Quan Viễn Phong lại tỉnh lại từ thiền định lần nữa, phát hiện bụng đói dữ dội.
Mấy ngày nay lượng cơm của hắn đều lớn đến kinh người.
Mà bên ngoài nhà bếp truyền đến mùi đồ ăn càng làm cho hắn cảm thấy bụng đói kêu vang.
Hắn đỡ tay xe lăn, vừa định kéo chăn che lại, bỗng nhiên cảm thấy khác thường, cúi đầu nhìn chân của mình.
Ngày thường ngồi trên xe lăn, mặt cắt của chân hắn vừa vặn ngang bằng với mép xe lăn, nhưng hôm nay, hình như vươn ra thêm một đoạn ở ngoài xe lăn.
Hắn vịn xe lăn ngây người một hồi, ngay cả cảm giác đói khát cũng bị xem nhẹ.
Hắn cúi đầu xuống cẩn thận kiểm tra, một đoạn chân dài ra kia, da thịt trắng hồng như mới sinh, mang theo lỗ chân lông thật nhỏ giống y như da thịt bình thường, chạm vào rất mẫn cảm, dưới lớp da mỏng manh, mạch máu vẫn đang đập rào rào.
Vốn dĩ màu sắc vết sẹo xoắn xuýt xấu xí đã phai nhạt, loại ngứa ngáy trước đó đã nhẹ đi rất nhiều, chỉ là cơ bắp và xương cốt đều có chút đau nhức. Là loại đau đớn sinh trưởng cảm thấy được ở trên giường vào lúc nửa đêm khi còn ở tuổi dậy thì.
Chân của hắn, vậy mà thực sự tái sinh đi ngược lại với lẽ thường của y học?
Hắn chăm chú nhìn nơi vốn xấu xí không chịu nổi kia, hắn từng cảm nhận được sự đau đớn bén nhọn ở nơi đó, hắn cũng cảm giác được sự đau đớn và sự hiện diện của đôi chân trong ảo mộng hết lần này đến lần khác, sau đó nhìn thấy sự mất mát trống rỗng to lớn dưới ánh đèn.
Hắn đã phải chịu đựng quá nhiều thất vọng, cho nên Chu Vân nói chân của hắn chắc chắn như vậy, hắn vẫn cho rằng đó là sự an ủi thiện ý, nhưng giờ phút này hắn đột nhiên cảm thấy, Chu Vân cũng không phải loại người bởi vì đồng cảm tốt bụng mà ăn nói lung tung.
Anh trước sau luôn nghiêm cẩn lý trí, khi nói hai chân có thể còn có thể mọc ra, chỉ sợ là thật sự có căn cứ của anh.
Chỉ là căn cứ vào đó có thể quá trái với kiến thức khoa học hiện có, cho nên anh không giải thích với hắn.
Cũng đúng, dị năng đều xuất hiện, hắn cũng có thể điều khiển gió lốc và tia chớp, vì sao không tin chân của mình còn có thể mọc lại?
Hắn đẩy xe lăn đi ra, nhìn thấy Chu Vân đang ở trước bếp, một tay nhấc nồi áp suất, một tay mở nắp ra, mùi gà hầm càng nồng đậm.
Hình như anh vừa mới tắm rửa xong, tóc vẫn ướt sũng, vẫn mặc áo sơ mi rộng thùng thình, vai rộng eo thon chân dài, chỉ là làm động tác đơn giản như đổ gà vào trong tô, cơ lưng, cánh tay kéo căng, tràn đầy cảm giác sức mạnh.
Trên bàn đã đặt một tô đậu hũ hầm cá lớn. Chu Vân xoay người, nhìn thấy Quan Viễn Phong đi ra, bưng một tô gà hầm đầy đặt lên bàn, cười nói: "Ăn cơm thôi, tối nay là món gà hầm hoàng kỳ, có thể sẽ có chút mùi thuốc, nhưng hoàng kỳ là thánh dược bổ khí. Sau khi dị năng thức tỉnh có cảm giác được lượng ăn lớn hơn không?"
Lúc này Quan Viễn Phong rất cần năng lượng, anh cắt từng lát hoàng kỳ biến dị hầm gà, hoàng kỳ trị liệu tứ chi teo rút rất hữu hiệu. Anh còn thả mấy cục thịt chim ưng biến dị vào trong, vừa rồi nếm thử, có thể cảm giác được năng lượng rõ ràng tiến vào cơ thể, đại bổ.
Quan Viễn Phong gật gật đầu, nhìn anh nói: "Chân của tôi, hình như thật sự mọc ra rồi."
Quả nhiên Chu Vân không có vẻ gì kinh ngạc: "Chuyện tốt, anh hấp thu nhiều năng lượng tinh hạch một chút, tôi đoán thứ đó có tác dụng."
Ánh mắt Quan Viễn Phong vẫn luôn rơi vào trên mặt anh, không hề bỏ qua biểu lộ rất nhỏ của anh, vẻ mặc Chu Vân quả nhiên là khẳng định, hơn nữa cũng không lập tức muốn xem vết thương trên đùi của hắn, dường như cũng không hiếu kỳ.
Quan Viễn Phong tràn đầy hoài nghi: "Sao cậu lại khẳng định nó sẽ mọc ra chứ?"
Làm sao khẳng định à? Đương nhiên là trước kia anh từng chữa được rồi.
Chu Vân đã xoay người đi vào trong lấy rau diếp cá đã nhặt rửa sạch sẽ, bỏ vào trong nồi xào nóng, xèo một tiếng, mùi tỏi bay ra, anh nói: "Thể chất người có dị năng rõ ràng đã tăng cường hơn trước, sức sống tế bào rất mạnh, có năng lực tự lành nhất định."
Anh đã từng trị liệu người có dị năng bị thương nghiêm trọng nhất, là một người có dị năng hệ Kim cấp 4. Anh ta bị người ta móc tinh hạch, cắt tứ chi, chọc mù mắt, đâm thủng màng nhĩ, cắt đứt lưỡi, nhốt trong l*иg giam, tra tấn một tháng, không chết.
Lúc ấy anh vừa vặn qua bên kia làm việc, nhìn thấy anh ta, vừa vặn cần đối tượng thí nghiệm mọc tay chân bị cụt lại, thế là dẫn anh ta trở về.
Dạng thương tổn này, cho dù là người chữa trị Ánh Sáng cấp 5, cũng chỉ có thể cam đoan anh ta không chết, lại không thể cam đoan tứ chi cùng các bộ phận của anh ta hoàn chỉnh, bởi vì anh ta đã mất đi tinh hạch.
Lúc ấy anh cũng mới lên tới cấp 5, cũng không nắm chắc, lúc trị liệu kỳ thật đã đi chút đường vòng.
Nhưng sức sống của người có dị năng này cực kỳ ngoan cường, bất kể đau khổ bao nhiêu, anh ta đều nhịn được.
Anh dùng hết một năm chữa khỏi cho anh ta, thứ đầu tiên chữa khỏi là màng nhĩ và đầu lưỡi. Sau đó là tứ chi, cuối cùng là mắt, mắt đúng là bộ phận quá phức tạp.
Đương nhiên, người có dị năng hệ Kim kia thật ra là đối tượng đầu tiên anh thi triển Chiết Cành ghép tinh hạch thành công, nhưng việc này chỉ có anh và người có dị năng hệ Kim kia biết.
Sau khi người có dị năng hệ Kim kia được chữa khỏi, rời khỏi Ám Cốc, trước khi đi còn nói với anh, anh ta đi báo thù trước, trở về sẽ mặc anh sai khiến.
Đáng tiếc sau khi anh ta rời đi không bao lâu, anh đã bị vu oan giam giữ, cũng không biết cuối cùng anh ta có báo thù hay không.
Anh đổ một ít dầu vừng vào, xào rau rồi bỏ vào đĩa, sau đó cầm đến bàn, nói chuyện với Quan Viễn Phong: "Sử dụng nhiều dị năng, cố gắng hết sức dùng đến mức khô cạn, sau đó hấp thu tinh hạch, hiệu quả tốt nhất."
Anh ngồi xuống, cũng cầm đũa lên: "Tối nay tôi sẽ làm cho anh ít bánh vừng đen, đây là bổ canxi, còn nữa, anh nên uống nhiều sữa bò. Lát nữa tôi lấy một bình sữa bột cho anh, vitamin cũng phải ăn, anh cần rất nhiều dinh dưỡng."
Quan Viễn Phong nhìn chằm chằm anh một lúc, cầm đũa lên: "Được." Chu Vân nhìn sang bên trái, đây là đang nhớ lại cái gì đó. Có lẽ trước đây anh từng chữa bệnh tương tự? Cũng đúng, anh là bác sĩ mà.
Hắn hỏi Chu Vân: "Trên sân thượng không gặp phải chuyện gì chứ? Sao hôm nay tắm sớm vậy?"
Nấu cơm có khói dầu, Chu Vân trước sau đều ăn cơm xong còn phải rèn luyện một chút mới đi tắm rửa.
Chu Vân biết Quan Viễn Phong trước nay luôn nhạy cảm, đều rất mẫn cảm với mọi thay đổi.
Bây giờ là tận thế, đại khái là lo lắng anh có phải lại gặp phải động vật biến dị hoặc là xác sống hay không, anh liền giải thích: "Hôm nay làm thí nghiệm, dùng vật liệu có mùi khá mạnh, quần áo tóc tai đều là mùi, cho nên đều đem đi tắm giặt rồi."
Nghi vấn của Quan Viễn Phong được giải đáp, lúc này mới yên tâm, quay đầu lại nhìn súng đồ chơi bằng nhựa trên bàn trà nói: "Còn cái kia? Cũng là làm thí nghiệm à?"
Chu Vân nói: "Đó là súng bắn nước của trẻ em. Tôi đã làm hai loại thuốc, mùi rất nồng, là muốn dùng để đối phó với xác sống, một loại là thuốc dụ bắt xác sống, một loại là thuốc đuổi xác sống..."
Quan Viễn Phong lập tức hiểu rõ: "Cậu muốn đổi đạn nước thành bắn ra đạn thuốc."
Chu Vân nói: "Đúng, nếu có thể bộc phát rơi ra trên diện tích lớn ở trong bầy xác sống, vậy là tốt nhất."
Quan Viễn Phong nhíu mày: "Nếu có súng khí hoặc súng tín hiệu thì cải tạo tốt hơn. Súng bắn nước... Để tôi thử xem."
Chu Vân thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì không còn gì tốt hơn, tôi không giỏi cái này, vừa rồi nghiên cứu một hồi lâu."
Quan Viễn Phong nói: "Súng bắn nước lấy ở đâu đấy?"
Chu Vân nói: "Lúc trước đi quét tầng nhìn thấy, cảm thấy có thể có tác dụng nên lấy luôn."
Quan Viễn Phong gật đầu.
Hai người bắt đầu tập trung ăn cơm, ngay cả Sao Chổi cũng vùi đầu ăn. Bây giờ hai người một chó đều có dị năng, sức ăn đều rất lớn, Chu Vân rõ ràng đã tăng thêm lượng thức ăn của mỗi bữa cơm, cho dù là như thế mỗi ngày vẫn đều quét sạch.
Chu Vân thả một quả trứng gà nho nhỏ ở bên cạnh Quan Viễn Phong: "Trứng gà mới đẻ, đặc biệt để dành cho anh, nhất định phải ăn."
Quan Viễn Phong không từ chối, lột vỏ trứng gà ra, chấm vào trong đĩa tương, trực tiếp hai miếng hết một quả.
Trước đó hắn cảm thấy Chu Vân tẩm bổ cho hắn có chút khoa trương, dù sao sau khi phẫu thuật cũng không cảm thấy cơ thể suy yếu. Nhưng giờ phút này hắn tận mắt nhìn thấy da thịt mới mọc ra trên đùi, bỗng nhiên hắn hiểu được ý nghĩa của những dinh dưỡng này.
Hắn nhìn khẩu súng bắn nước kia, Chu Vân bỗng nhiên làm thuốc gì đó nhằm vào xác sống, đương nhiên là muốn đi săn xác sống. Anh vốn dĩ rất yên ổn chắn giữ ở trên lầu cao, trồng rau trồng hoa, cũng không quá hứng thú với việc đánh xác sống, dù sao mái nhà rất an toàn.
Thuốc đuổi xác sống thì chẳng có gì để nói, nhưng thuốc dụ xác sống thì là tại sao? Đương nhiên là muốn săn gϊếŧ xác sống, muốn có nhiều tinh hạch hơn, Chu Vân đã sớm không còn nhu cầu về tinh hạch màu xám không thuộc tính, hiển nhiên là vì hắn.
Hắn nhất định phải mau chóng khôi phục, mạnh lên.
Sau khi ăn xong, quả nhiên Chu Vân nghiêm túc xào vừng, cùng hòa với a giao*, cánh hoa hồng, mật đường vo thành viên, trong phòng tràn ngập mùi của vừng, Quan Viễn Phong ăn hai viên, lại uống một ly sữa bò ấm.
*
A Giao (chữ Hán giản thể 阿胶, phồn thể 阿膠) trong tiếng Việt còn gọi cao/ keo da lừa, là một loại thuốc truyền thống của Trung Quốc.Nghĩ đến là bồi bổ quá mức, nửa đêm Quan Viễn Phong liền khát nước tỉnh.
Hắn nghe được bên ngoài hình như cũng có chút tiếng động, đứng dậy ngồi xe lăn đi ra xem, nhìn Chu Vân từ trên sân thượng xuống, kinh ngạc hỏi anh: "Chuyện gì vậy?"
Đuôi lông mày Chu Vân mang theo chút vui mừng: "Thỏ mẹ sinh một ổ con."
Quan Viễn Phong: "..."
Chu Vân nói: "Vừa sinh được một đàn con nhỏ, bổ sung chút nước muối đường đỏ cho thỏ mẹ, thỏ mẹ dễ bị giật mình, chờ trời sáng tôi lại dẫn anh đi xem."
Quan Viễn Phong cũng không có hứng thú gì với chuyện thú sinh con, chỉ có điều thấy Chu Vân vô cùng phấn khích cũng phụ họa nói: "Làm sao cậu biết thỏ mẹ sinh rồi?"
Chu Vân nói: "Vốn cũng là mấy ngày nay, thỏ ngậm cỏ kéo vào ổ. Nửa đêm sinh một ổ thỏ con, Sao Chổi xuống gọi tôi dậy."
Quan Viễn Phong: "..." Cho nên rốt cuộc là ai nuôi chó?
Chu Vân nhìn hắn: "Sao vậy? Là chân đau sao?"
Quan Viễn Phong lắc đầu: "Đau thì không đau, cảm thấy nóng nực, có phải đã được bồi bổ quá rồi không."
Chu Vân bắt mạch cho hắn: "Tôi nấu cho anh chút nước mạch đông nhé?"
Quan Viễn Phong nghi ngờ anh đang cố nín cười: "Muộn quá rồi, tôi uống chút nước là ngủ được thôi, ngày mai hãy làm."
Chu Vân nói: "Vậy tôi châm cho anh hai mũi, dẫn hỏa về?"
Quan Viễn Phong phất phất tay: "Tôi uống chút nước là được rồi." Trong ánh mắt hắn nhìn Chu Vân quả nhiên mang theo chút ý cười, có chút không được tự nhiên: "Cậu ngủ sớm một chút đi, không cần phải để ý đến tôi."
Chu Vân quả nhiên không quan tâm nữa: "Được, vậy anh cũng ngủ sớm đi."
Sau đó anh tự rót nước uống hai ngụm rồi trở về phòng ngủ.