Chu Vân tiếp nhận khẩu súng bắn nước cơ bản đã hoàn toàn thay đổi kia, nghiên cứu một chút, nòng súng biến thành nòng súng đường kính lớn bằng inox.
Quan Viễn Phong ra hiệu cho anh: "Nơi này để thuốc bột dùng giấy cuộn cuộn vào, sau đó bắn ra là được —— cái này có chút giống súng đạn rua."
Hắn cầm một tờ giấy hình chữ nhật đã cắt sẵn trước đó gấp lại rồi linh hoạt cuộn lại, sau đó múc một muỗng bột mì ở trong bát bột mì bên cạnh thêm vào, đưa cho Chu Vân.
Chu Vân nhìn chằm chằm ngón tay linh hoạt của Quan Viễn Phong một hồi lâu, có chút không nghĩ ra đây là tay cầm súng, sao hắn có thể làm ra động tác khóe léo tỉ mỉ như vậy, thử cầm lên, dựa theo phương pháp của Quan Viễn Phong, cầm đạn giấy kia để vào trong súng, nhắm ngay không trung bên ngoài sân thượng, bóp cò súng.
Bốp! Bốp!
Bột mì nổ tung trên không trung, bắn ra bốn phương tám hướng.
Chu Vân vui sướиɠ nói: "Hay quá, chờ tôi hong khô thuốc chiết xuất, chúng ta liền có thể đi thử."
Quan Viễn Phong thấy anh hài lòng, cũng rất có cảm giác thành tựu: "Cậu định đi đâu nào thử?"
Chu Vân không chút nghĩ ngợi: "Bãi đỗ xe."
Quan Viễn Phong hiểu: "Cậu muốn dọn bãi đỗ xe?"
Chu Vân nói: "Đúng, bãi đậu xe dưới lòng đất có tổng cộng hai tầng, diện tích lớn, ban ngày sẽ tụ tập rất nhiều xác sống, rất không an toàn đối với tòa nhà."
"Chúng ta có thể nhân lúc buổi tối xác sống tương đối ít mà đi dọn dẹp, phong tỏa cửa chính hai bên bãi đỗ xe, như vậy trong tòa nhà sẽ an toàn hơn nhiều."
Quan Viễn Phong gật đầu đồng ý: "Ừm, cậu tính đánh như thế nào?"
Chu Vân cầm một tấm giấy da trâu mà Quan Viễn Phong dùng để gói đạn vẽ ra cho hắn xem: "Đi xuống cầu thang thoát hiểm, nơi này là thang máy, đường cầu thang thoát hiểm ở hai bên, cửa thang máy đối diện, chính là cửa bãi đỗ xe."
Chu Vân cầm bút vẽ một vòng ở ngoài cửa bãi đậu xe: "Trước tiên thả mồi nhử xác sống ở chỗ này, đến tầm bắn tôi liền đông lạnh nó."
"Hai người chúng ta đều là tầm xa, dựa vào tên băng, tia chớp và lửa của Sao Chổi, gϊếŧ chết chúng nó."
Quan Viễn Phong nhìn trong kế hoạch có mình, trên mặt mang theo chút ý cười: "Được, chiến thuật rất hoàn thiện."
Chu Vân khẩn cấp đứng dậy: "Tôi đi chuẩn bị thuốc. Đến lúc đó chúng ta cùng đi dọn."
Quan Viễn Phong thở dài: "Ăn cơm trước đi?"
Lúc này Chu Vân mới nhớ tới: "Đúng rồi, tôi quên mất."
Quan Viễn Phong nhìn anh mỉm cười: "Tôi ăn một bụng chè đậu xanh, hiện tại chỉ muốn ăn thịt."
Chu Vân nhìn nụ cười của hắn, bên tai nóng lên, quay đầu vội vàng xuống lầu: "Không phải có thịt bò hầm sao? Tôi xào thêm món cá cải chua nữa nhé?"
Quan Viễn Phong ở phía sau anh chậm rãi điều khiển xe lăn: "Tôi không cẩn thận lỡ ăn hết thịt bò rồi... Sức ăn đúng là đang tăng lên... Tôi lại nấu thêm cơm, hấp mấy cây lạp xưởng." Không chỉ ăn xong thịt bò hầm cách thủy với chè đậu xanh, hắn còn ăn hết đồ ngọt trên bàn.
Rất khó hình dung loại cảm giác đói này, dạ dày dường như biến thành một cái lỗ đen, cơn đói đối với đồ ăn quả thực có thể làm cho tất cả mọi người mất đi lực khống chế.
Chu Vân kinh ngạc: "Hôm nay anh hấp thu mấy viên tinh hạch?"
Quan Viễn Phong nói: "Sáu viên, nhưng cảm giác vẫn còn dư lực."
Chu Vân suy nghĩ một chút: "Có thể gia tăng đến tám viên. Không cần quá lo lắng, thuốc của tôi vừa chuẩn bị xong, chúng ta liền đi xuống bãi đậu xe ngầm thu hoạch tinh hạch."
Quan Viễn Phong: "..."
Việc thu hoạch tinh hạch này không tại sao lại khiến anh cảm thấy hào hứng như thế.
Hắn nhìn Chu Vân nhẹ nhàng đi xuống cầu thang, chân dài bước một bước ba bậc, trên quần còn có chút bùn, tất nhiên lại đi tìm nơi nào trồng trọt. Sao Chổi gâu gâu vẫy đuôi đi theo anh, nghĩ đến đi theo người như vậy, ngay cả chó cũng vui vẻ.
Dường như trên đời này không có thứ gì có thể làm khó được người này.
Cơm tối Chu Vân làm lại món cá dưa chua, lạp xưởng xào cải xanh, rắc chút đường và gừng.
Cân nhắc đến Quan Viễn Phong bị nóng, Chu Vân lại nấu canh vịt.
Quan Viễn Phong ở một bên nhìn anh xách một cái giỏ từ trên sân thượng xuống, bên trong là cây xương rồng có gai màu xanh nhạt, có chút giật mình: "Cái này phải ăn như thế nào? Rau trộn hả?"
Chu Vân nhét cái giỏ xương rồng vào tay hắn: "Nấu canh vịt, gọt hết gai trên thân rồi lại cắt." Đây chính là xương rồng biến dị, nếu canh gà nhân sâm quá bổ, đành phải đổi thành canh vịt xương rồng.
Anh lấy vịt đã được giải đông cắt thành miếng lớn, dầu nóng thì bỏ thịt vịt vào xào, mùi thơm lập tức bay ra.
Quan Viễn Phong nhận lấy dao nhỏ cắt đi gai mềm, nhíu mày: "Nấu canh có thể ăn không?"
Chu Vân nói: "Mùi vị của xương rồng này hơi chua một chút."
Quan Viễn Phong: "..." Trước kia hắn không ăn được vịt, bởi vì làm thế nào cũng có một mùi, hiện tại thêm xương rồng thì càng kỳ quái. Nhưng vẫn cẩn thận gọt sạch gai trên xương rồng.
Chu Vân nhận lấy xương rồng đã được cắt ra, bỏ vào xào qua rồi thêm nước hầm lên.
Vậy mà mùi vị cũng không tệ lắm, Quan Viễn Phong tấm tắc lấy làm kỳ lạ.
Quan Viễn Phong không ngờ Chu Vân chỉ cho muối và nước tương, vẫn dùng cách nấu canh như vậy, đã có thể làm ra món vịt thơm thế này, canh vịt quả thật có vị chua, sau khi uống canh cơ thể chỉ cảm thấy ấm áp, rõ ràng ăn ít hơn giữa trưa, nhưng lại no nhanh hơn giữa trưa.
Hai người ăn hết cá, vịt thơm, lạp xưởng và cả nồi cơm.
Lúc trước hắn còn cảm thấy một mình Chu Vân nuôi quá nhiều gà vịt, còn nuôi thỏ có tốc độ sinh sản mạnh, bây giờ xem ra, hai người bọn họ một chó đều có dị năng, sức ăn này thật sự là muốn miệng ăn núi lở.
Sợ rằng còn phải giống như Chu Vân nói, chia l*иg nuôi dưỡng nhiều hơn, nếu không mùa đông đến, thời tiết tận thế còn không biết thế nào, bọn họ giống như người cổ, toàn lực tích trữ đồ ăn qua mùa đông.
Ăn cơm tối xong, Chu Vân cắm đầu vào phòng làm việc của anh để chế thuốc, Quan Viễn Phong biết anh tập trung sẽ không để ý tới bất cứ thứ gì, hắn liền trở về nhà ở đối diện, dọn dẹp nhà một lần nữa, dọn sạch gác mái, ngay cả giường, tủ quần áo cũ cũng cầm cưa điện, khoan điện, tháo thành ván gỗ từng cái một.
Hắn phát hiện thể lực của người có dị năng quả nhiên là tăng lên rất nhiều, từ sau khi chân của hắn bị cắt cụt, hắn chưa bao giờ cảm giác được sức lực tràn đầy như thế. Phá hủy đồ dùng trong nhà, di chuyển đồ vật từ trên xuống dưới, ngược lại để cho hắn cảm giác được sức lực có thể phóng thích ra.
Cho nên thuận theo tự nhiên của Chu Vân, kỳ thật cũng là ý này sao?
Hắn có quá nhiều sức lực không có con đường trút ra, ngược lại không tốt đối với thân thể.
Hắn đóng những tấm ván gỗ cũ kia lại, làm thành lan can chuồng gia súc. Chính mình cũng có chút hài lòng, Sao Chổi hiển nhiên cũng cảm nhận được sự thay đổi của chủ nhân, luôn tràn trề sức lực mà chạy tới chạy lui ở bên cạnh hắn.
Ngày hôm sau, sau khi Quan Viễn Phong khử trùng thì liền tự mình dời thỏ, dê, heo vào phòng mới.
Thậm chí còn tìm mấy cuốn sách 《 Chăn Nuôi Gia Súc 》, 《 Thỏ Mẹ Sau Khi Sinh 》, 《 Nhà nuôi dưỡng gia súc dịch bệnh 》, 《 Sổ Tay Nuôi Dê 》, 《Dinh Dưỡng Cho Gia Cầm》mà Chu Vân đã mua trên giá sách, nghiêm túc lật xem.
Sống đến già học đến già, dưới áp lực ăn thịt, hắn dường như bỗng nhiên tìm được động lực học tập.
Ba ngày sau, cuối cùng Chu Vân cũng hong khô toàn bộ thuốc, anh và Quan Viễn Phong bỏ chút thời gian quấn hết thuốc bột vào trong đạn giấy.
Hành động đi thu hoạch tinh hạch ở bãi đậu xe cũng chính thức bắt đầu.
Chu Vân mặc bộ bảo hộ kia vào, nhưng lần này anh mang theo một thanh đường đao. Quan Viễn Phong nhìn thấy cán đao phương hoàng nạm vàng, nhịn không được đưa mắt nhìn: "Sở thích của cậu thật sự khiến tôi bất ngờ đấy."
Chu Vân nhận lấy đường đao, cầm trong tay, nhìn hắn đắc ý cười một tiếng.
Quan Viễn Phong bị nụ cười thần bí kia làm cho trong lòng không nhịn được giật mình, không khỏi lại nghĩ tới nhà kho chứa hàng chỉnh tề trên gác mái kia.
Phòng điều khiển điện của cả tòa nhà đều ở tầng hầm, dọn dẹp bãi đậu xe dưới hầm, vừa có thể thu thập dự trữ xăng, thu hoạch tinh hạch, thật sự là nhất cử lưỡng tiện.
Họ chọn ban ngày, ban đêm xác sống sẽ ra ngoài kiếm ăn, bãi đậu xe dưới lòng đất không có sinh vật, chúng sẽ không ở lại bên trong, sẽ rất thưa thớt, ban ngày xác sống vì tránh mặt trời chói chang, sẽ trốn vào tầng hầm ngầm, mồi nhử mới có thể phát huy tác dụng.
Đi thang máy xuống tầng hầm một, quả nhiên vừa mở thang máy ra đã gặp mấy con xác sống.
Quan Viễn Phong phản ứng cực nhanh, lúc cửa thang máy vừa mở ra thì một luồng gió mạnh kèm theo tia chớp liền thổi ra ngoài, toàn bộ xác sống bị đánh lui, Sao Chổi lao ra há mồm, lửa nóng bao vây mấy con xác sống kia, lập tức liền đốt thành than cốc.
Vốn dĩ Chu Vân đang đứng trong thang máy nắm thuật Vòng Băng trong tay: "..."
Anh cảm thấy chính mình đã xem như trải qua trăm trận chiến nhanh hơn người ta một bước, không ngờ một người một chó này đều là người nổi bật trong chiến đấu.
Gặp phải nguy hiểm thì phản ứng đầu tiên, tố chất chiến thuật nhạy bén và phản ứng nhanh chóng này, đúng là một bác sĩ yếu đuối như anh có thúc ngựa cũng không đuổi kịp, nhiều thêm một kiếp cũng vậy.
"An toàn là trên hết." Quan Viễn Phong trầm giọng nhắc nhở, bảo Sao Chổi chạy một vòng trên cầu thang để trinh sát một phen, xác định bên trong cầu thang không có xác sống ẩn nấp ở chỗ tối, tuy rằng hắn muốn chiến đấu hơn bất cứ ai.
Một con ưng biến dị đã làm cho Sao Chổi đi một vòng trên con đường chết, bản thân hắn không sợ mạo hiểm, cũng không muốn Chu Vân và Sao Chổi bị thương xảy ra chuyện.
Dù sao tỷ lệ sai số khi chiến đấu với xác sống cũng quá thấp, chỉ cần bị cào, cắn thì sẽ có xác suất lây nhiễm virus xác sống, biến thành xác sống.
Chu Vân đứng ở lối đi thông đến bãi đỗ xe, nơi này có bốn hướng, lần lượt đi thông đến thang máy, bãi đỗ xe và lối đi cầu thang thoát hiểm ở hai bên.
Anh giải thích chiến thuật cho Quan Viễn Phong: "Tôi dùng Băng Lao đóng băng dưới chân xác sống giam lại trong nháy mắt, chúng nó không áp sát được."
"Sau đó chúng ta công kích từ xa, tôi dùng tên băng, anh dùng cung tên hoặc là sét, Sao Chổi phun lửa."
Chu Vân từng chiến đấu vô số lần trong tổ đội ở kiếp trước: "Hành lang chật hẹp, nếu như bỗng nhiên gặp phải bầy xác sống mà chúng ta không cách nào khống chế, chúng ta bắn thuốc đuổi xác sống trước, có thể tạm thời xua tan xác sống, sau đó thi triển tường băng ngăn chặn đầu cầu thang, sau đó rút lui trở về. Hành lang chật hẹp, kịp thời rút lui."
Quan Viễn Phong gật đầu, trầm giọng nói: "Kế hoạch có thể thực hiện, nhưng không nên nóng vội, chúng ta từ từ đến."
Chu Vân lại kiểm tra trang bị và áo giáp trong tay một lượt, lấy từ trong ba lô ra một hộp đựng cơm to lớn được bọc kín mít, đặt trên mặt đất thông ra ngoài bãi đỗ xe, sau đó mở hộp đựng cơm ra, bên trong máu chảy đầm đìa, chính là máu gà mới gϊếŧ gà buổi tối, còn có một bao ruột cá lớn, mùi tanh lập tức tràn ra.
Sau đó Chu Vân rắc thuốc dụ xác sống ở gần đó, một mùi thối khó ngửi càng ngày càng nồng nặc.
May mắn hai người đều đeo khẩu trang, chỉ có Sao Chổi vốn khứu giác nhạy bén, hiển nhiên cực kỳ khó chịu, bực bội hít thở một cái.
Quan Viễn Phong và Chu Vân chia nhau đứng ở hai bên cửa, trước hết là hai xác sống lớn nhỏ chạy từ trong bóng tối tới, trên người nhỏ còn mặc váy công chúa lụa màu lam, chúng nó chạy rất nhanh, hiển nhiên sau tận thế đã ăn một ít đồ tốt, mới có thể nhanh nhẹn như thế.
Chu Vân dứt khoát đông lạnh chúng nó, Sao Chổi tiến lên phun lửa, làm liền một mạch.
Sau đó rất nhanh, bốn phương tám hướng bãi đậu xe bắt đầu có xác sống chậm rãi đi tới.
Trong bãi đậu xe tối om, những con xác sống này không có hô hấp, chỉ phát ra tiếng kêu rợn người.
Chu Vân phất tay đông cứng đám xác sống kia, sau đó thi triển mưa mũi tên băng, xác sống lắc lư gào thét.
Quan Viễn Phong phất tay thi triển một tràn sấm sét.
"Xẹt xẹt!"
Bãi đậu xe tối om dưới lòng đất bỗng nhiên lóe lên ánh sáng điện, một đám xác sống lạnh lẽo trực tiếp ngã xuống, mà xác sống đang từ từ chạy tới nơi xa cũng không chút do dự quay đầu rời đi.