Quyển 1 - Chương 43: Ốc Đảo Đơn Độc

Vừa vào nhà, hắn nhạy cảm phát hiện những bức ảnh cưới, ảnh gia đình trên tường đều biến mất không thấy đâu nữa. Phòng bếp đã dọn dẹp xong, đồ ăn thối rữa trong tủ lạnh đã được dọn sạch sẽ, trong phòng không còn một hạt bụi.

Hắn đi lên lầu xuống lầu một lần, nhìn thấy trong mỗi căn phòng tràn ngập phong cách cá nhân đều bị dọn dẹp sạch sẽ. Trên giường, chăn đệm, giày các loại quần áo đều được cất vào, hẳn là tất cả đều tập trung vào phòng chứa đồ đạc trên gác mái, gọn gàng bỏ vào trong túi chân không cất trong thùng đựng đồ đựng đồ.

Nhất là căn phòng dùng làm phòng tân hôn của em trai, vốn hắn nhớ rõ là bốn bộ tơ lụa màu đỏ tươi, hiện tại sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi, trên giường gỗ rắn chắc chỉ có một cái đệm.

Cả căn biệt thự hiện tại giống như một căn nhà mới, vừa mới được trang hoàng xong, đồ gia dụng được đặt gọn gàng, sáng bóng và mới tinh, chờ chủ nhân vào ở.

Tầng hầm ngầm đã được dọn dẹp lại, có vài thùng rượu nho được đặt ở đó, hắn đã từng nhìn thấy Chu Vân cất rượu, nhưng không biết Chu Vân đã chuyển đến hầm này từ lúc nào.

Mặt khác, trong một căn hầm ngầm đặt máy phát điện của khu nhà, tủ đông lạnh trong cửa hàng dân cư, một số vật tư gạo và mì là do hắn tự mình cất giữ từ trước, hiện tại bên trong có rất nhiều vật tư, toàn bộ thùng giấy in mới tinh, giấy cuốn vệ sinh, vừa nhìn đã biết là vét từ các cửa hàng trong khu dân cư. Bắt mắt hơn là rất nhiều loại thuốc, phân loại đặt ở trên giá, hẳn là đã dọn sạch tiệm thuốc của khu dân cư.

Cũng không biết Chu Vân đã đến thu dọn từ khi nào, rõ ràng vườn rau và vườn nuôi thú lớn ở trên mái nhà và sân thượng bên kia đều đã đủ bận rộn rồi.

Hắn chưa từng thấy qua người nào siêng năng và không chịu ngồi yên như vậy, vừa thu thập nhanh nhẹn vừa cẩn thận, rõ ràng là một bác sĩ nghiên cứu học thuật, nhưng lại thích những thứ này...

Hắn đi xuống lầu, nhìn thấy Chu Vân đã tưới xong vườn rau, đứng ở cửa ra vào để xe, lại đang cọ rửa xe của hắn.

Anh hỏi Chu Vân: "Kế tiếp làm cái gì?"

Chu Vân quay đầu cười nói: "Lái xe đi một vòng trong khu dân cư, chuẩn bị tinh hạch xác sống, ngày mai đến đập chứa nước bắt cá, thuận tiện thu chút vật tư?"

Quan Viễn Phong gật đầu, lên xe: "Để tôi lái xe."

Chu Vân lên ghế phụ lái, đuổi Sao Chổi đi hàng sau.

Hai chân trước của Sao Chổi nằm trên chiếc vali ở giữa hàng ghế đầu, kích động há miệng lè lưỡi hà hơi.

Chu Vân nói: "Trước tiên đi đến lối vào dưới núi, khóa cổng chính của khu dân cư lại, sau đó dọc theo đường núi dọn hết đám xác sống trong rừng, rồi dọn dẹp đám xác sống xung quanh quảng trường trung tâm thương mại một chút, đám xác sống trong khu dân cư sẽ ít đi."

"Địa thế của khu dân cư này của chúng ta rất cao, dọn dẹp đám xác sống ban đầu, đóng cổng khu dân cư lại, số xác sống có thể vào sẽ ít đi."

Chu Vân vươn người ra cửa sổ, nhìn ra ngoài, trên mặt nở cười nhẹ nhàng

Quan Viễn Phong nhắc nhở Chu Vân: "Ngồi xuống."

Chu Vân ngồi trở lại, Quan Viễn Phong trước tiên đóng kín cửa sổ xe, lại đưa tay tới, cẩn thận tỉ mỉ thắt dây an toàn cho Chu Vân, mới khởi động xe, lái xe đi.

Xe nhanh như chớp, lái ra ngoài cửa, còn đυ.ng bay một con xác sống trên đường, sau đó dọc theo đường núi đi xuống đến cổng chính khu dân cư, bọn họ xuống xe kéo cửa sắt lại, tìm một khóa xe đạp mềm khóa lại.

Xe dừng ở một bên, hai người từ trong rừng cây đi vào, bắt đầu quét dọn xác sống nơi này.

Trên thực tế gần như tất cả đều là Quan Viễn Phong và Sao Chổi gϊếŧ, Chu Vân chỉ phụ trách nhặt tinh hạch, dưới núi đến trên núi, rừng cây, tia chớp của Quan Viễn Phong đều không thất bại, cơ bản một cái chớp mắt sẽ có một viên tinh hạch vào tay.

Chu Vân giống như đi tản bộ luyện tập vào buổi sáng cuối tuần, cầm theo thanh đao thu lấy tinh hạch trong sấm chớp, trước đó chê xác sống ở khu dân cư nhiều, bây giờ có thể cảm thấy xác sống thiếu không đủ thu hoạch.

Ở sâu trong rừng, ánh sáng chập chờn, có mùi bùn đất và cây tùng sau cơn mưa.

Chu Vân dạo chơi trong rừng cây, hái không ít nấm, đáng tiếc không có nấm biến dị, Chu Vân cẩn thận tìm kiếm, nếu có thể tìm được nấm biến dị, rất dễ dàng có thể đào tạo ra một mảng lớn nấm biến dị...

Phải biết rằng người có dị năng rất khó thu hoạch đủ năng lượng từ trong thức ăn bình thường, cho nên rất dễ cảm thấy đói. Mà động vật và thực vật biến dị làm thành thức ăn có năng lượng dồi dào, lại có thể bổ sung năng lượng cho tinh hạch của người có dị năng, cho nên thực vật biến dị có thể sinh sôi nảy nở với số lượng lớn rất được ưu ái.

Nếu như ở trong tiểu thuyết tu tiên, đây chính là linh cốc, linh thực đi.

Chu Vân vừa thất thần, vừa chậm rãi hái một cây nấm, rừng cây trong khu dân cư vẫn còn kém một chút, nếu thật sự muốn có nấm biến dị, e rằng có thể ở trong rừng bên cạnh đập chứa nước sẽ có.

Trong lòng Chu Vân tính toán, chợt thấy Quan Viễn Phong đứng ở bên kia, quay đầu tìm Chu Vân, vẫy vẫy tay với Chu Vân.

Chu Vân kinh ngạc, đi tới vài bước, Quan Viễn Phong chỉ xuống dưới một thân cây cách đó không xa, mấy xác sống vây quanh một thân cây đang đυ.ng vào cây, giương nanh múa vuốt rít gào.

Một đám ong mật vây quanh xác sống ong ong công kích chúng nó, trên mặt đất đã rơi xuống một tầng thi thể ong mật.

Quan Viễn Phong chỉ xuống ngọn cây: "Cậu xem, có một tổ ong rừng."

Chu Vân ngẩng đầu nhìn lại, quả nhiên thấy một tổ ong rừng hình tròn lớn chừng quả sầu riêng treo trên ngọn cây, mấy con ong mật tụ tập ở mặt ngoài tổ ong, lít nha lít nhít nhúc nhích.

Bầy ong bay múa xung quanh, phát ra âm thanh "Ong ong".

Ánh mắt Chu Vân sáng ngời: "Có thể hấp dẫn nhiều xác sống vây quanh như vậy, chỉ sợ là ong mật biến dị." Chu Vân nhìn chằm chằm những ong mật vàng rực rỡ đang bay múa trong ánh mặt trời kia: "Hình thể có tăng lớn, nhưng không tính là nhiều..."

Chu Vân nhìn về phía tổ ong mật kia nói: "Chỉ sợ là ong chúa biến dị! Chúng ta đem tổ ong mang về nuôi, mật ong biến dị rất có lợi, hơn nữa ong biến dị còn có thể thụ phấn."

Chu Vân nhanh chóng đưa ra quyết định: "Anh với Sao Chổi đánh xác sống, tôi về lấy dụng cụ và mũ bảo hiểm đến đây, chúng ta đội mũ lên, cắt hết cành cây đó, mang cả tổ ong về nuôi."

Quan Viễn Phong cũng không yên tâm để một mình Chu Vân trở về, trước tiên giáng một tia sét xuống đánh chết mấy con xác sống kia gọn gàng, mới nói: "Đừng có gấp, tổ ong ở chỗ này cũng sẽ không chạy mất, chuẩn bị kỹ càng rồi nói."

"Cậu định mang về tầng 30 sao?"

Chu Vân nói: "Lầu cao gió lớn, ong mật cánh nhỏ, không dễ bay trở về tổ ong được, nuôi sân sau biệt thự của anh đi."

Quan Viễn Phong gật đầu: "Được."

Chu Vân lại tính toán: "Ừm... Đi đến cửa hàng bán trái cây, tiệm chuyển phát nhanh trong khu dân cư, lấy một cái bao tải buộc lại, lại cưa nhánh cây xuống, cưa điện, còn có thang..."

Quan Viễn Phong nhìn thấy Chu Vân vậy mà lại thuận tay lấy ra một cái máy tính bảng điện tử, mở một quyển sách điện tử 《Kỹ Thuật Nuôi Ong》ngay tại chỗ, rất nhanh đã tìm được "hạng mục công việc chú ý thu hoạch ong dã ngoại", học tập ngay tại chỗ.

Quan Viễn Phong: "..."

Chu Vân nhìn kỹ một hồi: "Trở về lại làm một cái thùng nuôi ong ở sân sau số 3 Nguyệt Khê, sau đó tôi rót cho chúng nó một bình mật ong, chỉ cần ong chúa ở đây, vấn đề không lớn."

Chu Vân Tâm nói, đến lúc đó nghiền nát mấy viên tinh hạch rắc vào trong mật ong, cam đoan bọn chúng sẽ không nỡ đi, số 3 Nguyệt Khê còn có Cửu Lý Hương biến dị ở nơi đó, chính là đang thời kỳ nở hoa!

Vừa vặn xác sống trong rừng đều đã dọn dẹp xong, Chu Vân thu lại máy tính bảng, cùng Quan Viễn Phong lái xe trở về khu thương mại trong khu dân cư, dọn dẹp hết mười mấy xác sống đang quanh quẩn kiếm ăn ở đó, sau đó tìm kiếm trong từng cửa hàng một, đặt hết đồ vật có thể sử dụng vào sau xe.

Đầu tiệm chuyển phát nhanh, bọn họ chỉ lật qua lật lại đơn giản, tiện tay tháo mấy món, nhìn thấy đều là chút đồ gia dụng nhỏ, cũng không cần thiết lắm, liền đặt lại, chỉ tìm hai cái bao tải chắc chắn cầm đi, đến trong rừng cây, Quan Viễn Phong không để Chu Vân đi lên, chỉ để Chu Vân và Sao Chổi ở phía dưới giữ thang phối hợp tác chiến.

Trước tiên, hắn cắt bỏ những cành cây ngoài cùng, sau đó xuống khỏi thang chữ A.

Chu Vân đang muốn chuyển thang đến bên cây, thì thấy Quan Viễn Phong lui về phía sau mấy bước lấy trớn, chân dài đạp một cái ở trên cành cây đã nhẹ nhàng trèo lên trên cây.

Quan Viễn Phong cầm bao tải dày bao bọc tổ ong kia, buộc chặt miệng bao trên nhánh cây, sau đó cầm cưa điện cưa đứt cành cây dựa vào thân cây kia, một tay xách tổ ong trùm bao tải nhảy xuống khỏi cái cây.

Chu Vân mở cờ trong bụng, ong biến dị, tới tay rồi!

Hai người trở về số 3 Nguyệt Khê, Quan Viễn Phong tìm một cái thùng gỗ cũ để sửa lại, theo như bản vẽ cung cấp trên 《Kỹ Thuật Nuôi Ong》của Chu Vân, đóng một cái thùng nuôi ong, sau đó nhét toàn bộ bao tải vào trong thùng nuôi ong.

Thùng nuôi ong được đặt trong phòng chứa đồ ở sân sau của biệt thự, để lại cửa sổ cho ong mật ra vào.

Chu Vân trở về tầng 30 cầm một lọ mật hoa hòe xuống, bóp nát một viên tinh hạch hệ Mộc ở bên trong, sau đó đổ vào trong thùng nuôi ong, lại treo trên tường một dụng cụ đo độ ẩm.

Ong mật mới tới lập tức rậm rạp chằng chịt đều bao phủ lên mật ong có chứa mùi hương của tinh hoa hệ Mộc ngọt ngào.