Lúc Quan Viễn Phong tỉnh lại, trên người hắn đã được mặc lại quần áo, nằm trong chăn, cũng còn cắm ống hút oxy, kẹp máy đo oxy, mưa ngoài trời rơi rào rào.
Một lúc lâu sau hắn mới từ từ nhớ lại mình đang ở đâu, hắn giật giật, bỗng nhiên cảm thấy cơn đau chân bị cụt đã lâu không gặp.
Ngứa ngáy khó chịu giống như ngàn vạn con kiến đang gặm nhấm, tê dại chua xót nóng rát.
Anh khó nhịn rêи ɾỉ một tiếng.
Có một bàn tay mát lạnh sờ lên trán hắn: "Tỉnh rồi? Rất đau sao?"
Quan Viễn Phong quay đầu nhìn Chu Vân, còn mang theo chút mơ màng vừa tỉnh lại: "Ca phẫu thuật..."
Chu Vân nói: "Ca phẫu thuật thành công rồi, anh cảm giác được vết thương đau là bởi vì dị năng kí©h thí©ɧ thần kinh và gân mạch trên chân bị teo rút trước đó của anh. Không phải đau ảo, là đau thật, anh cần phải học vận dụng dị năng của mình, vận chuyển năng lượng, có lẽ chân của anh có thể mọc lại."
Quan Viễn Phong ngẩn người, Chu Vân đỡ hắn ngồi dậy dựa vào đầu giường, tay đặt lên bụng dưới của hắn: "Anh nghe tôi hướng dẫn, trước đó tôi dạy cho anh phương pháp hành khí Bát Đoạn Cẩm, anh thử xem, đầu lưỡi chạm vào vòm họng, ý thức đặt ở bụng dưới, tĩnh tâm giữ khí, cảm nhận sức mạnh tinh hạch ở bụng dưới của anh."
Quan Viễn Phong toàn thân run rẩy, cố kiềm cơn đau đớn đáng sợ nhắm mắt lại, lại khó có thể tĩnh tâm, bàn tay Chu Vân đặt ở bụng dưới của hắn rất có cảm giác tồn tại, tay hơi lạnh dán lên da thịt bụng hắn, nơi đó quá nhạy cảm.
Một luồng nhiệt xuất hiện ở bụng, hắn khẽ giật mình.
Đây là cảm giác chưa từng có, hắn cảm giác được luồng nhiệt theo gân mạch của mình đi tới tim phổi, lại chuyển tới hai bên khuỷu tay, qua ngón giữa tới lòng bàn tay, qua khuỷu tay trở lại trước ngực, lại một đường chìm vào bụng, tách ra đi vào hai chân bị cụt của hắn, nơi đó gân mạch không thông, vô cùng ngứa ngáy.
Hắn run rẩy cảm giác được luồng nhiệt lại trở lại bụng dưới của mình.
Nhưng Chu Vân lại bình tĩnh nói bên tai hắn: "Nhớ kỹ con đường hành khí này, chải vuốt kinh mạch của anh, chúng đang sống lại, anh cần phải luyện tập mỗi ngày, có hy vọng mọc lại chân đã cụt."
Quan Viễn Phong mở to mắt, Chu Vân cầm khăn mặt lau mồ hôi cho hắn: "Tôi đi lấy cháo đến cho anh ăn một ít, nghỉ ngơi thật tốt."
Chu Vân đi ra ngoài, Quan Viễn Phong mở to mắt, vén chăn lên xem chỗ chân bị đứt. Quả nhiên nhìn thấy miệng vết thương vốn dĩ là những đường gân xanh đen quấn bện hoại tử xấu xí nay đã biến thành màu hồng phấn, gân mạch và mạch máu xuyên qua làn da mỏng manh mà tràn ngập sức sống đập mạnh lên, như là sống lại.
Hắn đưa tay vuốt bụng của mình, nơi đó bao trùm một tầng băng gạc dán vào, hắn không có cảm giác đau đớn, vừa rồi tay Chu Vân bao trùm phía trên, hắn không có cảm giác được bất kỳ đau đớn nào, trong bụng cũng không có bất kỳ khó chịu gì.
Phẫu thuật thật sự thành công sao?
Hai viên tinh hạch kia thật sự cấy vào rồi?
Mình có dị năng sao?
Chu Vân khẳng định như vậy, chân của hắn có thể mọc lại, trong khoảng thời gian này hắn rất tinh tưởng Chu Vân, cũng là đau đớn đáng sợ, hắn lại đột nhiên cảm thấy không còn khó chịu như vậy nữa.
Anh ngửi thấy một mùi cá, bỗng nhiên cảm giác được bụng đói kêu vang, hơn nữa còn là cơn đói bụng đã lâu không cảm giác được.
Chu Vân nhanh chóng bưng đồ ăn vào, một bát cháo cá, một đĩa cá chình hấp nước mai, một đĩa bánh gạo nhỏ, cải trắng hấp tỏi, một đĩa bánh trứng vịt muối hấp thịt vuông vức.
Cũng không biết tại sao, đồ ăn hôm nay lại hết sức thơm.
Quan Viễn Phong không khách sáo, nói cảm ơn cầm đũa lên liền bắt đầu ăn.
Chu Vân đi qua mở cửa sổ sát đất ra ban công xem, mưa to đã ngừng rơi. Nhưng thời tiết đột nhiên hạ nhiệt, khác với mùa hè nóng bức trước đó, gió thổi vào mang theo khí lạnh.
Xác sống dưới lầu... Trở nên nhiều hơn.
Chu Vân biết tiếp theo sẽ là mùa đông dài đằng đẵng, mình cần phải nhanh chóng gieo hạt, làm ấm nhà kính trồng thảo mộc mùa đông... Quá nhiều việc phải làm, còn phải nhanh chóng nâng cấp dị năng lên.
Anh quay đầu nhìn thấy Quan Viễn Phong cũng đang ngẩng đầu nhìn mình, hỏi: "Ăn xong rồi? Muốn thêm chút không?"
Quan Viễn Phong nói: "Ừm... Đây là thịt gì thế?", hắn chỉ chỉ bánh thịt hấp kia.
Chu Vân nói: "Thịt chim ưng biến dị."
Mày Quan Viễn Phong nhảy lên, lại chỉ vào con cá hấp kia: "Đây không phải là con cá chình điện cưng của cậu chứ."
Chu Vân gật đầu: "Đúng rồi." Thịt của động vật biến dị rất có ích với người có dị năng, cá chình điện một mét rưỡi, có thể ăn mấy bữa.
Quan Viễn Phong: "..." Hắn suy nghĩ một hồi cuối cùng cũng tìm được lý do cho Chu Vân: "Chẳng lẽ lúc trước cậu mua nó về nuôi là để ăn à?". Hình như cũng đúng, cá trong lu hoa sen bên cạnh hình như cũng đều là cá thường dùng để ăn, nhưng đây chính là thú cưng nhập khẩu, không rẻ à nha?
Chu Vân nhịn không được cười: "Là tôi khá tò mò nó có vị gì, vừa rồi tôi cũng nếm thử, còn rất ngon, thịt dày lại trơn mềm, không uổng công nuôi lâu như vậy, tối nay tôi lại chiên cho anh hai miếng nhé? Hoặc là hấp chao một miếng cho anh nhé, vừa rồi dùng ô mai còn được, chao cũng không tệ."
Quan Viễn Phong không nói gì, nghĩ thầm hơn phân nửa lúc ấy anh mua về là muốn làm thí nghiệm nghiên cứu gì đó. Hắn không hỏi tiếp, thu dọn bát cơm.
Chu Vân tới tiếp nhận: "Anh để đó đi, đừng xuống giường, có máy rửa bát đấy. Anh nghỉ ngơi một lát rồi tự mình thử hành khí, tìm tòi dị năng này một chút. Bên ngoài hiếm thấy mưa tạnh, tôi đi trồng chút đồ, có chuyện gì anh cứ gọi bộ đàm là được."
Quan Viễn Phong thấy Chu Vân nhẹ nhàng cầm khay đi ra ngoài, sau đó quả nhiên nghe được tiếng xả nước và máy rửa chén, thanh niên thân hình nhẹ nhàng, rất nhanh lại nghe được tiếng anh lên cầu thang lên sân thượng, tràn đầy năng lượng, tràn ngập nhiệt tình yêu thương đối với cuộc sống.
Trong lòng của hắn giờ phút này khác biệt, nếu Chu Vân canh giữ ở bên cạnh hắn, cẩn thận từng li từng tí, hắn ngược lại sẽ chán ghét cùng căm hận sự bất lực của bản thân mình.
Nhưng mà Chu Vân thần thái nhẹ nhõm, lời nói cử chỉ hiền hoà, sinh hoạt như thường, còn lo lắng những dược liệu quý giá kia của anh, nhớ hết mưa rồi thì tranh thủ trồng cây, hắn ngược lại chỉ cảm thấy nhẹ nhõm và giải thoát.
Một việc lớn như vậy, Chu Vân đã chuẩn bị đầy đủ, hắn có thể cảm giác được sự cẩn trọng của Chu Vân lúc đề nghị, chuẩn bị chu đáo chặt chẽ.
Mặc dù hắn không hiểu dị năng, nhưng hai viên tinh hạch của cá chình điện biến dị và chim ưng biến dị hiển nhiên sử dụng không giống ngày thường, cộng thêm Chu Vân có thể thành công cấy ghép dị năng cho Sao Chổi, không có lập tức đưa ra ý kiến thử nghiệm cho hắn, mà lại mạo hiểm đi đánh xác sống, huấn luyện dị năng thành thục, sau đó mới thận trọng đưa ra thử nghiệm.
Ở góc độ của hắn, lại chỉ ngủ một giấc, tỉnh lại Chu Vân liền hời hợt nói cho hắn biết phẫu thuật đã thành công. Chân của hắn có khả năng mọc lại một lần nữa, mặc dù khả năng rất lớn là an ủi, nhưng cử chỉ nhẹ nhàng này, khiến hắn cũng mang theo ba phần tin tưởng đối với tương lai.
Khả năng khôi phục chân quá nhỏ, nhưng nếu có được dị năng, hắn cũng không phải là người vô dụng.
Hắn nhắm mắt lại, quả nhiên dựa theo Chu Vân vừa rồi chỉ bảo bắt đầu thử tìm kiếm sức mạnh dị năng trong cơ thể, hắn tận mắt thấy hai viên tinh hạch kia, mang theo ánh sáng giống như tơ bạc, óng ánh, trong suốt, thần bí.
Trên đùi vẫn đau đớn không thôi, nhưng chẳng biết từ lúc nào hắn đã chìm vào thiền định.
Mà ở trên sân thượng, Chu Vân bỏ khoai tây, hạt bí đỏ, rau sam, cùng với hạt chà vào trong một cái thùng nhựa, mặt khác cắt vài lá của cây xương rồng biến dị bỏ vào trong va li, phun chút nước, đeo một túi phân bón hỗn hợp và một cái xẻng quân dụng, Sao Chổi trong chuồng động vật vui mừng chạy tới, chạy quanh chân anh, nóng lòng muốn thử.
Chu Vân vỗ đầu nó: "Đi thôi, cùng trồng trọt nào."
Sao Chổi vui vẻ đi theo anh.
Chu Vân bật nguồn điện thang máy, một người một chó đi xuống thang máy, ra khỏi cửa chính, lại gặp mấy con xác sống trú mưa, Sao Chổi phun một ngụm lửa, chúng nó lập tức sợ hãi chạy ra ngoài theo bản năng.
Bên ngoài vẫn còn mưa bụi, xác sống sợ ánh sáng cũng sợ nước, chạy trong mưa không nhanh, Chu Vân đóng băng chân của chúng, Sao Chổi đi qua phun lửa, xác sống bị thiêu chết.
Chu Vân nhặt mấy viên tinh hạch ra, ném một viên tinh hạch hệ không thuộc tính cho Sao Chổi, Sao Chổi vô cùng vui vẻ há mồm nuốt vào.
Một người một chó không tốn bao nhiêu công sức đã đến được nhà số 3 Nguyệt Khê. Chu Vân mở khóa đi vào, trực tiếp đến vườn sau, bắt đầu thuần thục đào đất, bón phân hữu cơ, lại gieo khoai tây, khoai lang và hạt bí ngô mình mang đến xuống, vì sợ lại đổ mưa to, dứt khoát đào hố sâu hơn một chút.
Trong bồn hoa bên cạnh, anh cũng lật đất, dọn sạch hết hoa cỏ đã chết héo bên trong.
Lấy mấy khúc rễ hẹ già ra chia nhỏ, hẹ này cũng là hẹ biến dị, trên lá hẹ có vân bạc. Anh chia rễ hẹ thành sáu bảy khúc, đều đặn trồng vào trong bồn hoa, cũng bón phân.
Rải một lớp rơm rạ khô lên trên đất vừa mới trồng, anh trồng một vòng rễ cây xương rồng dọc theo chân tường.
Ở cửa sắt trước và sau nhà số 3 Nguyệt Khê, mỗi nơi cắm hai nhánh hoa Lăng Tiêu anh mang từ trên lầu xuống, vỗ vỗ lá cây hoa Lăng Tiêu: "Tìm cho mày một chỗ tốt, cứ tự nhiên mà phát triển nhé."
Anh từ cửa sắt vườn sau đi ra ngoài, đi tới bên hồ, mấy ngày nay mưa to, nước hồ lại dâng lên.
Trong hồ nước đυ.c không đủ oxy, mơ hồ có thể nhìn thấy có cá khổng lồ đang nhảy lên mặt nước để hô hấp.
Lúc này rồi mà cá vẫn còn hoạt bát như vậy, hơn phân nửa là cá biến dị, Chu Vân nghĩ bụng cứ nuôi tiếp, đến lúc đó lại nghĩ cách câu lên.
Anh cầm cuốc dọc theo bờ hồ đào tám cái hố, sau đó dùng dị năng trồng vào tám quả chà là đã được thúc mầm, còn trồng thêm hai cây thùa, đều là thực vật vô cùng cứng cỏi, chỉ cần đất đủ nước đủ, chúng sẽ rất nhanh lớn lên.
Trong lúc đó gặp được lác đác mấy con xác sống tới, anh cùng Sao Chổi dễ dàng giải quyết, lại thu hoạch được mấy viên tinh hạch, trong đó lại có một viên tinh hạch hệ Thổ, loại tinh hạch này kỳ thực vẫn tương đối hiếm.
Anh giữ lại tinh hạch, dự định thu thập thêm mấy viên không thuộc tính, chờ Quan Viễn Phong tìm được khí cảm, sẽ dạy hắn cách hấp thu tinh hạch như thế nào.
Anh nhìn về phía lối vào bãi đậu xe dưới lòng đất cách đó không xa, xác sống dày đặc, còn có xác sống lang thang trong rừng cây nhỏ, dường như nhìn thấy một đống lớn tinh hạch, ánh mắt khó tránh khỏi mang theo vài phần nóng bỏng.
Dẫn theo Sao Chổi về nhà, Sao Chổi lập tức trở về ổ ngoan ngoãn tiêu hóa viên tinh hạch kia.
Chu Vân thì rửa tay, rửa tinh hạch đặt vào rổ rau, lại lấy dưa hấu lấy từ trong tủ lạnh ra để rửa sạch, chuẩn bị làm bữa tối, chợt cảm thấy một cơn gió mát thổi qua.
Anh nhạy bén quay đầu lại, nhìn thấy một cơn lốc nhỏ màu đen từ phòng khách bay vào phòng bếp, nhẹ nhàng nhảy lên kệ tủ, một đường bay đến chỗ đống tinh hạch trên bồn rửa tay, giống như một nốt nhạc đang vui vẻ nhảy múa.
Chu Vân xòe bàn tay ra, cơn lốc nhỏ nhẹ nhàng bay lên, mắt lốc như vòng xoáy nhẹ nhàng cọ vào lòng bàn tay anh, gió nhẹ phảng phất, Chu Vân cúi đầu nhìn cơn lốc nhỏ này mỉm cười.
Nhận thức của Quan Viễn Phong vẫn rất cao.