Ngày hôm sau, quả nhiên hắn nhìn thấy một ổ thỏ con mới sinh. Thịt non vẫn chưa có lông, giống như mấy chú chuột không lông bị chìm trong băng vải mềm mại, đôi mắt nhắm nghiền, tai cũng rũ xuống dán vào đầu, chen chúc từng chút một, thỏ mẹ vẫn còn đang liếʍ màng thai cho chúng nó.
Chu Vân rất cẩn thận cắt rau mùi và cà rốt cho thỏ mẹ, vừa tràn trền hứng thú nói với hắn: "Chờ lớn hơn một chút, tôi sẽ chia một tổ đi nuôi ở vườn sau của số 3 Nguyệt Khê, chỗ này không được, tiếp theo trời lạnh rồi."
Quan Viễn Phong không hề có tình cảm gì đối với căn nhà kia, chỉ nói: "Tùy cậu."
Chu Vân còn nhớ đến cây Cửu Lý Hương biến dị kia, nhìn ánh mặt trời bên ngoài, mưa mới ngừng hai ngày, mặt trời lại chói chang.
Lúc này xác sống ít, đi cất cây Cửu Lý Hương đi, mấy ngày nữa trời lạnh, xác sống sẽ nhiều hơn. Liền nói: "Tôi dẫn Sao Chổi xuống dưới tản bộ, đi đến vườn sau nhà anh dọn dẹp."
Anh rất nghiêm bàn bạc với Quan Viễn Phong: "Tôi thấy vườn sau nhà anh có một phòng chứa đồ, dọn dẹp gian phòng kia một chút, chia bớt một ít gia cầm gia súc chỗ này xuống đó nuôi."
Quan Viễn Phong suy nghĩ một chút rồi nói: "Sắp tới mùa đông rồi, dưới lầu mặc dù là biệt thự, nhưng dù sao cách ba mươi tầng lầu, lại có xác sống, nuôi ở dưới thực ra không an toàn. Hay là dọn hai phòng gác mái bên kia của tôi, đem nhiều gia súc đến đó nuôi sẽ tốt hơn."
Chu Vân ngẩn ra, tầng hai không phải căn phòng ban đầu của Quan Viễn Phong sao? Tuy rằng lúc trước trong lòng anh cũng từng than thở, chiếm biệt thự, để Quan Viễn Phong ở lại nhà tái định cư còn chưa tính, lại còn để cho hắn ở trong gác mái không thông gió ánh sáng tốt kia.
Quan Viễn Phong nhìn anh nói: "Tôi đã chiếm phòng ngủ chính bên này của cậu rồi, bên kia sau này nhất định cũng sẽ không về ở nữa, thà cứ lấy ra nuôi động vật đi. Một phòng chia ra heo, dê, thỏ, một phòng nuôi gà, vịt, ngan."
Chu Vân nghĩ nghĩ, mùa đông năm nay sẽ đặc biệt lạnh, không thể không nói đề nghị này Quan Viễn Phong thật ra rất tốt, hơn nữa phòng ở Quan Viễn Phong cũng lắp điều hòa, đến lúc đó nối máy phát điện, một phòng khác cộng thêm máy sưởi ấm, cũng có thể chịu đựng được.
Quan Viễn Phong tiếp tục nói: "Bây giờ chúng ta sức ăn lớn, nuôi nhiều gà vịt luôn tốt, có phòng bị trước sẽ tránh được tai hoạ."
Chu Vân nói: "Được rồi. Lần trước tôi trồng một ít rau và chà là ở vườn sau của anh, tôi đi xuống tưới nước rồi trở về dọn đồ đạc của anh qua một bên."
Quan Viễn Phong nói: "Không có gì phải chuyển, đồ dùng trong nhà dỡ xuống làm chuồng heo là được rồi." Đều là những đồ dùng cũ nát vài chục năm không nỡ vứt đi, gỗ cũng không phải gỗ tốt, gỗ thông thường mà thôi.
Chu Vân nhìn ra Quan Viễn Phong quả thật không có tình cảm gì với căn phòng kia, cười nói: "Được. Lần trước quét dọn gác mái nhìn thấy dưới lầu có một căn nhà đang trang hoàng, bên trong cũng không ít gỗ, tôi đến đó chọn cũng được, còn có một số nhà trong ban công cũng có l*иg gà l*иg thú cưng, tôi đi xách lên."
Quan Viễn Phong gật đầu, dặn dò: "Vẫn là cẩn thận một chút, dẫn theo Sao Chổi. Đừng tham, an toàn là trên hết. Tôi ở nhà cải tạo hai khẩu súng kia."
Chu Vân nói: "Được, gác mái có phòng công cụ, cần công cụ gì thì cứ tìm từ nơi đó là được. Trong nồi hầm một nồi thịt, còn có trong nồi áp suất có nấu nước đậu xanh, anh muốn uống nước thì uống cái đó nha."
Anh dừng một chút, trong lòng lặp đi lặp lại mấy lần, mới uyển chuyển nói: "Hai chân anh bây giờ còn đang trong quá trình chửa khỏi, hạ tiêu* không thông, khí trệ máu ứ."
* Hạ tiêu: gồm tiểu trường, đại trường, can, đởm, thận, bàng quang. Công năng chủ yếu là bài tiết chất cặn bã, nướ© ŧıểυ"Bây giờ có dị năng, khí huyết đang khôi phục, quá bổ không tiêu nổi, hơi bồi bổ thì sẽ khó tránh khỏi vượt qua dương hư*, khô nóng không yên."
*
Chứng dương hư thường gọi là chứng hư hàn, là tên gọi chung cho các trường hợp dương khí bất túc, cơ năng suy thoái, các cơ quan trong cơ thể không được sưởi ấm.
"Tốt nhất là thuận theo tự nhiên, nên giải tỏa, thư giãn tùy theo ý muốn của mình, thuận theo tự nhiên thì tốt hơn."
Quan Viễn Phong nghe một đống danh từ y học, còn chưa kịp phản ứng, thì đã nhìn thấy Chu Vân xoay người gọi Sao Chổi, thậm chí bóng lưng mang theo chút vội vàng mang theo ý vị chuồn lẹ.
Quan Viễn Phong ngơ ngác trong chốc lát: "Tùy theo ý muốn của mình, thuận theo tự nhiên?"
Bỗng nhiên hắn kịp phản ứng, bên tai hơi nóng lên, nhớ lại tối hôm qua hắn luôn cảm thấy Chu Vân đang nhịn cười, quả nhiên không nhìn lầm sao?
Hắn dở khóc dở cười, khởi động xe lăn đi ra từ trong chuồng thú, trước tiên là đi vào trong gác mái, cẩn thận tỉ mỉ hoàn thành lượng vận động hôm nay, lại nghĩ tới phòng tập thể thao dưới lầu trước đó, nên tìm thời gian đi cải tạo, thử thêm tia chớp lên mũi tên... Đáng tiếc ở trong nhà không dễ thử, tốt nhất là ngoài trời đối diện với xác sống.
Hắn vuốt ve cây cung kia, cung kết hợp bằng sợi carbon chắc chắn rất đắt đỏ. Vào thời tận thế hiện tại, e là không thể mua được nó nữa.
Nói đến đây, cây cung này gần như đều do mình dùng... Nhìn thế nào thì Chu Vân cũng không giống người xúc động tiêu tiền, vì sao lại tốn nhiều tiền như vậy để mua một cây cung đắt tiền như vậy? Hơn nữa, còn giống như chưa bao giờ được dùng qua.
Quan Viễn Phong chỉ cảm thấy trên người Chu Vân thường xuyên xuất hiện một ít hành vi không giống với ấn tượng hằng ngày, có chút kỳ quái, có điều đó là tự do cá nhân của Chu Vân. Hắn rất nhanh đã vứt điểm nghi hoặc này ra sau đầu, buông cung, bắt đầu thử cải tạo cây súng bắn nước kia.
Phòng khách quá hẹp, hơn nữa không tiện bắn thử, Quan Viễn Phong dứt khoát mang súng bắn nước và hộp dụng cụ lên sân thượng, sau khi tháo súng bắn nước ra kiểm tra, quyết định đổi một nòng súng bằng thép không gỉ tốt hơn.
Hắn nhớ tới Chu Vân nói trong gác mái có phòng công cụ, cũng từng thấy Chu Vân kéo thang máy từ bên trong ra, thế là đi đến phòng đối diện đẩy cửa ra.
Cửa quả nhiên không khóa, đi vào quả nhiên là giá công cụ rực rỡ muôn màu, ngoài ra, bên trong còn có mấy kệ hàng khổng lồ bày không ít đồ linh tinh.
Quan Viễn Phong thuận tay mở đèn ra, sau đó giật mình.
Trên kệ bày đầy các loại gạo, mì, dầu, muối, đường cùng với các loại giấy rút, nước giặt đồ dùng nhà cửa, cùng với từng cái thùng đựng đồ. Trên thùng đựng đồ đều có dán nhãn, nhìn ra được từng centimet không gian đều được tận dụng để xếp và cất giữ nhiều thứ khác nhau một cách gọn gàng, ngoài ra còn có mấy cái thùng đựng dầu đóng kín to lớn.
Ở giữa cửa sổ còn có một tủ đông, không cần nhìn hắn cũng biết bên trong nhất định đều là đồ, thảo nào mỗi ngày anh nấu ăn đều không đau lòng chút nào, rõ ràng ở tận thế thiếu thốn thức ăn này, ngay cả Sao Chổi có lượng thức ăn vượt qua hai người trưởng thành cũng có thể ăn no.
Đây là... kho hàng trữ hàng của Chu Vân sao? Tuy rằng lúc mưa to lũ lụt, mình cũng bảo Chu Vân mua không ít hàng từ siêu thị về tích trữ ở nhà, nhưng Chu Vân lại tích trữ nhiều hàng như vậy sao?
Hay là nói lần trước đi quét tầng cậu ấy thu thập đồ dự trữ? Nhưng hai người bọn họ vẫn luôn ở cùng nhau, không thấy Chu Vân chuyển đồ như thế nào, dường như cũng chỉ là chuyển đến phòng trống ở tầng hai mươi chín mà thôi?
Hắn đã từng nhìn thấy đồ ăn được xếp ngay ngắn giống như người mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế ở trong tủ lạnh của Chu Vân, cũng biết trên đời này có một loại bệnh tâm lý gọi là "bệnh tích trữ", nhưng đó là người già bình thường bị bệnh tâm thần não biến đổi sau những năm tháng khổ cực.
Hắn không ngờ Chu Vân cũng tích trữ nhiều đồ như vậy, nhiều đồ như vậy, cộng thêm đồ ăn cậu ấy tự trồng trên sân thượng, gia cầm gia súc, cá nuôi...
Bao gồm các loại thiết bị trên sân thượng, tấm năng lượng mặt trời, thiết bị thu thập nước mưa lọc nước, máy phát điện gió... Còn có cửa sắt đột nhiên được lắp đặt ở hành lang để chống trộm cuối cùng lại ngăn cản xác sống.
Quả thực giống như là biết trước tận thế sắp đến.
Nhưng, điều này không quan trọng.
Chu Vân đối đãi với mình một lòng chân thành.
Quan Viễn Phong đè nghi vấn trong lòng xuống, cũng không đi vào xem xét, mà tìm trên kệ công cụ, tìm được một ống nước nhỏ bằng inox, lại chọn một ít công cụ, đóng cửa lại, ở trên sân thượng tập trung cải tạo súng bắn nước kia.
Chu Vân dẫn theo Sao Chổi đi xuống lầu, lại thu hoạch thêm mấy con xác sống, cầm cuốc đi ra, cuốc mấy cái liền đào được cây Cửu Lý Hương biến dị trong bồn hoa kia ra, bao bọc đất, mang theo đến số 3 Nguyệt Khê.
Đi vào trong sân, anh không vội dời đi, mà trước tiên nhìn một vòng thực vật dã gieo xuống trước đó, sau đó đều thi triển chút "Phát Triển", lá cây vốn đã nở rộ nảy mầm càng thêm khỏe mạnh hơn chút ít.
Chu Vân hết sức hài lòng, đào một cái hố ở gần cửa sân trước, chia rễ cây khỏe mạnh của Cửu Lý Hương biến dị thành bốn nhánh, ở cửa trước, hai bên cửa sắt cửa sau mỗi bên trồng một nhánh, còn bỏ thêm chút bột xương*, phân NPK.
*
Bột xương (hoặc bột xương ) là hỗn hợp của xương động vật được nghiền mịn và thô và các sản phẩm chất thải của lò mổ. [ 1 ] Nó được sử dụng như một chất bổ sung chế độ ăn uống để cung cấp canxi và phốt pho cho gia súc đơn dạ dày dưới dạng hydroxyapatite . Là một loại phân hữu cơ giải phóng chậm , nó cung cấp phốt pho, canxi và một lượng nhỏ nitơ cho cây trồng.Sau khi tưới nước vào gốc cây, anh thi triển thuật Phát Triển với Cửu Lý Hương. Cửu Lý Hương biến dị vốn vô cùng tươi tốt, giờ phút này hoa trắng rung rinh, mùi thơm càng thêm nồng đậm, cả căn biệt thự đều bao phủ hương hoa Cửu Lý Hương.
Chờ qua mấy ngày nữa nó sẽ lớn hơn, tươi tốt hơn, mùi hoa càng nồng, xác sống bình thường không có gì đặc biệt kí©h thí©ɧ, sẽ không đi tới căn biệt thự này.
Đáng tiếc mùa đông sắp tới rồi, mùa đông năm nay sẽ đặc biệt lạnh, Cửu Lý Hương bình thường nhất định sẽ bị chết rét, nhưng gốc cây này là Cửu Lý Hương biến dị, bình thường vượt qua mùa đông không thành vấn đề.
Anh lại thi triển thuật Phát Triển cho cây Lăng Tiêu biến dị bên cạnh Cửu Lý Hương, cười nói: "Hai đứa một đỏ một trắng, xem ai lớn nhanh hơn. Số 3 Nguyệt Khê, dựa vào mấy đứa bảo vệ nhé."
Cây Lăng Tiêu biến dị vừa mới được dời đến, vẫn là một cành cây nhỏ nhắn, cành lá mềm mại non nớt, nhận được thuật Phát Triển. Đám hoa rung rinh dùng hết sức leo lên hàng rào sắt, một chút cành còn sót lại không cam lòng lay động, tựa như đang tranh cường háo thắng cái gì đó.
Chu Vân nở nụ cười, lại thi triển một vòng thuật Phát Triển cho cây xương rồng vây quanh hàng rào, một khoảng thời gian ấm áp cuối cùng trước khi đông đến, xem chúng nó có thể cao đến đâu. Đều là anh lựa chọn kỹ càng, từng cây cây xương rồng biến dị to lớn, phát triển tốt, đến lúc đó nhất định có thể che kín bức tường.
Khu biệt thự này phía sau vườn đều có nhà kho. Chu Vân dọn dẹp sạch sẽ, đợi đến mùa xuân ấm áp, sau đó sẽ tìm một số gia cầm dễ nuôi xuống dưới nuôi thả.
Anh lại tưới nước cho những cây hẹ, khoai tây, khoai lang và bí đỏ đã trồng trước đó, nhìn xung quanh, cảm thấy có thể lắp đặt một bộ hệ thống phun nước đã mua lúc trước.
Nhưng mà đợi sau khi mùa đông tuyết rơi, rau ở đây đoán chừng cũng không lớn thêm được bao nhiêu, chỉ có thể cố gắng thi triển thuật Phát Triển, trước mùa thu thu hoạch được bao nhiêu thì thu hoạch, mùa đông hoàn toàn dựa vào những luống rau này.
Chu Vân thu dọn bên trong bên ngoài một hồi, dọn dẹp sạch sẽ, dẫn theo Sao Chổi trở về tầng 30.
Quan Viễn Phong vừa vặn đặt khẩu súng bắn nước đã được thay nòng súng, cò súng xuống, nhìn thấy anh trở về liền mỉm cười: "Thay xong rồi, cậu thử nghiệm xem."