Quan Viễn Phong ngủ một giấc rất sâu, tận thế làm người ta lẫn lộn thời gian, khi Quan Viễn Phong tỉnh lại thì trong phòng tối đen, hắn còn tưởng rằng chỉ là ngủ một giấc dài trong ngày.
Trong bụng quá đói, hắn ngồi dậy muốn đi ra ngoài ăn một ít gì đó, khi vén chăn lên lộ ra chân thì chợt giật mình một cái.
Hắn vươn tay sờ lên, gần như cho rằng mình còn đang ở trong mơ.
Cửa bị đẩy ra, mùi cơm hấp truyền vào, Chu Vân hỏi hắn: "Tỉnh rồi à?"
Chu Vân đi xuyên qua căn phòng âm u, đến thẳng ban công kéo rèm che ra, trong phòng lập tức sáng lên: "Anh ngủ ba ngày rồi, bây giờ là sáng sớm."
Bên ngoài đang mưa rào rào, lại là một ngày mưa to.
Ba ngày? Quan Viễn Phong nhìn ngoài cửa sổ, lại cúi đầu nhìn đôi chân hoàn hảo không sứt mẻ của mình, có phải mình còn đang nằm mơ hay không?
Chu Vân đi tới nhìn hắn: "Chân của anh mọc ra rồi, xem ra là đủ năng lượng..." Thực ra anh cũng rất bất ngờ, trước đó người có dị năng hệ Kim cấp 4 kia, là nuôi trọn vẹn một năm mới hoàn toàn mọc ra.
Bây giờ xem ra tứ chi người có dị năng mọc ra, quả thật có liên quan đến năng lượng cần thiết, rất có thể người có dị năng cấp 4 cần càng nhiều năng lượng hơn, tứ chi thiếu hụt cũng nhiều, lúc này mới chậm.
Mà Quan Viễn Phong vừa mới cấy ghép tinh hạch, năng lượng dị năng thu hoạch được ưu tiên cung ứng ở hai chân không trọn vẹn, chính mình xem có hiệu quả, mấy ngày nay cũng nhân lúc Quan Viễn Phong ngủ say mà liên tiếp không ngừng thi triển "Gỗ Mục Mọc Hoa" cho hắn, quả nhiên khôi phục hoàn toàn.
Nhưng mà chức năng của hai chân mới mọc ra như thế nào, còn phải quan sát.
Anh lấy dao nhỏ trong tay ra, đâm vào lòng bàn chân Quan Viễn Phong, Quan Viễn Phong vô thức rụt chân lại, ánh mắt nhìn về phía anh, khuôn mặt mê mang mà khϊếp sợ.
Chu Vân nhịn không được muốn cười, nhưng vẫn nói: "Đều có cảm giác sao?"
Anh ngồi bên giường, một tay nắm mắt cá chân Quan Viễn Phong đặt chân hắn lên đầu gối mình, cầm dao găm đâm vào từng ngón chân.
Da thịt mới mọc rất mỏng rất mẫn cảm, lòng bàn chân vốn là nơi thần kinh dồi dào, Quan Viễn Phong chỉ cảm thấy mắt cá chân bị lòng bàn tay nóng rực của Chu Vân nắm chặt, vừa ngứa vừa mẫn cảm, ngón chân nhịn không được cuộn mình lại, vành tai cũng bỗng nhiên nóng lên.
Hắn cưỡng ép nhịn xúc động muốn rụt chân về, chỉ nói: "Có cảm giác."
Chu Vân buông bắp chân của hắn xuống, dùng dao găm gõ xuống đầu gối hắn, thử phản ứng dưới đầu gối, cười nói: "Thoạt nhìn là bình thường, anh xuống đất đi thử xem." Anh đưa tay đi đỡ khuỷu tay Quan Viễn Phong.
Quan Viễn Phong nhìn anh, vẻ mặt vẫn mang theo chút khϊếp sợ, nhưng vẫn là dưới sự dẫn dắt của anh, hai chân rơi xuống đất, đạp trên sàn gỗ không nhuốm bụi trần.
Hắn đứng lên, Chu Vân cúi đầu chăm chú nhìn hai chân hắn đứng thẳng, gân xanh trên mu bàn chân nổi lên, ngón chân dùng sức, bàn chân vững vàng giẫm trên sàn nhà.
Chu Vân nghĩ thầm chân hắn còn rất dài, ngón chân cũng dài, thảo nào lại cao lên, quả nhiên là vóc dáng cao... Cái này có... Một mét chín sao?
Anh ngẩng đầu nhìn chiều cao của Quan Viễn Phong, thì nhìn thấy Quan Viễn Phong cũng đang nhìn anh bằng ánh mắt nặng nề, tay vịn bờ vai anh bỗng nhiên trượt xuống dùng sức ôm chặt lấy anh.
Chu Vân hoảng sợ, từ trong vòng tay ôm chặt, anh cảm giác được sự kích động của Quan Viễn Phong. Anh ôm lại hắn, vỗ vỗ lưng an ủi: "Xem ra khôi phục rất tốt, về sau chính là người khỏe mạnh, chúc mừng."
Quan Viễn Phong vẫn luôn không nói một câu, Chu Vân lại biết hắn tỉnh lại, đột nhiên khôi phục khỏe mạnh, chỉ sợ là tâm tình kích động.
Người này không chịu thua kém ai, chưa chắc đã chịu rơi lệ tỏ ra yếu thế trước mặt người khác, phải cho hắn một chút thời gian để bình phục tâm tình. Chỉ cười lại ấn hắn ngồi xuống: "Tôi đi tìm đôi dép cho anh."
Anh đi ra ngoài lên gác mái, tìm kiếm trong chốc lát mới tìm ra một đôi dép lê to mới, lại đánh giá chiều dài lòng bàn chân Quan Viễn Phong vừa rồi, theo số size tìm một đôi giày leo núi mới tinh, một đôi giày thoải mái rồi xách ở trong tay đi ra.
Sau khi xuống lầu, anh đi vào trong nồi hấp lấy một đĩa bánh bao đậu hấp đặt trên bàn ăn, mới xách giày vào phòng Quan Viễn Phong.
Quan Viễn Phong đứng ở ban công ngoài cửa sổ sát đất, nhìn phong cảnh buổi sáng sớm bên ngoài, bóng lưng cao mà trống trải.
Chu Vân đặt giày ở mép giường: "Mang giày tới rồi đây. Đi ra ngoài ăn đi, ba ngày rồi anh không ăn gì. Có bánh bao đậu giác đấy."
Quan Viễn Phong quay đầu lại: "Được, cảm ơn."
Hắn cao chân dài, từ ban công đi vào phòng, mặc dù là chân trần, lại bước ra vài bước khí thế không tầm thường.
Quan Viễn Phong khôi phục lại chiều cao bình thường, khí thế quá lạnh lùng sắc bén, khi tới gần người ta khiến người ta cảm thấy bị áp bách cực lớn.
Sau khi Chu Vân tự có dị năng, sẽ có bản năng cảnh giác đối với kẻ địch mạnh nguy hiểm, giờ phút này Quan Viễn Phong dựa vào quá gần, anh đột nhiên cảm thấy cảm giác uy hϊếp, không tự chủ được lui về phía sau hai bước.
Quan Viễn Phong lập tức nhạy bén nhìn anh một cái: "Sao vậy?"
Hai mắt hắn như điện, dường như theo bản năng kiểm tra tất cả, Chu Vân giải thích: "Anh rất cao." Chiều cao như vậy rất hiếm thấy ở phương Nam.
Quan Viễn Phong không ngờ là câu trả lời này, trong mắt mang theo ý cười: "Hình như cao hơn trước kia một chút, trước kia tôi cáo 1m86, hiện tại cảm giác hình như cao hơn trước mấy phân."
Dị năng còn có chỗ tốt này? Chu Vân kinh ngạc: "Thật sao? Tôi tìm thước đo cho anh một chút."
Quan Viễn Phong mang dép lê vào, thuận miệng nói: "Cái này cũng không quan trọng, không cần phải phiền phức." Hắn xoay người nhấc giày lên nhìn, xoay đế giày nhìn số size: "Cậu suy xét rất chu đáo, ngoài trời đang cần, cảm ơn."
Hoàn toàn không hỏi anh tìm được giày có số size phù hợp với chân của mình ở đâu.
Chu Vân vốn đã chuẩn bị sẵn một số lý do trong lòng lại không cần dùng tới, nhất thời có chút phản ứng không kịp, chỉ hàm hồ nói: "Không cần cảm ơn." Bỗng nhiên lại phấn chấn lên: "Chờ mưa tạnh, chúng ta đi dọn khu dân cư để thu thập hàng hóa nhé."
Quan Viễn Phong nhìn anh, ánh mắt rạng rỡ, hào hứng ngẩng cao, mang dép lê vào rồi mỉm cười nói: "Được."
Hắn đi ra cửa phòng, Sao Chổi bỗng nhiên từ trên lầu chạy xuống, ánh mắt sáng long lanh, phảng phất vừa mới phát hiện chủ nhân đã tỉnh lại, nhưng sao chủ nhân không giống bình thường lắm.
Nó do dự xoay vài vòng quanh chân Quan Viễn Phong, vừa ngửi ngửi mu bàn chân của hắn, lè lưỡi thử liếʍ, vừa vui vẻ vui mừng vẫy đuôi vây quanh bên chân Quan Viễn Phong rồi bổ nhào vào đầu gối hắn.
Quan Viễn Phong đưa tay tiếp lấy móng vuốt đang hoan hô của nó, sờ lên lỗ tai của nó, sau đó đi rửa tay ngồi xuống bên cạnh bàn ăn, nhìn bữa sáng phong phú trên bàn.
Quan Viễn Phong một hơi ăn bốn cái, nhân bánh là đậu đũa thái nhỏ cùng với thịt heo hành băm nhỏ, đậu giòn ăn kèm với vị thơm của thịt mặn, có vị thơm ngon, ăn ngon nhiều nước và đặc biệt dai..
Mặc dù là bữa sáng, Quan Viễn Phong dù sao cũng đã ngủ ba ngày, Chu Vân vẫn chuẩn bị chút thức ăn mặn bổ sung năng lượng cho hắn.
Sườn ướp mật ong được bọc giấy bạc nướng chín, mùi thơm xông vào mũi. Trong canh cá trích màu trắng sữa còn có trứng chần.
Ngoài ra còn có một nồi ếch om, vừa thơm vừa cay, bên trong thả lượng lớn tía tô, chanh, bạch đậu khấu, mùi vị vô cùng ngon miệng.
Quan Viễn Phong rất tò mò sáng sớm Chu Vân đi đâu kiếm ếch, cũng không thấy Chu Vân nuôi ếch.
Chu Vân hời hợt: "Tối hôm qua trời mưa, trong hồ nước ở khu dân cư có tiếng ếch kêu rất ồn ào, ngủ không được, nửa đêm ra ngoài bắt một thùng trở về."
Quan Viễn Phong: "..."
Quan Viễn Phong nhất thời cũng không biết tiếp chủ đề này như thế nào: "Trời mưa, không sợ ướt sao? Hơn nữa ban đêm cũng không dễ bắt ếch nhỉ."
Chu Vân dựng thẳng ngón trỏ và ngón giữa, làm một động tác tay đột kích: "Tôi là dị năng Thủy, nghe được chúng kêu, đi đến nơi tìm bọn chúng, từ trong nước nhô ra gai băng, đâm phát nào trúng phát đó."
Ánh mắt Quan Viễn Phong rơi vào hai ngón tay dựng thẳng lên của Chu Vân: "..."
Ngón tay trắng nõn rất dài, khi dựng thẳng làm động tác có chút tinh nghịch này, có thể nhìn thấy rõ chỉ tay ngang trên lòng bàn tay của anh.
Chu Vân chú ý tới ánh mắt cùng vẻ mặt im lặng của Quan Viễn Phong, nhẹ nhàng ho khan một tiếng, phát hiện động tác này của mình có hơi giống động tác thô tục nào đó... Nhưng... Anh quơ ngón tay, trên bàn ăn bỗng nhiên dựng lên một gai băng, trong suốt long lanh, lạnh lẽo.
Anh giải thích: "Chính là như vậy." Chỉ là động tác quen thuộc của mình khi thi triển...
Quan Viễn Phong nhịn không được cười: "Được rồi không cần làm mẫu nữa, tôi biết rồi, cậu quả nhiên là sát thủ ếch." Hắn không tưởng tượng ra được Chu Vân giống như trăng sáng trong gió làm sao có thể đi bắt ếch vào đêm mưa to xối xả, đáng tiếc lúc ấy mình hẳn là còn đang ngủ say.
Đây là biệt hiệu gì thế... Chu Vân cũng không nhịn được cười, lại nói chuyện với hắn: "Trong hồ của khu dân cư chúng ta có cá biến dị, tôi vẫn muốn bắt nó, nhưng hồ quá lớn, khó tìm."
Quan Viễn Phong lập tức hiểu ra: "Chờ mưa tạnh, tôi cho điện giật." Cá hẳn là tinh hạch hệ Thủy? Có tác dụng với Chu Vân, lúc này trong lòng hắn cực kỳ muốn báo đáp Chu Vân, việc nghĩa chẳng từ.
Chu Vân thích phái hành động như Quan Viễn Phong: "Sét được đấy, tôi ra tay có thể sẽ gϊếŧ chết nó mất."
Quan Viễn Phong nói: "Không phải cuậ muốn lấy tinh hạch hệ Thủy sao?"
Chu Vân nói: "Trước đó trong hồ nuôi cá chình điện, có hai cây rong biến dị."
Quan Viễn Phong nhìn về phía anh: "Ý của cậu là, thực vật gần động vật biến dị cũng có thể sẽ bị ảnh hưởng biến dị?"
Chu Vân nói: "Tôi không xác định, cho nên muốn tìm chút cá biến dị còn sống tới thử xem."
Quan Viễn Phong hiểu rõ: "Được."
Hai người ăn sáng xong, Quan Viễn Phong theo thói quen dọn bát rửa chén, chờ rửa bát xong xoay người, lại nhìn thấy Chu Vân ngồi ở trên ghế sofa nhìn hắn, có chút kinh ngạc: "Sao vậy?"
Chu Vân nói: "Thoạt nhìn là đi lại bình thường, có cảm giác huyết dịch tuần hoàn không tốt, tê ngứa đau nhức gì không?"
Quan Viễn Phong thế mới biết thì ra bác sĩ Chu là đang quan sát hai chân đang đi lại của mình, trong lòng thoải mái, cười nói: "Không có gì khó chịu, nhưng tuy hai chân mọc ra, rõ ràng cơ bắp chưa trải qua rèn luyện, cảm giác lực độ đi đường không đủ."
Đi một chút liền có chút đau nhức, ngón chân, bàn chân đều mềm oặt, da mỏng dễ đau, rõ ràng thiếu rèn luyện.
"Lát nữa tôi đến phòng tập thể thao chạy một chút." Quan Viễn Phong đã sắp xếp xong kế hoạch rèn luyện trong lòng.
Chu Vân lại có chút lo lắng: "Vẫn nên tiến hành theo chất lượng, từ từ thôi, không nên quá mạnh."
Trong ánh mắt Quan Viễn Phong nhìn anh mang theo ý cười: "Yên tâm, tôi chuyên nghiệp lắm, tôi đã lập ra kế hoạch huấn luyện cho rất nhiều chiến sĩ, tôi biết trình độ nào là thích hợp nhất."
Cùng đi với đôi chân còn có lòng tin của Quan Viễn Phong đã trở về. Lần đầu tiên Quan Viễn Phong nhận thức được, hắn có thể ngạo nghễ khoe khoang tri thức của mình ở trước mặt Chu Vân như vậy, mà không phải giống như quá khứ đáng buồn từ chối không nói, không nhắc tới một chữ.
Cuộc sống thú vị, hiện tại an ổn, lòng tin cho tương lai, thể xác tinh thần vui vẻ, đây đều là bác sĩ trẻ tuổi này mang đến cho hắn.
Hắn trở về phòng đi đổi giày thể thao, hai người cùng nhau lên phòng tập thể hình của gác mái, Chu Vân còn nhớ phòng tập thể hình ở tầng 28: "Nên tìm thời gian đi đổi tầng 28 thành sân bắn tên."
Quan Viễn Phong nói: "Tôi đi được rồi, cậu cứ tập trung tinh thần chăm sóc thuốc của cậu là được." Hiện tại hắn có thể hành động tự nhiên, bỗng nhiên cảm giác tựa như được tự do trong l*иg giam, cả người có sức lực dùng không hết.
Chu Vân gật đầu: "Trời sắp lạnh rồi, nên tìm thời gian thu dọn rau, trồng lại một ít loại rau chịu rét qua mùa đông."
Quan Viễn Phong điều chỉnh máy chạy bộ, làm nóng người tại chỗ trước: "Lúc trước cậu còn nói muốn thu bí đỏ, hiện tại vẫn không thấy cậu thu, lớn như vậy sẽ chiếm chỗ đấy."
Chu Vân cười, quả bí đỏ đặc biệt biến dị kia, cũng nên tìm thời gian thu hoạch hạt giống bí đỏ biến dị, trước đó cũng đã thu hoạch một quả nhỏ, gieo hạt giống bí đỏ ở biệt thự Quan Viễn Phong, qua một khoảng thời gian có thể ăn được mầm bí đỏ biến dị, có điều trời lạnh rồi...
Anh chậm rãi leo lên xe đạp động lực, đặt một máy tính bảng lên kệ trước, mở ra trang nghe sách, cũng bắt đầu vận động.
Đôi chân dài chậm rãi giẫm lên, đạp nhiều lần cũng chỉ quanh quẩn ở bốn năm mươi nhịp.
Quan Viễn Phong làm nóng người xong thì chạy máy chạy bộ, hai mắt lại không tự chủ được nhìn Chu Vân.
Anh mặc một chiếc áo ngắn tay ngắn màu trắng đơn giản, một chiếc quần đùi thể thao, ánh mắt sáng ngời, hiện ra vài phần ngây thơ, có chút giống sinh viên mới ra trường.
Thật ra Chu Vân lao động chân tay rất nhiều, nhưng trong vận động thì có chút qua loa, rõ ràng là để hoàn thành nhiệm vụ, không để tâm lắm. Quan Viễn Phong nhìn anh như thể đang đi xe đạp dạo chơi trong công viên vào ngày nghỉ.
Chu Vân đúng là không để tâm lắm, nhưng tố chất cơ thể sau khi có dị năng quả thật có cải thiện, anh chần chờ nghe xong một chương "Triết Học Làm Lòng Nhẹ Nhàng", sau đó xuống khỏi xe đạp, bước đến nhìn số liệu trên máy chạy bộ Quan Viễn Phong: "Năm cây số rồi, nghỉ ngơi một chút đi?"
Quan Viễn Phong thở hổn hển nói: "Tôi cảm thấy rất tốt, còn có thể chạy thêm năm cây số."
Chu Vân khẽ gật đầu: "Dị năng sẽ tăng cường tố chất thân thể. Nhưng anh mới khôi phục, tốt nhất là tiến hành theo chất lượng, để tránh tạo thành gánh nặng quá lớn đối với cơ bắp mới mọc, vẫn nên chậm rãi quan sát một chút."
Quan Viễn Phong cười một cái: "Lại chạy thêm một km."
Mồ hôi của hắn chảy ra như nước, lại cảm giác được thoải mái trước nay chưa từng có.
Chu Vân nhìn chằm chằm vào vết mồ hôi ướt đẫm trên áo của hắn, ánh mắt nhìn xuống dưới hai chân di chuyển có lực. Anh quá cao, mỗi một bước đều bước rất xa, máy chạy bộ này đã là siêu rộng, dưới chân anh vẫn có vẻ hơi nhỏ, không đủ thi triển.
Theo mỗi một bước chạy, cơ bắp chân đạp phía sau kéo căng, các chi duỗi thẳng hoàn toàn, một chân khác co nhấc lên kéo theo hông, thân thể, bắp đùi, bắp chân tạo thành một hình cung sống động xinh đẹp, còn có đường cong eo mông tràn ngập sức mạnh...
Chu Vân chỉ cảm thấy có chút khát, quay đầu cầm cốc nước uống một ngụm, nhìn nhìn mưa rơi bên ngoài: "Hình như mưa sắp ngừng rồi, tôi đi lên sân thượng xem một chút."
Anh bước ra ban công, nhìn mưa rơi quả nhiên từ từ tạnh, mặt trời lại ló ra khỏi tầng mây, bầu trời còn rơi xuống một chút mưa bụi, rơi xuống thân thể vừa vận động mang theo hơi nóng, chỉ cảm thấy thoải mái.
Thời gian đã gần tháng mười, khí trời mùa thu, nhiệt độ ngày đêm chênh lệch đang tăng lên, nhưng chỉ cần vừa ra mặt trời, vẫn là mặt trời nóng rực, nếu theo như trước kia vào lúc này, đã bắt đầu lạnh lẽo rồi.
Mùi cỏ cây bùn đất bốc lên dưới ánh mặt trời chói chang, tràn ngập hương vị mạnh mẽ mà thanh thuần.
Chu Vân nhìn về phía hồ chứa nước Thanh Vân, mặt nước lấp lánh tràn ngập hơi nước như đám mây, lá cây rừng hai bên bờ đã chuyển sang màu đỏ vàng. Cá biến dị ở trong đó chắc chắn nhiều hơn hồ nhân tạo trong khu dân cư, chỉ là cách hơi xa một chút.
Mà bây giờ, anh có một đồng đội có dị năng sấm sét có thể đi xa!
Anh phấn khởi trong lòng, trở về gác mái gọi Quan Viễn Phong: "Mưa tạnh rồi, chúng ta đi bắt cá trong hồ đi!"
Trước tiên thử ra tay với hồ nhân tạo của khu dân cư một chút!