Quyển 1 - Chương 34: Ốc Đảo Đơn Độc

Quan Viễn Phong đang ở trong một loại trạng thái huyền diệu khó giải thích.

Hắn cảm giác thân thể mình nhẹ nhàng như gió, cơ thể nặng nề vẫn luôn mang đến cho hắn sự đau đớn dường như trở nên mau lẹ hơn.

Hắn vừa nhanh vừa tràn đầy sức mạnh, hắn nhìn thấy Sao Chổi lười biếng ngáp dài nằm xuống trong ổ. Hắn nhìn thấy Chu Vân đang rửa tay, rửa rau, hẳn là định nấu cơm nên đi qua muốn giúp đỡ.

Mới tới gần Chu Vân liền giương mắt lên nhìn hắn, vươn tay ra bao lấy hắn, sau đó nhìn hắn cười.

Tóc mái trên trán Chu Vân bị gió thổi bay, lộ ra đôi mắt sáng ngời, khóe mắt đuôi lông mày vui vẻ phơi phới. Hắn cách Chu Vân quá gần, dường như có thể cảm giác được hơi thở của anh.

Hắn giống như nghe được tiếng tim đập, không biết là của Chu Vân hay là của chính mình. Nhưng khoảng cách này quá gần... Hắn bỗng nhiên mở to mắt, phát hiện mình vẫn còn ở trên giường, trên đùi truyền đến cơn tê ngứa khiến hắn nhớ lại mình vẫn là cơ thể không trọn vẹn kia.

Mình đang nằm mơ sao?

Hắn nhớ lại cảnh tượng vừa rồi nhìn thấy quá chân thực rồi, Chu Vân mặc áo sơ mi vải màu lam và quần dài, trên ống quần dính chút bùn đất tươi, trong giỏ rau bên cạnh anh, tùy ý chất đống mười mấy viên tinh hạch, sáng lấp lánh vừa mới được rửa sạch.

Còn có vân tay trên ngón tay Chu Vân rất đặc biệt, đường trí tuệ và đường tình cảm giao nhau, cắt ngang qua lòng bàn tay, tuy hắn không biết những thứ này, nhưng trước kia có một cấp dưới đặc biệt thích xem chỉ tay cho người khác, từng nói loại này gọi là "Đường đoạn chưởng", người có chỉ tay như vậy tính tình bướng bỉnh, cương quá dễ gãy.

Nhưng hắn thấy Chu Vân tính tình ôn hòa, mặc dù cũng khá hơn mình.

Hắn nghe thấy bên ngoài nước vẫn đang chảy ào ào, tuy bên ngoài đã ngừng cấp nước nhưng trong nhà vẫn luôn có nước dùng nhờ vào thiết bị lọc nước mưa mà Chu Vân làm trước đó, có phải mình đã mơ một giấc mơ quá chân thật hay không, chỉ cần ra ngoài là có thể kiểm chứng, nhưng không biết tại sao hắn không vội vàng lên xe lăn.

Tiếng bước chân vang lên, Chu Vân bước vào, trong tay bưng một đĩa trái cây, trên đĩa là một quả dưa hấu được cắt sẵn, thịt dưa đều được cắt thành miếng vuông còn được cắm cả tăm.

Chu Vân đặt đĩa trái cây lên đầu giường hắn, hắn không tự chủ được nhìn lòng bàn tay anh.

Chu Vân không chú ý, chỉ cười nói: "Đã có thể triệu hồi ra lốc xoáy rồi sao?"

Quan Viễn Phong: "..."

Chu Vân nói: "Nhận thức của anh rất cao, tôi phải mất hơn nửa tháng mới phát hiện ra bản thân có dị năng." Kiếp trước, phải đến khi vào căn cứ của những người sống sót rất lâu sau anh mới phát hiện ra mình có dị năng.

Giữa lông mày anh lộ rõ vẻ vui mừng, hiển nhiên rất vui cho hắn, Quan Viễn Phong nhìn anh có chút hoảng hốt: "Cậu nhìn thấy gì?"

Chu Vân kinh ngạc, lông mày hơi nhíu lại: "Vừa rồi gió lốc trong phòng chẳng phải do anh triệu hồi ra sao?"

Quan Viễn Phong: "... Tôi cứ tưởng đó là mơ." Chu Vân dường như rất có lòng tin đối với việc hắn có thể thức tỉnh dị năng, vô cùng chắc chắn.

Chu Vân nở nụ cười: "Phương pháp sử dụng dị năng quả thật tương đối mơ hồ, tôi cũng rất khó để nói cho anh phương pháp hữu hiệu. Hay là anh thử những phương pháp hành khí này của tôi xem, đó là phương pháp hành khí của Bát Đoạn Cẩm, tôi cảm thấy những thứ được ghi lại trong sách cổ, e rằng là những thứ có tác dụng khi có linh khí." Anh cầm que tăm xiên một miếng dưa đưa cho hắn.

Quan Viễn Phong gật đầu, ánh mắt lại không tự chủ được nhìn về phía lòng bàn tay Chu Vân, bàn tay vừa mới được ngâm nước trắng nõn thon dài, móng tay được cắt tỉa rất ngắn, sạch sẽ vô cùng, lòng bàn tay quả nhiên có một đường chỉ tay cắt ngang qua. Hắn nhận lấy miếng dưa trên tay Chu Vân, nếm thử một miếng, ngọt ngào tươi mát.

Chu Vân quan tâm hỏi hắn: "Những chỗ nào còn cảm thấy khó chịu không?"

Quan Viễn Phong nói: "Chỉ có chân là vẫn ngứa ngáy, đau nhức như kim châm."

Chu Vân nhíu mày: "Anh đã bị lờn thuốc giảm đau rồi, hay là để tôi châm cứu cho anh xem có thể giảm đau hay không?"

Quan Viễn Phong lắc đầu: "Không cần đâu, vẫn có thể chịu đựng được, để tôi luyện tập thêm phương pháp hành khí này... Tôi có thể cảm nhận được dây thần kinh bị hoại tử đang dần hồi phục, có lẽ đây chính là cảm giác hồi sinh."

Hắn đã sử dụng dị năng thành công, giờ phút này trong lòng tràn ngập hy vọng, chỉ hận không thể lập tức thiền định thêm lần nữa, cơn đau của cơ thể lúc này không còn là nỗi đau tuyệt vọng thể hiện sự "yếu đuối" nữa, mà là cơn đau thể hiện sự "hồi sinh", chúng hoàn toàn khác nhau.

Chu Vân bắt mạch cho hắn: "Mạch tượng hiện tại của anh rất khỏe mạnh, tôi sẽ không kê đơn thuốc cho anh nữa, anh nên uống thêm canxi, bổ sung thêm vitamin. Anh thử thiền định nhiều hơn một chút, nhưng cũng không cần quá nôn nóng. Cách ngày tôi sẽ châm cứu kinh mạch cho anh, kí©h thí©ɧ huyệt vị, biết đâu có thể thúc đẩy chân mau hồi phục."

Quan Viễn Phong gật đầu.

Chu Vân lại dặn dò: "Trước mắt anh đừng nên dùng chân giả, để tránh kí©h thí©ɧ đến da thịt mới mọc."

Quan Viễn Phong không biết vì sao anh lại chắc chắn như vậy, nhưng lời bác sĩ dặn dò không thể nào cãi lại ngay trước mặt, hắn ngoan ngoãn gật đầu.

Chu Vân yên tâm: "Tôi lên sân thượng đây, hồ cá đang trống, tôi lên đó chuyển số cá trong lu hoa sen sang, tối nay chúng ta ăn cá nhé?"

Quan Viễn Phong nói: "Tùy cậu."

Chu Vân suy nghĩ một chút: "Bây giờ anh cần phải bổ sung protein, canxi. Tôi làm chút trôi nước mè đen cho anh, tối nay hấp cá và nấu cháo thịt bò trứng nhé, hôm nay ổ gà có trứng mới, rất bổ dưỡng. Đáng tiếc thịt bò không được tươi lắm, cũng không còn cách nào khác, cắt mỏng ra vậy."

Quan Viễn Phong cảm giác mình như đang ở cữ, được Chu Vân dùng đủ món để bồi bổ, vừa định nói không cần phải phiền phức như vậy, Chu Vân đã nhanh chóng đi ra ngoài.

Quan Viễn Phong dở khóc dở cười, hắn nghĩ muốn xuống giường đi nhà vệ sinh, bèn vịn tay vào xe lăn.

Hắn mặc quần đùi rộng thùng thình, chỗ chân bị cụt xấu xí cứ thế lộ ra dưới ánh đèn sáng, hắn có chút không quen, nhìn thấy trên tay vịn có treo một chiếc khăn mỏng màu lam, thuận tay kéo tới che lại, vừa vặn che khuất nửa người dưới, mềm mại nhẹ nhàng, không lạnh cũng không nóng.

Hắn bỗng nhiên hiểu ra, chiếc khăn này chính là để cho hắn dùng như vậy.

Trong lòng hắn dâng lên cảm xúc khó tả, sự chu đáo và dịu dàng của Chu Vân thể hiện ở rất nhiều chi tiết nhỏ, cẩn thận tỉ mỉ, lại không khiến người khác cảm thấy khó xử chút nào.

Trên sân thượng.

Chu Vân cầm vợt lưới, vớt một ít cá lớn trong hai lu hoa sen, thả vào trong hồ cá, những chú cá lớn bỗng nhiên được tự do, vui vẻ bơi lội khắp nơi.

Chu Vân chọn những con cá sẽ ăn vào tối nay thả vào trong thùng, sau đó đi tới khu chăn nuôi, cầm theo rổ trứng mới nhặt được vào buổi sáng, nhìn đám gia cầm đang mải mê ăn rau trong l*иg.

Anh nhìn từng con một, nhìn thấy đôi ngỗng to lớn, tiếng kêu trong trẻo, thầm nghĩ đợi đến khi cây cối ở số 3 Nguyệt Khê phát triển ổn định, có thể mang một đôi ngỗng đến vườn hoa sau số 3 Nguyệt Khê nuôi thả. Loài ngỗng này rất hoạt bát, sức sống lại dẻo dai, nuôi nhốt trong l*иg lâu ngày sẽ không tốt, hơn nữa lại còn hôi...

Trong l*иg thỏ, những chú thỏ béo mập đang chậm rãi gặm cỏ, đợi đến khi trời lạnh là có thể ăn lẩu rồi... Nhưng thỏ mẹ đang mang thai, chắc là sắp sinh rồi.

Trước đó Chu Vân đã cẩn thận đọc sách về cách chăm sóc thỏ mẹ sinh con, anh hái một ít bồ công hắn và rau sam bỏ vào máng thức ăn cho thỏ. Trước khi sinh phải cho thỏ mẹ ăn một ít thảo dược, có thể loại bỏ bệnh tật, lại có thể thanh lọc sữa, rất tốt cho thỏ con.

Ước chừng mấy hôm nữa là thỏ mẹ sẽ sinh, anh bèn lấy chiếc thùng đã được khử trùng trước đó, bên trong đã được lót sẵn một lớp gạc mềm mại đã được khử trùng, chuẩn bị làm ổ cho thỏ mẹ.

Chỉ là khả năng sinh sản của thỏ rất đáng kinh ngạc, cứ tiếp tục nuôi như vậy, chẳng mấy chốc chỗ này sẽ không còn đủ chỗ để nuôi, chi bằng làm một cái ổ thỏ ở số 3 Nguyệt Khê, cho chúng ăn lá khoai lang và một ít rau, như vậy cho dù có vô tình bị người hoặc động vật biến dị nào đó phát hiện ăn mất, thì tổn thất cũng không lớn lắm.

Dê và lợn đều béo lên rất nhiều, chiếm rất nhiều diện tích, vậy nên lợn cũng được chuyển đến số 3 Nguyệt Khê.

Chu Vân nhìn đàn gia súc gia cầm mà anh nuôi, kỳ lạ là không có con nào bị biến dị. Có lẽ động vật hoang dã dễ bị biến dị hơn, còn gia súc được chăn nuôi, do gen được chọn lọc và cải tạo nên có lẽ ít bị ảnh hưởng.

Kiểm tra xong đàn gia súc gia cầm mà mình nuôi, Chu Vân cảm thấy rất vui vẻ, anh đi vào nhà kính.

Nhân sâm biến dị của anh, các loại thảo dược biến dị quý hiếm, còn có cả những chậu xương rồng mà anh yêu quý, một phần đã được cắt đem đến số 3 Nguyệt Khê trồng, nhưng số còn lại vẫn phát triển rất tốt.

Có một vài viên là tinh hạch hệ Mộc rất tốt, anh dự định sẽ lấy chúng làm gốc, bắt đầu thử ghép thêm một số loại cây mọng nước, nha đam chưa bị biến dị vào.

Bên số 3 Nguyệt Khê cũng nên trồng thêm vài cây nha đam loại lớn, đợi anh chọn được giống biến dị sẽ mang sang đó trồng.

Chu Vân thầm tính toán trong lòng, sau đó đi đến khu nhà ăn mái vòm, nơi này sau mấy tháng trời được chăm sóc cẩn thận, giờ đây đã tràn ngập cây thuốc, sinh trưởng vô cùng tốt.

Mùa thu là mùa thu hoạch, anh muốn thu hoạch một đợt hoa kim ngân, bản lam căn, đảng sâm, tam thất... và cả rau sam nữa, sau đó sẽ dùng chúng để bào chế một mẻ thuốc và chế tạo chế phẩm dị năng.

Có quá nhiều việc phải làm.