây giờ nghĩ lại, chắc hẳn là động vật biến dị, xác sống, người có dị năng chết đi, bụi về với bụi đất, năng lượng trở về đất đai, sau đó nuôi dưỡng ra thực vật biến dị.
Anh chìm vào trầm tư, Quan Viễn Phong cũng không quấy rầy anh, chỉ khởi động xe tiếp tục đi một vòng về phía trước, đến dưới chân núi cuối vườn ươm, sau đó họ liền nhìn thấy đàn gà đang chạy nhảy trên núi, cùng với một con xác sống bị mắc kẹt trên hàng rào sắt.
Chắc là con xác sống bị gai thép trên rào lưới sắt đâm xuyên qua, lại không có trí tuệ, không thể thoát ra được, chỉ biết gào thét ở đó.
Quan Viễn Phong dừng xe, cầm đao đi tới chặt đầu nó.
Chu Vân dẫn theo Sao Chổi xuống xe, nhìn hàng rào lưới sắt được rào thêm lưới săn, hiểu ra: "Đây là gà nuôi thả trong rừng, do vườn ươm nuôi sao?"
Quan Viễn Phong gật đầu, nhìn chỗ hàng rào bị hỏng: "Chắc là chạy mất không ít."
Chu Vân nhìn những con gà đất kia: "Đều là gà đất bản địa, nuôi lâu như vậy, gà nuôi thả trong rừng, chắc chắn ăn rất ngon... bắt hết về đi."
Gà luộc, gà hầm nấm, gà hấp, gà nướng mật ong, trời lạnh ăn lẩu gà... Mùa đông năm nay sẽ rất dài, hai người một chó bọn họ đều là người có dị năng, cần rất nhiều thức ăn, hiện tại nhà của Quan Viễn Phong cũng đã dọn xong, hoàn toàn có thể nuôi hết chỗ gà này...
Bây giờ không có chợ, chờ trời lạnh muốn ăn một miếng thịt cũng khó.
Quan Viễn Phong gật đầu, Chu Vân định đi vào, Quan Viễn Phong lại kéo tay anh: "Cậu chờ ở đây đi."
Nói xong, hắn quay lại xe lấy một chiếc lưới đánh cá xuống, lấy một nắm thức ăn cho cá rắc vào một cái túi lưới sâu, buộc chặt vào chỗ hở của hàng rào.
Chu Vân còn tưởng rằng Quan Viễn Phong sẽ để Sao Chổi vào đuổi gà, không ngờ hắn giơ tay lên, trên sườn núi bỗng nhiên xuất hiện hơn mười cơn gió xoáy nhỏ, xoay tròn đuổi đàn gà. Dị năng hệ Phong tuy không hiếm có như dị năng hệ Lôi, nhưng cũng được coi là khá hiếm.
Kiếp trước Chu Vân từng thấy dị năng hệ Phong, nhưng rất ít người có thể nắm giữ kỹ năng gió lốc sớm như vậy, đại đa số chỉ là những cơn gió nhẹ và đao gió đơn lẻ.
Cao thủ như Quan Viễn Phong có thể đồng thời điều khiển hơn mười cơn gió lốc, lại còn ẩn giấu tia chớp trong gió lốc, đao gió ẩn chứa sấm sét, đây là lần đầu tiên anh được thấy.
Sao Chổi kêu "gâu gâu" một tiếng rồi xông lên sườn núi, cũng tham gia đuổi gà.
Những con gà này được nuôi thả đã lâu như vậy, không được ăn gì bổ béo, thật ra rất gầy, lông dài chân ngắn, vỗ cánh chạy rất nhanh, có một số bị thức ăn thu hút chạy tới mổ, có một số thì bị Sao Chổi và gió lốc cuốn đến đuổi theo, chạy vào trong lưới.
Quan Viễn Phong nhanh chóng buộc chặt miệng lưới, đã bắt được một túi đầy gà nuôi thả trong rừng.
Chu Vân mở rộng tầm mắt: "Giỏi quá, cao thủ bắt gà."
Quan Viễn Phong thuận miệng nói: "Không bằng sát thủ ếch trâu đâu."
Hai người nhìn nhau cười.
Chỉ là Chu Vân vốn chỉ định bắt mấy con nhét ở cốp sau, cốp sau đã chất thuyền cao su, dụng cụ nông nghiệp và những hàng hóa khác, hai hàng ghế sau xe cũng đã chất đầy vali da ở trung tâm thương mại, bên trong hành lang chất đầy cây giống, Sao Chổi chỉ có thể buồn bã co hai chân sau lại.
Hiện giờ hiệu suất của Quan Viễn Phong cao như vậy, một lần bắt được mấy chục con gà sống, phải làm sao đây? Nếu nhốt mấy chục con gà nóng hổi ở trong xe... Mùi không thể chịu được, làm sao lái xe được.
Chu Vân hơi khó xử, thấy Quan Viễn Phong mở cốp xe ra, nhanh nhẹn leo lên nóc xe, trước tiên trải tấm vải bạt đã chuẩn bị lên, sau đó vươn tay nói với anh: "Đưa túi lưới cá cho tôi."
Rất nhanh Quan Viễn Phong đã dễ dàng đặt túi gà lên nóc xe, buộc vào giá hành lý trên nóc xe.
Nơi này vốn là nóc xe việt dã cao cấp, có thể lắp đặt máy bay không người lái, tấm năng lượng mặt trời, bây giờ lại buộc túi gà đang kêu chϊếp chϊếp, trông giống xe bán tải nhỏ chở hàng ở nông thôn.
Chu Vân đứng ở dưới nhìn Quan Viễn Phong kéo dây đai hành lý và dây leo núi vừa mua ở trung tâm thương mại buộc chặt túi gà trên nóc xe, động tác vô cùng gọn gàng ổn định.
Nghĩ đến phong thái của vị đại tướng, dị năng lợi hại như sấm chớp gió lốc, hôm nay lại dùng để đối phó với mấy con gà đất vỗ cánh, anh không nhịn được cười.
Quan Viễn Phong từ trên nóc xe nhìn xuống, thấy Chu Vân cười rạng rỡ, đôi mắt sáng ngời, biết tâm trạng anh rất tốt, thầm nghĩ chỉ với chút đồ này, anh đã vui vẻ như vậy, cũng dễ thỏa mãn quá.