Quyển 1 - Chương 40: Ốc Đảo Đơn Độc

Thu hoạch được nhiều tinh hạch như vậy, hơn nữa cửa ra vào bãi đỗ xe đều bị bịt kín, trong toà nhà an toàn hơn nhiều, Chu Vân bắt đầu thúc giục Quan Viễn Phong tập trung tu luyện.

Quan Viễn Phong liên tiếp ba ngày, mỗi ngày hấp thu mười hai viên tinh hạch, đến ngày thứ ba đã có thể một hơi hấp thu mười lăm viên tinh hạch mới cảm giác được khí cảm.

Lúc Chu Vân bắt mạch cho hắn, dùng một tia dị năng hệ Mộc dung nhập vào kinh mạch để cảm nhận tinh hạch của hắn, chỉ có thể cảm giác được mạch đập của hắn mạnh mẽ có lực, khí huyết vô cùng mạnh mẽ, nhưng mà tinh hạch của hắn dường như vẫn phát ra ánh sáng, cũng không thể thu phát tự nhiên, tiến lên cấp 2, hết sức không ngờ.

Gần đây thịt ưng biến dị và cá chình điện biến dị đều đã sắp ăn hết rồi, lại hấp thu nhiều tinh hạch tu luyện như vậy, bây giờ hắn vẫn không thể tăng cấp?

Người có dị năng bình thường lúc này đã thuận lợi tiến lên cấp 2, có thể phóng ra ba kỹ năng trở lên, là tiêu chí cấp 2, có nghĩa là thao túng năng lượng dị năng càng thêm thuần thục.

Chẳng lẽ, anh nhìn chăm chú Quan Viễn Phong, thứ nhất kinh mạch của hắn vốn thập phần rộng lớn mạnh mẽ, thể chất rất tốt, bởi vậy nên cần càng nhiều năng lượng hơn so với người có dị năng bình thường, thứ hai là dị năng song hệ, cũng đúng là cần năng lượng tinh hạch nhiều hơn, thứ ba...

Hai chân của hắn, chỉ sợ cũng cần càng nhiều năng lượng để mọc ra.

Chu Vân trầm ngâm, Quan Viễn Phong nhìn anh vẻ mặt nghiêm túc, hỏi: "Sao vậy? Có vấn đề gì sao?"

Chu Vân nói: "Tôi nghĩ, tố chất thân thể của anh rất mạnh, hơn nữa anh là tinh hạch song hệ, có thể anh cần càng nhiều năng lượng dị năng hơn người bình thường, tôi cho anh thêm chút dinh dưỡng, anh vẫn phải tăng cường bồi bổ."

Quan Viễn Phong: "..."

Chu Vân quyết định: "Đợi lát nữa tôi làm nhân sâm hầm gà cho anh, sau đó ban đêm châm cứu cho anh một lần."

Cây sâm núi già ở trong rừng sâu ba mươi năm, mọc dày đặc như cây sậy, sau khi sương đỏ phủ xuống thì biến dị, sau đó Chu Vân nhiều lần dùng dị năng thúc đẩy sinh trưởng, đã mọc ra ba khúc hoàn chỉnh.

Chu Vân chậm rãi đào cây sâm già biến dị tốt nhất này ra, nhìn thấy hoa văn trên thân nó rõ ràng như đường chỉ, râu sâm to khỏe, vẻn vẹn chỉ một cây nhân sâm này, đã nặng một cân.

Nếu như trước tận thế có nhân sâm tròn vo đầy đặn như vầy đi bán, sẽ chỉ bị người ta trào phúng là giả như củ cải.

Chu Vân hài lòng nhìn nó, chính là nó.

Sâm núi tươi ngon hầm gà tươi mới gϊếŧ, hầm đến mùi thơm nức xông vào mũi, bên trong còn có bong bóng cá, Chu Vân đặt một tô gà hầm nhân sâm đầy ắp ở trước mặt Quan Viễn Phong: "Ăn hết đấy."

Quan Viễn Phong thấy anh làm thật, có chút bất đắc dĩ, lần trước gà hầm hoàng kỳ, làm cho hắn nửa đêm bị nóng đến tỉnh lại...

Nhưng canh gà nhân sâm thật sự rất thơm, canh gà màu vàng kim, đùi gà mềm mại trơn mượt, da gà nửa trong suốt mang theo dầu gà hơi vàng, hương thơm lan tỏa.

Hắn bắt đầu chỉ uống một ngụm canh, thì phát hiện hương vị đậm đà, muốn ngừng mà không được.

Chu Vân cũng uống một chén canh, nhưng buộc Quan Viễn Phong ăn: "Đây là thứ tốt, sâm núi tôi cất rất lâu, anh đừng phụ lòng. Ăn nhiều một chút, sớm để chân khôi phục một chút."

Quan Viễn Phong cảm thấy cho dù cơ bắp, thần kinh có thể mọc lại, nhưng sao xương có thể mọc lại chứ? Luôn cảm thấy đôi chân mọc lại hoàn hảo như lúc ban đầu đều rất không có khả năng, có chút trái với quy luật y học, không thể thiếu nói thầm vài câu.

Chu Vân nghiêm mặt phê bình hắn: "Sao xương không mọc được chứ? Từng nghe nói đến phẫu thuật kéo chân chưa?"

Hai tay anh làm động tác kéo ra ngoài: "Cắt đứt xương chân, dùng kéo hai đầu xương gãy theo hướng ngược nhau, mở lại dây xương sinh trưởng đã khép kín, chờ xương tự lành lại. Ca phẫu thuật này có nguy cơ bị đứt chân, nhưng vẫn không ngừng có người mạo hiểm vì chiều cao."

"Anh phải có lòng tin với bản thân, tận thế cũng tới rồi, có kỳ tích gì mà không thể xảy ra chứ?"

Quan Viễn Phong: "..."

Dưới ánh mắt sáng ngời của Chu Vân, hắn quả thật cũng rất đói, mùi gà cũng thật sự rất ngon, thế là hắn thật sự ăn hết cả con gà hầm nhân sâm kia.

Ăn xong Quan Viễn Phong không thể không bắn tên trong phòng tập thể hình, làm một ít huấn luyện thể lực, hy vọng có thể cố hết sức tiêu hóa hết sức nóng do canh gà hầm nhân sâm kia mang tới.

Trước đây hắn chưa từng uống canh gà nhân sâm, lần đầu tiên phát hiện cách nói nhân sâm đại bổ chỉ sợ là thật, sau khi hắn ăn xong gà nhân sâm kia, vẫn cảm thấy sức lực dồi dào, nếu chân vẫn còn, thật sự hận không thể lập tức chạy vài vòng.

Chờ hắn vận động xong, xuống lầu tắm rửa, đi ra liền nhìn thấy Chu Vân vừa đi vườn thuốc sò mó nửa ngày đã trở về, đang khử trùng cho kim, nhìn thấy hắn liền nói: "Cởϊ áσ ra, nằm sấp lên giường đi."

Quan Viễn Phong biết một khi Chu Vân tiến vào nhân vật bác sĩ, lúc đắm chìm trong công việc, sẽ không tự giác mang ra một ít giọng điệu không cho cãi lời.

Cũng không nhiều lời, chỉ cởϊ qυầи áo nằm sấp lên giường theo yêu cầu của anh.

Chu Vân đè bả vai rắn chắc của hắn lên giường, hắn có chút không được tự nhiên mà giãy dụa eo: "Đừng lộn xộn, tôi muốn châm cứu huyệt vị gần xương cụt của anh, kí©h thí©ɧ thần kinh ở chân, không thể đâm sai, thần kinh và huyệt vị nơi này đều rất dày đặc, hơn nữa không cẩn thận sẽ đâm phải trực tràng, phải cẩn thận."

Quan Viễn Phong quả nhiên không cử động nữa, mặc cho Chu Vân vén áo đâm từng mũi kim cho hắn.

Quan Viễn Phong không biết mình có phải quá nhạy cảm hay không, hôm nay châm quả nhiên khí cảm hết sức rõ ràng, mỗi một châm xuống huyệt vị liền có một luồng nhiệt cuồn cuộn không dứt tràn vào gân mạch trong cơ thể.

Thần kinh cũng theo đó rung động như tia chớp xuyên thấu đến chỗ chân cụt, bủn rủn tê dại.

Không phải đau đớn, nhưng sự nhức nhức, tê dại và run rẩy từ các dây thần kinh và cơ bắp khiến hắn khó chịu.

Hắn cắn chặt răng, bàn tay bỗng nhiên nắm chặt, cơ bắp toàn thân theo đó kéo căng, sau đó lại buông lỏng, cơ thể không ngừng run rẩy.

Mồ hôi lấm tấm chậm rãi chảy ra da thịt, hô hấp cũng dần dần bắt đầu dồn dập run rẩy lên.

Hắn không nhìn thấy Chu Vân ở sau lưng mình, theo mỗi một kim đâm vào, đầu ngón tay đều lóng lánh ánh sáng dìu dịu màu xanh lá cây, thi triển "Gỗ Mục Mọc Hoa".

Sau khi châm hết bộ kim, Chu Vân cẩn thận kiểm tra hai chân, các tổ chức như làn da, cơ bắp, thần kinh, mạch máu đều đã được kích hoạt toàn diện, lại sinh trưởng phát triển, tế bào xương một lần nữa phân tách mọc ra, sẽ càng lúc càng nhanh. Theo cơ bắp mới sinh ra, thần kinh khôi phục, khớp xương cũng sẽ bắt đầu sinh trưởng.

Hắn cần bổ sung canxi cùng dinh dưỡng, cũng cần càng nhiều năng lượng.

Hai tay Chu Vân đặt lên hai chân cụt, Quan Viễn Phong khẽ run, Chu Vân thấp giọng nói: "Đừng lộn xộn, tôi kí©h thí©ɧ thần kinh cho anh."

Hắn nhắm mắt lại, anh vừa mới đi đến vườn thuốc hấp thu một viên tinh hạch hệ Mộc chất lượng cao. Giờ phút này dốc hết sức thi triển dị năng hệ Mộc, ánh sáng màu xanh lá trong suốt bao phủ toàn bộ nửa người dưới Quan Viễn Phong.

Quan Viễn Phong chỉ cảm thấy tất cả thần kinh da thịt chỗ chân bị cụt bỗng nhiên đều ngâm mình trong suối nước nóng, thoải mái dễ chịu vô cùng, hắn nhắm mắt lại, cả người tựa như ngay cả linh hồn đều bay lên, toàn thân ấm áp làm hắn cực kỳ thả lỏng, hắn chìm vào giấc ngủ ấm áp thoải mái.

Chu Vân rút châm ra, thả lại vào ly khử trùng rồi đắp chăn mỏng cho hắn, nhìn hắn bởi vì ngấm ngầm chịu đựng mà nhíu mày kiếm thật sâu, môi tái nhợt, lau mồ hôi trên trán cho hắn, sau đó cũng đi ra nấu cơm.