Chu Vân vốn cảnh giác liền thở phào nhẹ nhõm, có chút hâm mộ nhìn về phía Quan Viễn Phong, quả nhiên ở tận thế, dị năng Lôi được chào đón như vậy không phải là không có nguyên nhân.
Quan Viễn Phong mới thức tỉnh mấy ngày? Lúc này mới cấp 1 mà đã có thể mạnh như vậy.
Mà dị năng hệ Thủy và dị năng hệ Mộc của mình đều là cấp 3 mới miễn cưỡng có thể tạo thành tổn thương đối với xác sống, còn phải tấn công nhiều lần mới được, nếu mà năng lượng bản thân dị năng ít một chút, vậy cơ bản là băng cũng hòa tan, xác sống còn chưa chết...
Quan Viễn Phong nhìn ánh mắt có chút u oán của anh, có chút kinh ngạc: "Sao thế?"
Chu Vân nói: "Không có gì... Anh mạnh thật."
Sao Chổi đã không cam lòng yếu thế xông lên phía trước cho mấy con xác sống còn lại bị tia chớp dọa sợ muốn chạy trốn lại bị đông cứng hai chân chưa kịp chạy một mồi lửa.
Rất tốt, tất cả đều bị thiêu chết.
Sao Chổi thực sự rất thích hợp làm công tác quét đuôi. Chu Vân sờ đầu Sao Chổi, động vật biến dị quả thật sẽ càng thông minh, chỉ số thông minh sẽ càng cao, huống chi chó vốn có chỉ số thông minh rất cao. Anh nhấn mạnh với Sao Chổi: "Chú ý phương hướng phun lửa, đừng tùy tiện phun lửa, xe sẽ nổ đấy."
Sao Chổi sủa lên một tiếng, hẳn là hiểu ý tứ, sau đó dường như phát hiện cái gì, nhanh chóng chạy ra ngoài, không bao lâu, nghe được tiếng sủa của Sao Chổi, dường như là đang gọi bọn họ đi qua.
Anh và Quan Viễn Phong liếc nhau một cái, Quan Viễn Phong nói: "Đi qua xem một chút."
Bị sấm sét của Quan Viễn Phong bổ một cái, cửa bãi đỗ xe trong nháy mắt thanh tĩnh rất nhiều.
Chu Vân cầm đao đi đến một chiếc xe việt dã, quả nhiên nhìn thấy trong xe có ba con xác sống bị nhốt trong xe, đều bị dây an toàn quấn lại, nhìn thấy bọn chúng kêu gào, hiển nhiên là một nhà ba người còn chưa kịp chạy đi đã biến thành xác sống.
Chu Vân ra hiệu Quan Viễn Phong gõ cửa sổ xe, trong nháy mắt đập vỡ cửa sổ xe thi triển thuật Đóng Băng, đông cứng xác sống, sau đó chém đầu xác sống xuống.
Quan Viễn Phong cầm đao bổ vào giữa trán của xác sống, học theo dáng vẻ của Chu Vân tìm kiếm tinh hạch trong não xác sống, cuối cùng thu ba viên tinh hạch, đều rất nhỏ, chỉ lớn bằng móng tay.
Rõ ràng là ba con xác sống này bị nhốt trong xe sau khi tận thế, yếu ớt hư thối, không có năng lượng.
Nhưng lại bởi vì trên cơ thể bọn họ vẫn còn mặc quần áo trước tận thế, khiến Quan Viễn Phong ở khoảng cách gần cảm giác được một chút khó chịu, hắn quay đầu liền thấy Chu Vân mở cửa vung tay chém đầu xác sống nhỏ.
Chu Vân quen như thế nào? Có lẽ bác sĩ đã từng gặp nhiều người chết hơn hắn.
Quan Viễn Phong khó tránh khỏi nổi lên một tia thương xót đối với Chu Vân, lại cảm thấy để cho dân thường không thuộc về nhân sĩ chiến đấu đứng ở trước mặt mình tham gia chiến đấu là điều không nên, mình hẳn là phải gánh chịu nhiều hơn mới tốt.
Chu Vân cũng đã xoay người đóng hộp đựng mồi nhử lại, bao bọc kín đáo lại, sau đó lại thi triển một thuật Đóng Băng, bảo đảm một tia mùi cũng không bay ra ngoài nữa, nói với Quan Viễn Phong: "Đi ra cửa bãi đậu xe nhìn xem, đậy kín lối vào lại, xác sống bên ngoài sẽ không tiến vào."
Quan Viễn Phong gật đầu, một chiêu tia chớp kia làm cho xác sống như thủy triều chạy trốn, điều này cho hắn rất nhiều lòng tin, huống chi còn có Sao Chổi và Chu Vân, tự bảo vệ mình đã không thành vấn đề.
Hai người một chó tiếp tục đi về phía trước, trên đường đi lại lần lượt thu hoạch mấy xác sống đi lẻ loi ở góc tối của hầm xe.
Bọn họ đã tổng kết ra, xác sống hơi cường tráng một chút, là xác chạy, có thể chạy rất nhanh, rất nhanh nhẹn, mà có một số xác sống gầy yếu hư thối, chỉ có thể thong thả đi lại, chúng nó không có trí lực, chỉ dựa vào bản năng làm việc, vẫn luôn đói khát, lại sẽ không diệt vong, sẽ chỉ quanh quẩn ở chỗ cũ, người thường có thể chém gϊếŧ được một cách nhẹ nhàng.
Chu Vân và Quan Viễn Phong đi tới lối vào bãi đỗ xe, xa xa nhìn thấy một đám xác sống đang quanh quẩn ở lối ra.
Chu Vân lấy miếng mồi bằng băng mỏng ra ném vào lối vào.
Đám xác sống ngửi thấy mùi máu tươi, lập tức lại vây tới.
Chu Vân nhanh chóng thi triển một cái Vòng Băng, đông cứng đám xác sống kia.
Quan Viễn Phong lập tức thi triển một mũi tên tia chớp trên xe lăn.
Xẹt xẹt!
Cảnh tượng tương tự lại tái diễn, vô số xác sống ở gần đó nhanh chóng chạy trốn, chỉ có một đám xác sống bị đông cứng kia là không thể rời đi, một phần ngã xuống, lác đác vài con bị Sao Chổi quét đuôi.
Chu Vân thì dùng tên băng thu hoạch mấy con chưa bị sét đánh tới.
Lần này thậm chí có hơn hai mươi xác sống, sau khi nướng chín thậm chí còn có mùi khét của thịt nướng.
Túi da đựng tinh hạch nặng trĩu, thu hoạch đêm nay thật sự không nhỏ.
Chu Vân tiến lên kéo cửa sắt xuống, lấy một sợi dây xích từ trong ba lô ra, khóa chặt cửa cống lại, sau đó thi triển tên nước, rửa sạch cửa một lần, sau đó lại đặt một bức tường băng ở cửa ra vào.
Anh nhìn Quan Viễn Phong, giải thích: "Sau khi đóng băng, mùi không lan ra bên ngoài, rất nhanh xác sống biết không tìm được thức ăn ở nơi này, sẽ không cố ý phá hư cánh cửa này."
Quan Viễn Phong sớm biết anh suy nghĩ chu đáo, sớm mang khóa cũng bình thường, nhưng hắn kỳ quái là chuyện khác: "Tôi là thấy cậu phóng dị năng cả đêm, cũng không có cảm giác mệt mỏi sao?" Hắn luôn thành thạo, mình chỉ phóng hai cái thuật Sấm Sét mà thôi, đã cảm giác được sức mạnh bị rút khô rồi.
Chu Vân cười nói: "Kỳ thật cũng đã là nỏ mạnh hết đà, nhưng mà khó lắm mới xuống được đây, vẫn là cố gắng làm tốt để tránh có hậu hoạn, cố hết sức khóa lại lối ra đi, anh thì sao?"
Quan Viễn Phong nói: "Quả thật có chút cảm giác trống rỗng không còn chút sức lực nào."
Chu Vân chọn một viên tinh hạch, sau đó lấy ra một ít nước rửa sạch viên tinh hạch trong tay, sau đó đưa cho Quan Viễn Phong: "Anh thử hấp thu xem."
Quan Viễn Phong nhìn thấy đó là một viên tinh hạch màu nâu, tinh hạch rất lớn, lớn bằng nửa quả trứng gà, mặc dù chất lượng không bằng chim ưng biến dị cùng cá chình điện biến dị kia, nhưng cũng đã là viên tinh hạch lớn nhất trong số những viên mà bọn họ đã thu hoạch gần đây.
Hắn có chút không nỡ: "Cậu giữ đi, cấp của cậu cao hơn tôi. Tôi dùng màu xám không thuộc tính là được rồi."
Chu Vân nói: "Đây là hệ Thổ, tôi không dùng được, anh thử xem."
Trong lòng Quan Viễn Phong xẹt qua một tia kỳ quái, nhưng vẫn cầm lên hấp thu, vậy mà lại suôn sẻ hấp thu vào, hơn nữa năng lượng hết sức thuần hậu, hắn cảm giác được lỗ chân lông toàn thân đều thư giãn mở ra, bụng dưới ấm áp, phảng phất được bổ sung rất lớn.
Chu Vân nhìn hắn cười nói: "Xem ra anh có thể hấp thu tinh hạch thuộc tính khác nhau. Tôi lại không được, hôm nào anh thử mỗi thuộc tính khác nhau, nếu như đều có thể hấp thu, vậy thì thuận tiện."
Bên ngoài lối ra ánh nắng tươi sáng, Quan Viễn Phong nhìn Chu Vân, chẳng biết tại sao hắn cảm thấy thần thái của Chu Vân giống như đã sớm biết mình có thể hấp thu tinh hạch thuộc tính khác.
Quan Viễn Phong gật đầu, hai người lại đi tới lối vào bãi đỗ xe, nơi này ngược lại còn khóa.
Chu Vân cũng cầm một sợi xích khóa chặt lại, lại thi triển tường băng đóng băng cửa vào, lúc này mới đi thang máy trở về.
Bãi đậu xe ngầm có hai tầng, hai người lại dẫn chó xuống tầng thứ hai đi một vòng, lại chém thêm mấy con xác sống nữa, mới coi như dọn dẹp xong.
Chu Vân nhìn xe dưới hầm đậu xe nói: "Tối nay có thể về trước, tối mai có thể mang thùng dầu xuống, rút xăng trong xe ra cất giữ cho tốt."
Quan Viễn Phong cau mày nói: "Bãi đỗ xe có thể để một ít đồ dùng cho phòng điện, nhưng nhóm máy phát điện và phòng điện đã cấm cất thùng trữ dầu. Nơi này hẳn là có kho."
Chu Vân và Quan Viễn Phong tìm một lúc, quả nhiên tìm được một nhà kho ở bãi đỗ xe đối diện phòng điều khiển điện. Bọn họ phá khóa cửa đi vào, tìm được một số công cụ điện, linh kiện, thiết bị điện, thùng chứa dầu bên trong. Cũng không đυ.ng vào, chỉ chờ sau khi dọn dẹp bãi đậu xe xong, lại cùng nhau vận chuyển đến số 3 Nguyệt Khê, làm đồ dự bị cho tương lai.
Bọn họ dọn dẹp ba ngày, dọn dẹp sạch sẽ toàn bộ xác sống ở bãi đậu xe hai tầng hầm, thu hoạch được một túi tinh hạch nặng trĩu.
Chu Vân khử trùng rồi thống kê phân chia ra, trong đó tinh hạch màu xám không thuộc tính 220 viên, tinh hạch hệ Thổ 75 viên, tinh hạch hệ Hỏa 40 viên, tinh hạch hệ Mộc 82 viên, hệ Kim, hệ Phong, hệ Thủy đều là số lượng ít ỏi có thể đếm được, cũng không lớn.
Quan Viễn Phong kinh ngạc nói: "Sao không có tinh hạch thuộc tính Lôi thế?"
Chu Vân nói: "Có lẽ là tương đối ít, mấy thứ này cũng tương đối ít." Anh chỉ chỉ một đống nhỏ hệ Phong, hệ Thủy. Lại lấy hệ Phong bên trong ra cho hắn: "Lúc anh không còn hấp thu được tinh hạch màu xám không thuộc tính, thì hãy bắt đầu hấp thu những thuộc tính này đi."
Quan Viễn Phong không có quên vấn đề của mình: "Có phải chỉ có loại động vật biết phát điện như cá chình điện mới có tinh hạch thuộc tính Lôi hay không."
Chu Vân nói: "Có lẽ vậy."
Quan Viễn Phong kiên trì không ngừng truy vấn: "Sao cậu phát hiện cá chình điện kia biến dị?"
Chu Vân nói: "Hình thể nó biến lớn, tôi thử cho nó ăn một viên tinh hạch, nó ăn. Tôi nghĩ nó có thể giống như chim ưng biến dị kia, trong cơ thể cũng có tinh hạch, nuôi tiếp sẽ rất nguy hiểm. Trước khi biến dị, nó có thể giật chết một con trâu, cá chình điện trong nước không có kẻ thù tự nhiên, gần như vô địch, không thể mặc kệ nó lớn lên. Cho nên sớm lấy ra tinh hạch mới tốt."
Quan Viễn Phong trầm mặc một hồi: "Cậu nuôi nó là vì nghiên cứu à?"
Chu Vân không chút nghĩ ngợi: "Đúng rồi."
"Phần đuôi của nó có một bộ phận phóng điện, chịu sự chi phối của dây thần kinh sống, có thể phóng ra tia lửa điện tần suất cao để hoàn thành điều hướng và liên lạc của hệ thần kinh trung ương, có ý nghĩa hướng dẫn đối với điều trị chứng động kinh và một số bệnh di truyền cơ thể."
Chu Vân trả lời vô cùng lưu loát, không chê vào đâu được, giống như đã sớm dự liệu được hắn sẽ hỏi.
"Tôi cảm thấy, có lẽ dị năng hệ Lôi mới có thể xúc tiến thần kinh của anh mọc lại, thậm chí có thể sẽ kích hoạt một ít kỹ năng mạnh, anh phải tăng cường tu luyện, cảm nhận dị năng Lôi lưu chuyển trong kinh mạch trong cơ thể của anh nhiều hơn."
Quan Viễn Phong nhìn anh đang cầm tinh hạch trong tay quay đầu lại nhìn mình mỉm cười, ánh mặt trời chiếu vào khuôn mặt anh từ cửa sổ, dưới hàng mi dài, đôi mắt trong suốt long lanh, hòa lẫn với tinh hạch trên đầu ngón tay, ánh sáng lưu chuyển, thần bí mà mê người.